watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9879 Lượt

kỳ lạ này xảy ra như thế nào, thực sựthần kỳ quá sức tưởng tượng!
Đường Trạm được mệnh danh là người đàn ông có sức hútmãnh liệt nhất châu Á, ngay cả cách cầm dao dĩa cũng tao nhã hơn người, độngtác uyển chuyển như mây trôi nước chảy, từng hành động cử chỉ đều khiến ngườita phải trầm trồ ngưỡng mộ.
Dưới sức hút mãnh liệt của ông ta, An Duyệt Sinh ngồiđó mà cũng như không. Trong lòng anh ẩn chứa biết bao thắc mắc và tò mò vềPhong Bình trong hai năm nay, đã nhẫn nại chờ đợi mấy tháng trời, cứ tưởng tốinay có thể vén tấm màn bí mật, không ngờ… Anh thầm than vãn trong lòng, nâng lyrượu vang uống cạn, hóa muộn phiền thành thức ăn. Thế là chỉ còn lại Phong Bìnhkhông có hứng thú ăn uống, lặng lẽ nhìn hai người họ ăn.
Cô không thể nghĩ ra được hành động này của Đường Trạmcó dụng ý gì.
Sau khi ăn cơm xong, Đường Trạm không hề có ý rời đi.Ông ta bắt đầu trò chuyện với họ, từ món ăn của nhà hàng, sau đó tiếp tục triểnkhai, ngôn ngữ phóng khoáng, mô tả sinh động, hoàn toàn có thể vượt qua bất kỳmột chủ biên của tạp chí ẩm thực nào. Nhưng khi ông ta nói về những địa điểm dulịch nổi tiếp khắp nơi trên thế giới thì lại giống như chủ biên của một tạp chídu lịch.
Phong Bình nghe còn thấy vài điểm tương đồng còn AnDuyệt Sinh hoàn toàn không có chút hứng thú nào.
Ông ta cứ thao thao bất tuyệt như vậy khiến An DuyệtSinh cảm thấy rất mệt, ngay cả cười gượng cũng rất khó khăn, khóe môi nhếch lênchỉ trực tuột xuống. Cuối cùng, Phong Bình không im lặng nữa, cô chủ động nói:“Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải về rồi”.
Đường Trạm tỏ vẻ đồng ý: “Cũng được”.
An Duyệt Sinh lập tức gọi phục vụ tính tiền.
Đường Trạm lại hỏi: “Cô có bằng lái chưa?”
Phong Bình biết ông ta cố tình làm khó anh ta, nên vộicười và nói: “Có rồi”.
“Thế cô có đi xe đến không?”
“…” Phong Bình định nói là có nhưng lại sợ ông ta đưamình về nên nói: “Dĩ nhiên”.
“Nếu vậy thì cô tiễn tôi một đoạn, hôm nay tôi khôngđi

xe”. Đường Trạm mỉm cười và nói.
… Phong Bình không còn gì để nói. Cô thấy chuyện hômnay thật là kỳ lạ, ẩn chứa toàn điều bất ngờ, nhưng cũng đành phải đâm lao thìtheo lao: “Dĩ nhiên là được”.
An Duyệt Sinh thanh toán xong, thấy Đường Trạm cướp đicả cơ hội cuối cùng của mình, đành phải cáo từ trong tuyệt vọng.
Sau khi anh ta đi, Phong Bình lập tức hỏi thẳng: “Chủtịch Đường, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Đường Trạm mỉm cười: “Người không có tiền ăn cơm, bỗngnhiên nhìn thấy người quen, dĩ nhiên phải đến xin bữa cơm rồi”.
Phong Bình không tin: “Xin đừng đùa nữa”.
Đường Trạm cười rồi nói thẳng: “Tôi nhìn thấy có ngườichụp ảnh hai người. Theo tôi thì đây không phải là chuyện tốt đẹp gì…”
Phong Bình ngạc nhiên, lập tức ý thức được rằng sựviệc không bình thường, sau đó nghĩ lại, từ đầu đến cuối Đường Trạm không hềhỏi An Duyệt Sinh là ai, chắc chắn là đã đoán được thân phận của anh ta. Nếuông ta đã biết thì dĩ nhiên người khác cũng có thể biết. Nghĩ đến đây, bỗngnhiên cô thấy hơi hốt hoảng.
Đây không phải là chuyện hay ho gì. Một khi chuyện nàylộ ra thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cô, nếu nhìn bằng ánh mắt của xã hộithượng lưu thì sẽ là không tốt đẹp gì, thậm chí trở thành chuyện cười lưutruyền trong giới. Dĩ nhiên bây giờ cô đã không quan tâm đến những chuyện tronggiới nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là cô muốn để lộ quá khứ mua vui chothiên hạ. Những năm tháng ấy đã trở thành quá khứ, đã được chôn vùi, cô khôngmuốn động đến nó, cũng không muốn người khác đào bới nó lên.
“Là phóng viên sao?” Cô im lặng một lúc rồi hỏi.
“Dù có phải là phóng viên hay không thì đều có thể bántin này cho phóng viên kiếm một khoản tiền lớn”. Dĩ nhiên còn có một số ngườimuốn dùng nó để uy hiếp người trong cuộc, nhưng Đường Trạm không nói ra.
“Xem ra tôi nổi tiếng quá rồi”. Phong Bình tự chế nhạomình.
“Chuẩn bị sẵn tâm lý cũng rất tốt”. Đường Trạm mỉmcười, thấy cô đi thẳng ra khỏi cửa mà không vào bãi đỗ xe, liền hỏi: “Xe của côđâu?”
“Bắt taxi đi”.
“Chẳng phải cô lái xe đến sao?”
“Tôi không nói là lái xe đến”. Phong Bình giở trò chơichữ mà không thấy đỏ mặt xấu hổ, “Đúng vậy, lúc nãy tôi nói ‘dĩ nhiên’ nhưngphía sau vẫn còn hai chữ ‘là không’, ghép lại thành ‘dĩ nhiên là không’.”
Đường Trạm cô làm ra vẻ tỉnh ngộ: “Vậy thì cô đồng ýtiễn tôi một đoạn là chuẩn bị tiễn bằng taxi, đúng không?”
Phong Bình mỉm cười: “Dù gì thì cũng chịu trách nhiệmđưa ngài về nhà, tiền xe tôi trả”.
Đường Trạm chịu thua, gật đầu cảm ơn.
Sau khi lên taxi, bỗng nhiên ông ta im lặng không nóigì, hoàn toàn không giống như lúc ở nhà hàng. Phong Bình cũng không nghĩ ra nênnói gì, nhưng nếu không nói gì thì cũng thấy khó xử. May mà hầu hết lái xe đềunghe tin tức, bây giờ là bài hát mới với tiết tấu sôi nổi của Hàn Dịch.
Phong Bình kiếm chuyện làm quà: “Bài hát này rất hay”.
Đường Trạm cười và nói: “Tôi già rồi, không biếtthưởng thức những bài hát thịnh hành của giới trẻ”.
Phong Bình cũng chỉ có thể cười gượng.
Thực ra, cô nghi ngờ rằng “không mang tiền” và “khôngđi xe” mà ông ta nói chỉ là cái cớ. Ông ta là Đường Trạm cơ mà, biết bao nhiêungười phục vụ. Ông ta muốn một chiếc xe đâu phải là chuyện khó? Chỉ cần một cúđiện thoại là ok. Nhưng ông ta lại ngồi taxi cùng cô…
Phong Bình cảm thấy có thứ gì đó đang hình thành trongnão, dường như là hình thái ban đầu của một số từ nào đó, nhưng cô không muốnbiết, cô lắc đầu, cô gắng để ném nó ra khỏi đầu mình. Đến tận khi chiếc xe rẽvào phố Thanh Hòa, cô mới như tỉnh giấc mộng: “Ấy? Chẳng phải là nói sẽ đưangài về nhà sao? Sao lại đến đây?”
Đường Trạm cười và nói: “Trông dáng vẻ hoảng hốt củacô, tôi sợ cô sẽ lạc đường”.
Phong Bìng ngượng ngùng: “Vậy thì chút nữa ngài hãylái xe của tôi về”.
Đường Trạm khẽ cười, không nói gì.
Bỗng nhiên Phong Bình có cảm giác bị chơi đểu.
Nói xong cũng là lúc taxi rẽ vào ngõ, phía trước có đỗmột chiếc xe màu đỏ. Hai người đứng cạnh xe, trông rất tình cảm. Người đàn ônglà Đường Ca Nam, một cô gái đang ngả đầu vào ngực anh, mái tóc dài buông xuống,chỉ để lộ nửa khuôn mặt nhưng Phong Bình vẫn nhận ra cô ta là Đường Thi.
Nhìn thấy taxi đi vào, Đường Ca Nam nhìn về phía ấyrồi cúi đầu xuống, nhưng lại lập tức ngẩng đầu lên nhìn. Lúc ấy, Phong Bình đãmở cửa xe bước ra, vì vậy anh nhìn rất rõ. Thế là anh vội vàng đẩy cái đầu ápsát trước ngực ra, khiến Đường Thi suýt xoa: “Đau quá…”
Phong Bình lại gần và hỏi: “Hai người đang làm gìvậy?”
Đường Ca Nam vội vàng giải thích: “Không có gì, tóc côấy vướng vào khuy áo của anh…”
Phong Bình hỏi tiếp: “Tại sao tóc của cô ta lại vướngvào khuy áo của anh?”
Đường Ca Nam chau mày, tỏ vẻ rất ấm ức, “Lúc nãy cócơn gió thổi đến nên…”, bỗng nhiên anh ngừng lại, giọng nói bỗng chốc trở nênlạnh lùng: “Em nói hẹn bạn ăn tối, chính là ông ta?”
Phong Bình quay đầu lại nhìn, Đường Trạm đã ra khỏixe, chiếc taxi nhanh chóng rời đi. Cô xuống xe không trả tiền, vậy thì chắc làông ta trả. Quả nhiên cô đã bị lừa, không khỏi nhếch mép gượng cười.
Đường Trạm hơi cúi người, mỉm cười thay lời xin lỗi.
Đường Ca Nam không hiểu hai người làm thế có ý gì, chỉthấy rất chướng mắt: “Sao hai người lại đi cùng nhau?”
Anh ta lớn tiếng hỏi, nghe giống như kiểu người chồngđang chất vấn người vợ ngoại tình vừa mới bị bắt gặp vậy. Nhưng đối tượng bịchất vấn lại chính là bố của mình… Điều này khiến người ta thấy choáng, ngay cảĐường Thi đang đứng cạnh vuốt tóc nghe thấy cũng thấy hơi khó xử.
Đường Trạm không để bụng, mỉm cười và nói: “Ta vàPhong Bình gặp nhau ở nhà hàng, ăn cơm xong về cùng nhau. Sao? Lẽ nào con ghenvới cả bố mình à?”
Câu nói ấy khiến Đường Thi không kìm được che miệngcười. Phong Bình đỏ mặt. Đường Ca Nam vừa tức vừa ức, không biết nói gì. ĐườngTrạm nói tiếp: “Cũng muộn rồi, ta không vào nhà nữa, các con ngủ sớm đi”. Nóixong ông quay sang nhìn Đường Thi, mỉm cười và nói: “Tôi có thể đi nhờ xe đượckhông?”
Đường Thi vội nói: “Đó là vinh dự của tôi”. Sau đó vộimở cửa xe: “Mời chủ tịch lên xe”.
Đường Trạm gật đầu với hai người, sau đó lên xe. ĐườngThi cũng nhìn hai người, chúc ngủ ngon rồi lái xe đi. Vừa lái xe được một đoạn,bỗng nhiên cô ta nói: “Ca Nam thay đổi rồi?”
Đường Trạm “Ồ” một tiếng rồi nói: “Thay đổi theo hướngtốt hay hướng xấu?”
Đường Thi im lặng một lúc rồi nói: “Cháu không thể nắmbắt được cậu ấy nữa”.
Đường Trạm không nói gì, im lặng một lúc rồi mới khẽcười, nghiêm túc nói: “Cứ cố gắng thử xem sao”.
Đường Ca Nam cười khẩy dõi theo chiếc xe của ĐườngThi, bỗng nhiên thốt lên cái giọng rất khó nghe: “Cũng muộn rồi, ta không vàonhà nữa… hứ, lúc nào cũng tự quyết như thế, ai mời ông ta vào nhà cơ chứ, thậtlà nực cười”. Nói xong bỗng nhiên phát hiện Phong Bình nhìn mình bằng ánh mắtrất kỳ lạ: “Em làm gì mà nhìn anh như thế?”
“Mau vào nhà đi, bên ngoài lạnh quá, em muốn vào nhàthăng đường”.
“Cái gì?”
“Thăng đường xử tội”.
Phong Bình đi qua vườn hoa, mở cửa bước vào phòng, vừavào đã thấy Lục quản gia đứng cạnh cửa sổ, đứng ở vị trí của bà ta

Trang: [<] 1, 50, 51, [52] ,53,54 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT