|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
ta thường xuyên có hẹn, Phong Bình đã quá quen vớichuyện ấy, chỉ hấm hứ một tiếng rồi quay lại chủ đề vừa nói chuyện: “Lúc nãyanh nói thế là có ý gì vậy, cái gì mà tha hồ chịu đựng?”
Đường Ca Nam khẽ cười: “Vì bà nội anh là một người vôcùng khó tính, bà…”
Chưa nói hết câu, bỗng nhiên điện thoại trên bàn đổchuông, Đường Ca Nam nói chuyện hơn mười phút mà vẫn không có ý cúp máy. PhongBình ngồi nghe thấy rất nhàm chán nên đứng dậy thu dọn đồ ăn, xách hộp cơm vềnhà.
Đến tối hai người cùng đến chỗ hẹn của mình.
Ngón tay của Đường Ca Nam bị thương nên Đường Thi làmlái xe. Cô ta vừa lái xe vừa nói: “Tối qua tôi gọi điện cho Nhĩ Dương, cậu tanói phải làm giám khảo gì gì đó cho đài truyền hình…”
Cô ta chưa nói xong, Đường Ca Nam cũng chợt nhớ ra.
“Đúng rồi, cuối tuần đài truyền hình có cuộc thi ngườimẫu, làm thế nào? Cậu ta có nói bao giờ kết thúc không?”
Đường Thi liếc nhìn anh, nét mặt như cười mà khôngphải là cười: “Nhìn cậu căng thẳng chưa kìa, cho dù chỉ có hai người chúng tathì tôi có thể ăn thịt cậu sao?”
Đường Ca Nam đỏ mặt thẹn thùng: “Tôi không có ý đấy”.
Dĩ nhiên Đường Thi biết là anh không có ý đấy. Thóiphóng túng trụy lạc của anh ta đã nổi tiếng từ thời còn đi học, chỉ có trướcmặt cô anh mới ngoan ngoãn, không bao giờ phóng túng quá mức. Cô đã từng rất tựhào về điều đó, bây giờ sức ảnh hưởng ngày càng suy yếu, khiến cô cảm thấy cóchút muộn phiền.
Tuy chuyên tâm lái xe nhưng khóe môi chúm chím nhưcười mà không phải là cười, rất có sức cuốn hút. Cô biết mình cười thế nào mớilà đẹp nhất, bí hiểm nhất, cô cũng biết những đường nét trên khuôn mặt mình rấtđẹp. Cô luôn biết thể hiện mặt đẹp nhất, tốt nhất của mình. Bản lĩnh này dườngnhư ngay từ khi sinh ra đã có, đến nay cô vẫn chưa thất bại với bất kỳ ngườiđàn ông nào.
Phong Bình thì hoàn toàn ngược lại. Cô đã thất bại đauđớn trong tình cảm. Sự tồn tại của An Duyệt Sinh lại một lần nữa nhắc nhở cô vềthất bại ấy. Cô ngồi đối diện với anh, trong nhà hàng không gian lãng mạn,trong tiếng đàn violon du dương trầm bổng, giống như trong phim vậy, nhưng hồiức thì chắc chắn không hề ngọt ngào.
Cô nghĩ vậy, không kìm được nhếch mép mỉm cười.
An Duyệt Sinh hỏi: “Em cười gì vậy?”
“Không có gì…” Phong Bình mỉm cười, hướng ánh mắt vềphía ly rượu vang trên bàn, im lặng một lúc, quyết định đi thẳng vào vấn đề,đánh nhanh thắng nhanh: “Có một chuyện, em nghĩ anh có quyền được biết. Tuy bâygiờ nói chuyện đó đã không còn ý nghĩa gì nữa, nhưng anh muốn gặp em, chắc cũnglà vì chuyện này…” Cô nói rất chậm, dường như đang chọn lọc từ ngữ, tỏ vẻ nhưkhông biết nên bắt đầu từ đâu.
An Duyệt Sinh tỏ ra rất nhẫn nại: “Chuyện gì?”
Phong Bình im lặng một lúc rồi cúi mặt mỉm cười.
Hành động ấy khiến An Duyệt Sinh càng tò mò, khôngbiết vì sao mà cô định nói nhưng lại không nói, dường như bỗng nhiên thấyngượng ngùng. Nhưng không thể không thừa nhận, dáng vẻ ấy của cô rất hấp dẫn.
Phong Bình điều chỉnh lại cảm xúc, ngẩng đầu lên nhìnanh, mỉm cười và nói: “Anh nghe nói ba thế lực mạnh nhất phương Tây chưa?”
An Duyệt Sinh không ngờ tư duy của cô lại linh hoạtnhư vậy, bỗng nhiên lại liên tưởng sang cả chủ đề này, nhưng vẫn gật đầu vànói: “Trong các buổi tụ tập có nghe người ta nói, rất thần kỳ”.
Phong Bình phấn chấn tinh thần: “Vậy thì chắc chắn anhcũng nghe nói đến Thúy Minh Hồ?”
An Duyệt Sinh nghe mà cười phá lên. Rất nhiều nămtrước, trong giới thượng lưu có lưu truyền một truyền thuyết có liên quan đếnThúy Minh Hồ. Nghe nói ba phần năm của cải của châu Âu đều nằm trên hòn đảothần bí ấy. Truyền thuyết này lưu truyền đã lâu, truyền miệng từ người này sangngười khác, đã sai lệch đi nhiều. Bây giờ những người trong giới có nhắc đếnthì cũng chỉ như kể chuyện vui, anh cũng không nghe được nhiều về truyền thuyếtấy. Bỗng nhiên lúc này cô hỏi chuyện đó mà không suy nghĩ gì, nên anh tưởngrằng cô vừa mới nghe được câu chuyện đó nên tìm anh để chứng thực.
Thế là anh mỉm cười và nói: “Dĩ nhiên là có nghe nói,chỉ có điều anh chỉ xem nó như câu chuyện nghe cho qua mà thôi”.
Phong Bình thấy anh ta nói vậy, lại cúi mặt xuống,nhấc ly rượu vang trên bàn, nhấp một chút rồi nói: “Nói như vậy thì anh khôngtin sự tồn tại của Thúy Minh Hồ?”
“Cũng không hẳn là hoàn toàn không tin, chỉ là, nóithế nào nhỉ? Ha ha, cảm giác quá xa vời, không có thực, tin hay không thì cóliên quan gì đến cuộc sống của chúng ta đâu?” An Duyệt Sinh vừa nói vừa đưanhững ngón tay dài gõ lách cách lách cách xuống bàn.
Phong Bình nhìn động tác ấy của anh mà thấy trong lòngnhói đau. Đây là động tác theo quán tính của anh, nó cho biết anh đã bắt đầuthấy nhàm chán.
Quả nhiên, anh ta hỏi: “Vì sao bỗng nhiên em lại hỏichuyện này?”
“Hỏi cho biết thôi mà”. Phong Bình cười gượng.
“Lúc nãy em định nói cho anh biết chuyện gì?”
“Ha ha…”
Phong Bình vẫn giữ nụ cười trên môi nhưng trong lònglại rất mâu thuẫn.
An Duyệt Sinh nhìn cô, chợt thấy nét mặt của cô lúcnày vô cùng quen thuộc. Khoảng thời gian hai người ở bên nhau, cô thường nhìnanh như vậy, ánh mắt lấp lánh, định nói rồi thôi, làm ra vẻ thần bí khiến anhkhông thể hiểu nổi. Nhưng dáng vẻ của cô lúc ấy là muốn lấy lòng anh, muốn anhvui, dường như quay lại trước đây, tất cả nỗi buồn, vui, hờn, giận của cô đềudo anh quyết định.
Trong nháy mắt, lòng anh trào dâng một nỗi niềm khótả, khi bộ não vẫn chưa phản ứng kịp thời, cánh tay của anh đã đưa ra nắm lấytay cô. Phong Bình giật mình, ngước mắt nhìn anh, hai người nhìn nhau, không ainói gì.
“Phong Bình?” Bên cạnh vang lên tiếng người gọi têncủa cô.
Phong Bình quay đầu lại nhìn người đó, lập tức vungtay An Duyệt Sinh ra rồi đứng dậy. An Duyệt Sinh cũng rất ngạc nhiên, đứng dậy,cười và nói: “Xin chào chủ tịch Đường”.
Đường Trạm gật đầu với anh ta, quay sang mỉm cười vớiPhong Bình và nói: “Nhìn phía sau có chút giống cô nên lại xem thế nào”.
“Thật trùng hợp…” Phong Bình cũng cười.
“Tôi ở đây có làm phiền hai người không?”
Phong Bình không hiểu ý của ông ta.
“Không đâu ạ, nếu chủ tịch Đường không ngại thì xinmời ngài ngồi cùng chúng tôi”. An Duyệt Sinh nói khách sáo vậy, không ngờ ĐườngTrạm đáp lại: “Vậy thì tôi không khách khí nữa”.
Nói xong, ông ta kéo ghế ngồi xuống, phục vụ nhanh taynhanh mắt, lập tức mang menu đến cho ông ta.
Thế là Đường Trạm mở menu gọi món, Phong Bình và AnDuyệt Sinh nhìn ông ta, sau đó quay sang nhìn nhau.
Đặc biệt là An Duyệt Sinh, anh cảm thấy rất mất hứng.
Khó khăn lắm mới có được cơ hội này. Mấy hôm trước bấtngờ gặp nhau ở quán cà phê, vội vàng, gấp gáp, cũng không biết bắt đầu từ đâu.Bây giờ, cuối cùng thì anh đã chuẩn bị kỹ càng, thời gian cũng rất thoải mái,kết quả là vừa nói được vài câu, hoàn toàn chưa triển khai được chủ đề chínhthì Đường Trạm xuất hiện. Lẽ nào kiếp trước anh có thù oán gì với nhà họ Đườngsao?
Phong Bình cũng thấy hơi khó xử.
Một người là bố của chồng sắp cưới, một người là bạntrai cũ đã chia tay ba năm trước. Không hiểu sao tình huống kỳ cục này lại xảyđến với cô. Đúng là không thể hiểu nổi. Cô không dự định nói quá khứ của mìnhvới ai, cũng không mong có người cảm thấy tò mò vì điều đó.
Nhận lời gặp An Duyệt Sinh, chẳng qua là muốn một đoạnkết vui vẻ. Dù gì thì anh ta cũng có quyền được biết người mà mình đã từng yêulà ai.
Vốn dĩ tưởng rằng nói cho anh ta biết sự thật sẽ làmtổn thương lòng tự trọng của anh ta. Bây giờ, không biết chừng anh ta sẽ xem côlà uống nhầm thuốc, đầu óc có vấn đề. Dù là trường hợp nào thì cô cũng sẽ khôngvui. Ai cũng hy vọng người đàn ông mà mình đã từng yêu đầu đội trời chân đạpđất để chứng minh là ngày xưa mình đã từng rất biết nhìn người. Vì vậy biết AnDuyệt Sinh thành công trong sự nghiệp, thực sự cô rất vui.
Sau tối hôm nay, vốn dĩ họ có thể không cần gặp lạinhau nữa, nào ngờ bỗng nhiên Đường Trạm chạy tới chen chân. Thật đúng là, bấtkỳ ai cũng có thể cảm nhận được rằng câu nói của An Duyệt Sinh chỉ là lịch sự,vậy mà ông ta ngồi xuống thật. Ông ta là con cáo già cơ mà, không đến nỗi khôngbiết phân biệt như thế chứ?
Vậy thì ông ta cố tình? Nhưng ông ta không hỏi về AnDuyệt Sinh, vì thế cô cũng không giới thiệu.
Có thể được dùng bữa với Đường Trạm là điều trong mơcủa rất nhiều doanh nhân, thậm chí rất nhiều phụ nữ. Nhưng,
xin lỗi, lúc này AnDuyệt Sinh và Phong Bình không hề cảm thấy vinh dự.
Đường Trạm gọi món xong, đưa menu cho phục vụ, khẽliếc nhìn An Duyệt Sinh. Bỗng chốc An Duyệt Sinh có cảm giác giống như mặt mìnhbị kim châm vậy. Anh không tin có người có ánh mắt sắc như vậy, lấy tinh thầnnhìn lại thì thấy ánh mắt của Đường Trạm tràn đầy vẻ ấm áp và thân thiện.
“Xin lỗi, hôm nay tôi không mang tiền, bữa ăn này đànhphải để hai người mời rồi”.
“… Hai người nói chuyện tiếp đi, cứ xem tôi như ngườilạ là được”.
Ông ta đang kể chuyện cười, hay là cố tình giở trò?Chỉ cần hai chữ Đường Trạm là có thể ăn cơm ở tất cả các nhà hàng trong thànhphố Thánh Anh này, đâu cần phải mang tiền gì gì đó chứ?
Nhưng Đường Trạm không giống như đang kể chuyện cười,ông ta rất tập trung vào việc dùng bữa.
Phong Bình và An Duyệt Sinh ngồi im nhìn ông ta ăn.Cảm giác rất mơ hồ, không biết chuyện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




