watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9878 Lượt

lô a lô, tôi nói cho cô nghe, cái cô Phong Bìnhkia, tôi vừa điều tra được…”
“Cái gì? Không điều tra nữa? Chẳng phải cô rất muốnbiết rốt cuộc cô ta là ai sao?”
“… Ha ha ha, cô nhầm rồi, cô thực sự nhầm rồi cô Chu,cô ta chính là cô gái lọ lem, tôi tìm thấy chứng cứ đáng tin cậy tuyệt đối…Không sai, đáng tin cậy tuyệt đối”.

“Dĩ nhiên, dĩ nhiên, cô hãy chờ tin tốt lành của tôi”.
Phong Bình hoàn toàn không biết rằng, vì sự nổi hứnglần này của cô mà đã khiến một số người dốc hết sức lực điều tra về cô có bướcđột phá vô cùng quan trọng. Hơn nữa trong tương lai không xa, một bài báo gâychấn động dư luận sẽ ra đời…

“Tối qua anh ngáy thật sao?” Tối hôm ấy, trước khi đingủ, Đường Ca Nam khôngkìm được quay sang hỏi Phong Bình.
“Anh cứ hừ hừ hừ rên đau, em không thể ngủ nổi…”
Đường Ca Nam ngạcnhiên, giở trò đùa gì vậy, nam tử hán đại trượng phu ngáy thì còn có thể chấpnhận được, sao có thể kêu đau được? Mất mặt chết đi được. Anh lập tức phảnkháng: “Tuyệt đối không có chuyện ấy. Chắc chắn là em có ý đồ đen tối với anhnên mới không ngủ được. Đừng có mà tùy tiện vu oan cho người khác”.
“Có ý đồ đen tối với anh?” Phong Bình phì cười, “Anhmới là người vu oan cho người khác, đồ Chu Bát Giới điển hình, tự kỷ thì cũngphải có mức độ thôi chứ, thật là”.
Nói xong cô xoay người một cái, quay lưng về phía anhrồi bắt đầu ngủ.
Nói thật, Đường Ca Nam mới là người có ý đồ đen tối,xoay đi xoay lại không thể ngủ được, tay đau rát như lửa đốt, trong lòng cũngnhư thiêu như đốt. Nhìn chằm chằm vào làn da trắng như tuyết lấp ló sau lưng côrồi suy nghĩ miên man, ngây người một lúc lâu, nhìn tay phải của mình, rồi lạinhìn tay trái của mình, chần chừ một lúc lâu, cuối cùng giơ bàn tay trái tộilỗi ra… vuốt nhè nhẹ một lúc, đúng lúc quan trọng thì bỗng nhiên Phong Bìnhquay người lại. Anh giật nảy mình, giống như bị sét đánh vậy, ngẫm nghĩ mộtlúc, cuối cùng ôm theo tâm trạng buồn chán chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, cảm giác nửa tỉnh nửa mơ thật là sảngkhoái, mở mắt ra thì thấy cánh tay của mình đang đè lên người người khác, chânmình đang đè lên đùi người khác, điều đáng mừng là người bị đè không hay biếtgì, dường như vẫn đang chìm đắm trong giấc mộng. Anh không dám khinh xuất, vộivàng rụt tay rụt chân lại, ngồi dậy chuẩn bị rồi đi làm.
Bận rộn đến tận mười hai giờ trưa, thức ăn đã đượcmang đến nhưng người bón cơm thì chưa đến. Khi anh đang nhỏ nước miếng với đốngthức ăn ngon lành thì Đường Thi đến. Giống như trưa hôm qua, cô ta đòi bón cơmcho anh. Nhưng điều đó khiến anh thấy khó xử.
“Sao? Sợ cô Phong nhìn thấy sẽ giận sao?” Đường Thinhìn anh, như cười mà không phải là cười.
“Không, dĩ nhiên là không phải”. Đường Ca Nam cườigượng hai tiếng, “Từ trước đến nay cô ấy chưa bao giờ giận vì những chuyệnnày…”
“Vậy thì cậu ngại gì chứ?” Đường Thi mỉm cười đỡ lời.
“Tôi vẫn chưa đói”.
“Ha ha, nét mặt của cậu khi đói tôi còn không biếtsao? Bây giờ là giờ nghỉ trưa, tôi là chị khóa trên của cậu, vì vậy không cầnphải ngại. Nào, uống chút canh trước đi”.
“Thực sự tôi không đói”.
Đường Thi chằm chằm nhìn anh vài giây, bỗng nhiên nói:“Ca Nam, trước đây cậu không thế này”.
“Trước đây trẻ tuổi không biết gì, ha ha”.
“Trẻ tuổi không biết gì?” Đường Thi đặt thìa xuống,ngẩng đầu nhìn anh, im lặng một lúc rồi mới hỏi: “Vậy thì những lời mà cậu nóivới tôi lúc ấy cũng là do trẻ tuổi không biết gì sao?”
Đường Ca Nam lúng túng, cười gượng hai tiếng rồi nói:“Cái đó, ha ha, hồi ấy dĩ nhiên là thật rồi…”
Đường Thi dồn dập hỏi: “Thế còn bây giờ?”
Đường Ca Nam có chút không thể chịu được ánh mắt củacô ta, không thể không cúi đầu xuống, cười ngốc nghếch. Đường Thi đợi một lúc,không thấy anh trả lời, lại hỏi: “Sao không nói gì? Có phải vì hồi ấy tôi làmtổn thương lòng tự trọng của cậu không?”
Nghe thấy câu nói ấy, Đường Ca Nam không khỏi nhếchmép mỉm cười.
Đường Thi bật cười: “Trong ấn tượng của tôi, Đường CaNam không phải là người có tinh thần trách nhiệm mãnh liệt, lẽ nào vì cậu đãđính hôn rồi?”
“Đường Thi”. Đường Ca Nam ngắt lời cô ta, đầu vẫn cúi,không nhìn cô ta: “Tuy chúng ta đã quen nhau rất lâu nhưng tôi thấy hình như côkhông hiểu tôi. Có lẽ trong mắt cô tôi là một cậu công tử kém cỏi, không có tàicán gì, là cậu học sinh hư không biết nghe lời, là công tử phong lưu vô tráchnhiệm…”
“Tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy”. Đường Thi tìm cơ hộinói xen vào: “Tôi chỉ thấy cậu hơi trẻ con, đôi khi cậu khiến người ta khó mànắm bắt được”.
“Thật sao?” Đường Ca Nam cười nhạt, im lặng một lúc,cuối cùng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cô ta: “Nhưng tôi muốn cô biết rằngtôi không phải là người muốn vứt đi thì vứt, muốn nhặt lên thì nhặt”.
Đường Thi ngạc nhiên, nụ cười đóng băng trên khuônmặt, nhưng cô ta là người rất giỏi ứng biến, lập tức cúi đầu, khẽ cười mộttiếng và nói: “Tôi hiểu ý cậu rồi. Ha ha, tôi hỏi như vậy chẳng qua là vì tínhsĩ diện của một người phụ nữ, xin cậu đừng hiểu lầm”.
Cô ta thật là đẳng cấp, chỉ cần vài câu nói tự chếnhạo mình nhẹ nhàng như vậy mà cô ta đã thanh minh cho mình, rõ ràng là dườngnhư Đường Ca Nam đơn phương so đo, có ý đồ gì vậy. Đường Ca Nam không phải làngười khéo léo, không nghĩ được như vậy. Anh chỉ thấy cô ta đã nói rõ ràng, cảmgiác như trút được gánh nặng.
Đường Thi nói tiếp: “Tôi biết tôi đến Bắc Thần, chắcchắn các cậu đều giật nảy mình”.
“Đâu có chuyện đó”. Đường Ca Nam lễ phép phủ nhận.
“Bề ngoài thì không có nhưng trong lòng thì đoán giàđoán non, rốt cuộc người phụ nữ này muốn giở trò gì? Ha ha. Nhĩ Dương đã để lạilời nhắn tỏ vẻ rất ngạc nhiên trên blog của tôi, đọc không thấy sao?” Đường Thinhếch mép cười.
“Cô có blog? Tôi thực sự không biết”. Đường Ca Nam tựthanh minh cho mình, mỉm cười và nói: “Chỉ có điều, nhìn thấy sơ yếu lý lịch màphòng nhân sự đưa tới, quả thực là tôi cũng thấy ngạc nhiên, không ngờ cô lạiđến Bắc Thần”.
“Vinh dự chứ?” Đường Thi cười và hỏi.
“Có thể mời được cô, là vinh dự của Bắc Thần”. ĐườngCa Nam khách khí nói.
“Tôi quay lại một thời gian rồi mà vẫn chưa tụ tậpđược với các cậu. Mai là cuối tuần, gọi cả Nhĩ Dương, chúng ta cùng ăn bữacơm”.
“Ok, vậy để tôi nói với Nhĩ Dương một tiếng”.
“Không cần đâu, tối nay tôi sẽ đích thân gọi điện chocậu ta, nếu không cậu ta lại thắc mắc về thành ý của tôi. Cậu biết đấy, tôitrời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ cái miệng của cậu ta”.
Câu nói ấy khiến hai người cười phá lên.
Đường Thi đứng dậy, liếc nhìn đồ ăn trên bàn rồi cườivà nói: “Nếu cậu đã chọn cách để cho bụng mình sôi lên thì tùy cậu thôi. Cậuyên tâm, sau này tôi sẽ không tùy tiện ghé thăm phòng giám đốc của cậu đâu”.
Dáng vẻ phóng khoáng của cô ta khiến Đường Ca Nam cóchút ái ngại.
Đường Thi mỉm cười đi ra ngoài rồi khẽ đóng cửa phònglại.
Khi đi thang máy xuống dưới, cô đặc biệt soi mìnhtrong gương, vẫn là khuôn mặt của ba năm trước nhưng khí chất đã khác nhiều,trở nên già dặn và tự tin hơn. Năm nay cô 28 tuổi, ở cái độ tuổi ấy, thành tíchmà cô đạt được quả là khiến người ta khâm phục. Ngoài tư chất thông minh, chủyếu là do chăm chỉ, chịu khó. Dĩ nhiên, vẻ ngoài xinh đẹp cũng phát huy tácdụng ở một mức độ nào đó.
Bề ngoài của cô có vẻ rất hợp với tên của cô, giốngnhư một bài thơ, nhưng bản chất của cô lại là một người phụ nữ mạnh mẽ, ngườiphụ nữ của sự nghiệp. Vì sự phấn đấu không ngừng mà những năm gần đây cô đã đạtđược những thành công đáng kể trong giới doanh nghiệp. Đây chính là nguyên nhânmà Dịch Nhĩ Dương cảm thấy ngạc nhiên vì sự trở về đột ngột của cô. Vì sao mộtngười đang ở trong thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp, tất cả đều thuận buồm xuôigió, lại chọn cách từ bỏ?
Dịch Nhĩ Dương không thể hiểu nổi.
Anh không phải là giun đũa trong bụng Đường Thi, làmsao mà biết được suy nghĩ của cô?
Nhưng Phong Bình thì lại không nghĩ như vậy.

Cô ngồi trên sofa, vừa lật mấy mẫu thiết kế vừa chậmrãi nói: “Chẳng phải các anh là bạn học sao? Sao chẳng hiểu cô ta gì cả, thậtlà không có gì để nói”.
“Bọn tôi chỉ là bạn cùng trường”.
“Bạn cùng trường nhưng quan hệ rất không bình thường”,Phong Bình nhắc nhở anh.
Dịch Nhĩ Dương cười và nói: “Thì ra cô cũng là ngườibiết ghen đấy Phong Bình ạ, thực sự là tôi không nhìn ra được”.
Phong Bình cũng ngẩng đầu lên cười với anh ta: “Anhkích tôi cũng vô ích thôi, mau mau khai sự thật ra đi”.
Dịch Nhĩ Dương lúng túng, nhăn nhó kêu than, thề sốngthề chết là không biết.
Phong Bình tìm mọi cách uy hiếp, chỉ thiếu mỗi hy sinhnhan sắc, nhưng anh ta vẫn ngậm chặt miệng, nghiến răng nói hai chữ: khôngbiết.
Qua lần này, Phong Bình đã hiểu được “sự kiên cố”trong tình bạn của đàn ông.
Cô uể oải đứng dậy và nói: “Nếu anh thật sự khôngbiết, vậy thì tôi về vậy”.
Nếu là bình thường thì Dịch Nhĩ Dương sẽ giữ cô lạimột lúc, nhưng hôm nay bị tra khảo mãi, chỉ thiếu treo anh lên giá tử hình nênchỉ mong cô nhanh chóng rời đi. Thấy cô nói vậy mừng ra mặt, chạy thật nhanh ramở cửa.
“Thì ra tôi là người không được hoan nghênh như vậy”.
Phong Bình ngẩng

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT