watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9889 Lượt

bếp ra, đó là bữa ăn trưa của Đường Ca Nam.
Tuy cô không thèm quan tâm đến cái gọi là bồi thườngcủa Đường Ca Nam, nhưng vẫn cảm thấyáy náy với cái tay của anh. Cô cúi đầu gẩy vài hạt cơm, nghĩ một lúc, quyếtđịnh mang cơm cho anh.
Thế là cô vội chạy ra ngoài, gọi bác Lăng và nói: “BácLăng, hôm nay để tôi mang cơm cho”. Thấy nét mặt của bác ấy có vẻ ngạc nhiên,cô liền cười và nói: “Đúng lúc tôi có chuyện ra ngoài, tiện đường mang cơmluôn, hi hi. À, còn nữa, tối nay chúng tôi có việc, không về ăn cơm đâu”.
Bác Lăng vội gật đầu, dõi theo chiếc xe phóng vụt đi.
Đến tòa nhà Bắc Thần, Phong Bình xách hộp cơm vàothang máy dưới ánh mắt sáng quắc của bảo vệ. Trên đường đi gặp không ít ánhnhìn. Đến phòng giám đốc, hai cô thư ký đang thì thầm to nhỏ, nhìn thấy cô bướcvào vội ngây người ra, quay sang nhìn nhau, dường như không biết phải làm thếnào.
“Giám đốc Đường có trong phòng không?” Phong Bình mỉmcười hỏi.
“Có ạ, xin cô chờ một chút, tôi giúp cô gọi giám đốc…”
“Không cần khách sáo, để tôi tự vào”.
Phong Bình cười ngăn họ lại, nói hết câu cũng là lúcđến trước phòng giám đốc, cô nắm lấy tay cầm rồi đẩy cửa bước vào, ánh mắt liếcnhìn căn phòng rộng rãi, sau đó cố định ở chiếc sofa gần cửa sổ.
Trong chớp nhoáng, cô bỗng nhiên hiểu rằng vì sao haithư ký lại hoang mang đến vậy.
Hai người ngồi trên sofa, một cô gái tóc dài mặc bộvest đen, những đường nét trên mặt đẹp như tranh vẽ, những ngón tay dài đangcầm chiếc thìa bón bữa trưa cho Đường Ca Nam.
Sự xuất hiện bất ngờ của cô khiến hai người đều cóchút ngạc nhiên.
Phong Bình mỉm cười bước vào như không nhìn thấy gì,cô đặt hộp cơm lên trên tấm thảm, cười và nói: “Em mang cơm đến, chỉ có điềuhình như anh không cần nữa”.
Thức ăn trong miệng Đường Ca Nam vẫn chưa trôi xuốngcổ, vừa nhìn thấy cô đã nghẹn, ho liên hồi. Sắc mặt của cô gái kia không hềbiến đổi, vẫn mỉm cười.
Phong Bình nhìn bữa trưa của họ rồi cười và nói:“Thịnh soạn quá, còn có canh bào ngư, cơm ở ngoài ngon hơn cơm ở nhà, đúngkhông anh Nam?”
Đường Ca Nam lấy tay che miệng, ho nhiều hơn.
Phong Bình liếc nhìn, ba ngón tay của anh đã được băngbó kỹ càng, chắc chắn là công lao của quý cô ngồi cạnh.
Trong lòng cô nghĩ như vậy nên tự nhiên ánh mắt cũnghướng về phía cô gái kia.
Điều đáng khâm phục là cô ta rất bình tĩnh, ngay trướcmặt cô mà còn dám rót nước cho Đường Ca Nam, thậm chí còn vỗ lưng cho anh ta đểanh dễ thở.
Phong Bình nhìn mà cũng thấy khâm phục, nhưng dườngnhư Đường Ca Nam có vẻ không thể hưởng thụ được, anh ta vừa ho sặc sụa, vừa từchối ý tốt của cô ta.
Phong Bình thấy anh ta quả là thần kỳ!
Từ khi cô bước vào phòng, khoảng năm phút, anh ta liềnho không ngừng, ho đến nỗi mặt mày đỏ lừ mà vẫn không dừng lại được. Quả thựccô không thể đứng nhìn được, lại gần vỗ một cái thật mạnh vào lưng anh, quảnhiên, cơn ho dai dẳng ấy dừng lại một cách thần kỳ.
Đợi đến khi anh ta hồi phục lại, cô mới cười và hỏi:“Không sao chứ?”
Đường Ca Nam vội lắc đầu tỏ vẻ không sao, anh đứng dậyvà nói: “Để anh giới thiệu một chút, cô ấy là…”
“Tôi là Đường Thi, giám đốc kế hoạch mới của công ty”.Cô ta chủ động đứng lên, mỉm cười, tự giới thiệu, tỏ vẻ rất tự nhiên, thoảimái.
“Rất vui được gặp cô, cô Phong”. Nói xong cô ta đưatay ra.
Phong Bình bắt tay cô ta, rất muốn hỏi cô ta một câu:“Công việc của cô có phải bao gồm cả việc bón cơm cho cấp trên không?” nhưngcuối cùng cũng không nói ra.
Nhưng hình như Đường Thi đã biết trong lòng cô nghĩ gìnên chủ động giải thích: “Tôi bón cơm cho Ca Nam vì tay anh trái của anh ấykhông tiện lắm”.
Ca Nam? Ha ha, có nhân viên gọi giám đốc của mình nhưvậy sao?
Nhưng không ngờ Đường Thi lại nói tiếp: “Quan trọnghơn là tôi muốn bón cơm cho anh ấy”.
Câu nói ấy khiến Phong Bình thực sự phải nhìn cô tabằng ánh mắt khác, Đường Ca Nam cũng tròn xoe mắt nhìn cô ta.
“Vì tôi mà tay trái của anh ấy mới bị thương”.
“Thế à?” Giờ thì Phong Bình đã hiểu: “Xem ra quan hệcủa hai người không đơn thuần chút nào”.
“Đúng vậy”. Đường Thi mỉm cười rạng rỡ, “Tôi là chịkhóa trên của Ca Nam, chúng tôi từng có quãng thời gian vui vẻ bên nhau…”
Đường Ca Nam thấy cô ta càng nói càng chẳng ra đâu vàođâu nên vội nói: “Đường Thi, cô về phòng làm việc đi”.
Đường Thi liếc nhìn hai người một lượt, sau đó mỉmcười và nói: “Được, vậy tôi về trước, tạm biệt cô Phong”.
Phong Bình mỉm cười và nói: “Tạm biệt”.
Sau khi cánh cửa của phòng làm việc được đóng lại,không khí trong phòng chìm trong tĩnh lặng.
Đường Ca Nam liếc nhìn Phong Bình, thấy cô đang ngắmnghía những món ăn mà anh vừa mới ăn được vài miếng, khóe môi gợi cảm khẽ mỉmcười, cứ như là không có chuyện gì vậy.
“Khụ khụ”. Đường Ca Nam ho khan hai tiếng, phá vỡkhông gian tĩnh lặng, “Hơn mười hai giờ rồi, anh tưởng em không mang cơm đến…”
“Vì thế… anh đã gọi đồ ăn thịnh soạn ở ngoài?” PhongBình ngẩng đầu nhìn anh.
“Làm gì mà thịnh soạn, chỉ là bữa cơm trưa bình thườngthôi mà”.
“Tay trái của anh làm sao?” Phong Bình chuyển chủ đề,hướng ánh nhìn về phía tay anh.
“Nếu nói một cách nghiêm trọng thì bị tàn tật”. ĐườngCa Nam giơ tay trái lên và nói: “Em thấy chưa? Khớp ngón giữa không thể gập lạiđược”.
“Nếu không chú ý thì không nhìn ra được, không ảnhhưởng đến cuộc sống hàng ngày chứ?”
“Phải xem làm gì đã, đánh đàn thì không được”.
“Sao lại thành ra thế này?”
“Đánh nhau với người ta bị thương, lúc ấy không chú ý,để lỡ thời gian chữa trị”.
“À… thì ra là anh hùng cứu mỹ nhân”.
“Cái gì mà anh hùng cứu mỹ nhân?” Đường Ca Nam đỏ mặt,“Làm gì có chuyện ấy”.
“Thế thì là chuyện gì?”
“Thì là đánh nhau”.
Nghe giọng điệu ấy của anh, Phong Bình không kìm đượcnhếch mép mỉm cười, nghĩ bụng: Lẽ nào anh vô duyên vô cớ đánh nhau với ngườita? Nhưng nhìn nét mặt của anh, rõ ràng là đang xấu hổ, vì thế cô đành “nuốt”những lời ấy vào bụng, không muốn để anh thấy khó xử. Hơn nữa, mình hỏi cặn kẽnhư vậy rất dễ bị hiểu lầm là ghen.
Trước khi đính hôn, hai người đều có cảm tình vớinhau. Nhưng sau khi đính hôn, hai người đều cố gắng kìm nén, không bộc lộ cảm tìnhcủa mình với đối phương. Đây có thể coi là cuộc “tranh tài” ngầm, không cầnthách thức bằng lời nói, trong lòng hai người đều tự hiểu. Trước đây tình trạngnày luôn trong trạng thái ẩn, bây giờ thì có xu hướng “rõ rành rành”. Lúc ấy,tốt nhất là không để ý đến.
Nghĩ đến đấy, cô liền tỏ ra rất độ lượng, cúi ngườixuống mở hộp cơm, gắp thức ăn rồi cười và nói: “Anh còn đói không, để em bóncho anh ăn”.
Bữa sáng Đường Ca Nam chỉ uống một cốc sữa, bữa trưamới ăn được miếng đầu tiên đã nghẹn, làm sao mà không đói được cơ chứ? Chỉ cóđiều lúc sáng cô ta vẫn còn giở trò, sao bỗng nhiên bây giờ lại thay đổi tháiđộ? Lẽ nào là vì Đường Thi? Haizzz, mặc xác nó, là gì thì là, cô đã muốn bóncho anh thì dù là thuốc độc anh cũng dám ăn.
Phong Bình gắp thức ăn đưa đến trước mặt anh, anh háto miệng, vừa ăn vừa buôn dưa lê.
“Chị khóa trên của anh cũng họ Đường à?”
“Ừ”.
“Hai người không có quan hệ huyết thống đấy chứ?”
“Không”.
“Tình cảm của hai người rất tốt đẹp, đúng không?”
“Hồi còn đi học anh đã từng theo đuổi cô ấy…”
“Thật à?”
“Ừ, ực ực…” Đường Ca Nam uống hai ngụm nước rồi mớinói: “Chỉ có điều cô ấy đã từ chối”.
“Không phải chứ?” Phong Bình tỏ vẻ ngạc nhiên, dừngtay lại không gắp thức ăn nữa.
“Rau, anh muốn ăn rau”.
“Ồ…” Phong Bình gắp rau cho anh, “Em không nghe nhầmđấy chứ. Anh là Đường Ca Nam cơ mà. Cô ta lại từ chối anh?”
Đường Ca Nam nghe vậy liền lườm cô một cái, nhai rauthật kỹ, nuốt xuống cổ rồi mới nói: “Đúng vậy, lúc ấy anh đau lòng chết điđược, uống say một trận, sau đó tìm một cô bạn gái nước ngoài”.
“Sau đó thì sao?”
“Anh quên rồi… Haizzz, sao em cứ gắp rau mãi thế, bóchai con tôm cho anh ăn đi mà”.
“Ok”. Phong Bình đặt đũa xuống, bóc một con tôm trắngnõn nhét vào miệng anh, tiếp tục tra khảo: “Chuyện như thế này làm sao có thểquên được?”
Đường Ca Nam ăn con tôm do cô bón, cảm giác thật làngon lành, sảng khoái, lại thấy cô hỏi han về chuyện tình cảm của mình, tronglòng cảm thấy rất thỏa mãn, cười khì khì và nói: “Về sau, cô bạn gái kia chiatay với anh, anh lại uống say một trận”.
Phong Bình phì cười: “Nghe có vẻ anh thật là đa tình,hôm nay say một trận, ngày mai say một trận”.
“Chủ yếu là vì hồi ấy còn trẻ, thất tình mà không uốngsay bí tỉ thì dường như không gọi là thất tình”.
“Còn có cách nói đó sao?”
“Dĩ nhiên”. Đường Ca Nam khua khua bàn tay phải bịđau, thản nhiên nói: “Nói thì em cũng không hiểu được, chỉ có điều, lúc ấy vẫncòn ấu trĩ, một số việc không phải xuất phát từ trái tim, nhưng hầu hết nhữngnam sinh hồi ấy đều như vậy”.
Phong Bình nhìn cười, gật đầu lia lịa: “Em hiểu emhiểu, đàn ông không có trải nghiệm về tình yêu thì đâu được gọi là đàn ông,đúng không? Nếu ngay cả một người phụ nữ để anh ta uống say một trận cũng khôngcó thì chẳng phải là rất đáng buồn sao?”
Đường Ca Nam gườm gườm nhìn cô: “Anh muốn uống canh”.
Phong Bình nhìn hai bát canh trên bàn rồi cười và nói:“Canh gì?

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47,48 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT