watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9888 Lượt

dài và nói:“Nghe lão Thất nói thì là do tổ chức phản động của Nhật làm”.
Phong Bình khẽ thở dài và nói: “Chúng cũng thật làhung hăng”.
“Không liên quan gì đến chúng ta”.
“Dĩ nhiên”, Phong Bình gật đầu, sau đó nhìn đồng hồ vànói: “Cháu phải về rồi”.
“Ăn cơm xong rồi đi. Chú thông báo với nhà ăn làm mónmà cháu thích ăn nhất”.
“Không cần đâu, chú Phương”. Phong Bình đứng dậy ngắtlời ông ta, mỉm cười và nói: “Đường Ca Nam nói tối nay có bất ngờ”.
“Vậy à?” Phương Bá Thao gật đầu, nét mặt vừa ngạcnhiên vừa vui mừng: “Vậy thì, xem ra hai người tiến triển khá thuận lợi đấychứ”.
Phong Bỉnh mỉm cười thẹn thùng, không biết nên phủnhận hay thừa nhận, chỉ biết lè lưỡi và nói: “Cháu đi đây”.
Thực ra, bất ngờ mà Đường Ca Nam nói chẳng qua là bùngày lễ Tình nhân.
Hai người gặp nhau, cùng ăn bữa tối thịnh soạn, lãngmạn, sau đó anh đưa cô đi xem phim, quả là không có chút sáng tạo nào. Tuynhiên, sự khác biệt giữa dung tục và sáng tạo phần lớn là do kinh nghiệm củacon người quyết định. Giống như một cô gái xinh đẹp, từ trước đến nay đều đượcnhận rất nhiều hoa, tuy nhiên nếu có một chàng trai nào đó tặng cô một hộp bắprang bơ thì không biết chừng cô ta sẽ nghĩ rằng chàng trai này rất đặc biệt. Dĩnhiên, nếu nghề nghiệp của cô ấy là làm bắp rang bơ thì lại là chuyện khác.
Vì Phong Bình rất ít khi vào rạp chiếu phim nên cảm giácrất mới lạ.
Vốn dĩ họ định xem một bộ phim hài về tình yêu nhưngđến rạp chiếu phim thì thấy có tấm poster quảng cáo phim hành động của Peter,ngôi sao nổi tiếng Hollywood.
Đường Ca Nam hỏi ý kiến của cô: “Hay là chúng ta xembộ phim này?”
Phong Bình tỏ ra không quan tâm lắm: “Tùy anh, emkhông có ý kiến gì”.
Thế là họ xem phim hành động.
Nói là phim hành động nhưng có không ít cảnh ân ái.Peter đã ngoài 40 tuổi nhưng cơ thể cường tráng, sexy. Các cảnh quay giống ynhư thật, không gian sống động, kết hợp với phối âm thanh, rất rùng rợn, khôngít cô gái trong phòng chiếu phim hét lên sợ hãi, ngả vào lòng các chàng trai.
Phong Bình cũng thấy sợ, nhưng đối với cô cái kiểu hétthất thanh là không thể tưởng tượng được. Chỉ có điều cơ thể không chịu khốngchế, không tránh khỏi có chút kinh sợ. Đường Ca Nam nhân cơ hội ấy nắm chặt taycô, mắt vẫn dán vào màn hình, tỏ vẻ rất nghiêm túc.
Cô liếc mắt nhìn anh, không kìm được cười thầm trongbụng.
Bộ phim này có nhiều sao bự, kinh phí đầu tư lớn, đượccoi là bộ phim bom tấn, tuy nhiên tình tiết phim thì lại quá nhàm chán, mới xemđược một nửa, những người không ngốc lắm đều có thể đoán được kết cục, phần saucố làm ra vẻ huyền bí, tuy không đến nỗi khiến người ta mệt mỏi buồn ngủ nhưngquả thực cô không thể nghiêm túc như Đường Ca Nam được, dường như anh hoàn toànbị lôi cuốn vào câu chuyện.
Sau khi bộ phim kết thúc, trên đường về nhà, PhongBình cười và nói: “Anh cố tình đúng không?”
“Cái gì?” Đường Ca Nam vừa lái xe vừa hỏi.
“Đưa em đi xem phim kinh dị, nhân cơ hội lợi dụng em”.
“Chết thật”. Đường Ca Nam cười ha hả, rất hợp với dángvẻ có chút thái quá của anh: “Chút tâm tư nhỏ bé đáng thương ấy của anh bị emnhìn thấu rồi…”
“Ha ha…” Phong Bình cũng cười.
Im lặng một lúc, bỗng nhiên cô thở dài: “Phim ảnh bâygiờ cốt chuyện ngày càng nhàm chám, lời thoại thì ngày càng tùy tiện, hoàn toànkhông có chút gì là trau chuốt, gọt giũa, một chút thi vị, hàm súc cũng khôngcó, thật là khiến người ta thất vọng”.
Đường Ca Nam nhìn cô, mỉm cười và nói: “Nghe giọngđiệu của em, hay là em đi cứu vớt giới điện ảnh đi”.
Phong Bình lập tức lắc đầu: “Thế không được, anh khôngnghe câu cao siêu quá ít người hiểu sao? Chắc chắn tác phẩm của em sẽ thuộchàng ưu tú của phái ít”.
Đường Ca Nam cười phá lên.
“Những ngôi sao như Peter, dù là đóng bộ phim nào thìcũng đều bị coi là phim thương mại”.
“Anh ấy đóng phim nào anh cũng ủng hộ, anh là fan củaanh ấy mà”.
Phong Bình hơi ngạc nhiên: “Lạ thật, sao đàn ông cácanh ai cũng thích anh ta, em không thấy anh ta có sức hút đặc biệt nào”.
Đường Ca Nam mỉm cười và nói: “Quan điểm của con traivà con gái vốn đã không giống nhau mà”.
Phong Bình nhíu mày nghĩ một lúc rồi nói: “Em nghe nóicó một nữ diễn viên người Pháp đóng cảnh hôn nhau với anh ta, đạo diễn vừa hôcắt, diễn viên nữ liền ngất tại trường quay…”
Đường Ca Nam suýt xoa: “Quả là lợi hại”.
“Không phải”. Phong Bình im lặng một lúc rồi nói: “Anhta bị hôi miệng”.

Đường Ca Nam thấy cô phá hoại bầu không khí như vậy,đúng là dở khóc dở cười.
Phong Bình nhìn sắc mặt của anh, cố gắng nhịn cười an ủianh: “Em nghe người ta đồn vậy mà, anh không nên tin. Thực ra ngôi sao cũng làngười, cũng phải ăn phải uống, cũng bị ốm, cơ thể có mùi lạ cũng là chuyện bìnhthường”.
Câu nói ấy rõ ràng là cười nhạo anh, coi anh là cậu bémười sáu, mười bảy tuổi mê thần tượng, Đường Ca Nam dở khóc dở cười, gườm gườmnhìn cô.
Phong Bình quay sang, không kìm được cười phá lên. Bênngoài, ánh đèn lung linh sáng rực bầu trời đêm, ánh đèn huyền ảo đến mơ hồ,từng tòa nhà cao chọc trời, sừng sững trước ánh sáng vàng óng khiến người ta cóảo giác, mơ mơ hồ hồ, nửa tỉnh nửa say.
Lúc ăn tối, cô uống rượu vang hơi quá chén, lại bịkích thích bởi phim hành động pha chút kinh dị, lúc ấy, thả lỏng tinh thần, cảmgiác mệt mỏi trỗi dậy nên hơi hạ thấp ghế, nhắm mắt thư giãn.
Khoảng mười lăm phút sau, xe vừa dừng lại, Phong Bìnhliền mở mắt và nói: “Đến rồi à?”
Điều này khiến Đường Ca Nam đang cởi dây an toàn chocô cảm thấy rất thất vọng, anh thở dài, sau đó mới quay sang nhìn cô, nghiêmtúc nói: “Em không được như thế”.
“Cái gì?” Phong Bình vừa chợp mắt một chút, thấy anhta nghiêm túc như vậy, cảm giác không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
“Lúc này em nên nằm yên trên ghế, không được động đậy,cũng không được mở mắt, dù tỉnh rồi thì em cũng phải vờ như chưa tỉnh, tiếp tụcngủ…”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó chờ nam diễn viên chính xuống xe, mở cửa xephía em ngồi, hôn lên trán em để em tỉnh lại, trong phim đều như vậy mà…” ĐườngCa Nam tỏ vẻ hết sức nghiêm túc.
Phong Bình không thể nhịn được, cười phá lên, cười đếnnỗi không còn sức mà đứng dậy. Đường Ca Nam nắm tay cô, kéo cô dậy.
“Em không biết anh có thời gian xem phim cơ đấy”.
“Hồi còn đi học, xem phim cùng bạn gái”.
Phong Bình ngạc nhiên, sau đó mỉm cười: “Wa, anh cũngthật lãng mạn”.
“Dĩ nhiên rồi”. Đường Ca Nam xuống xe, đi vòng qua đầuxe, lịch sử mở cửa xe cho cô.
Người hầu lái xe vào bãi đỗ xe.
Hai người vào nhà, sau đó về phòng mình nghỉ ngơi.Phong Bình vào phòng tắm gội, đang sấy tóc thì bỗng nhiên Đường Ca Nam gõ cửa:“Quên không nói với em, anh và Jennifer hẹn nhau tối mai gặp, em không có kếhoạch gì chứ?”
“Không”.
Đường Ca Nam gật đầu: “Vậy thì, chúc ngủ ngon”.
Anh nói chúc ngủ ngon nhưng vẫn đứng ở cửa không đi.Phong Bình muốn đóng cửa nhưng lại bị anh đưa tay chặn lại.
Phong Bình lờ mờ hiểu được ý đồ của anh ta, cố nhịncười, hỏi lại: “Sao nào?”
Đường Ca Nam hơi đỏ mặt, khẽ ho một tiếng rồi nói: “À,là thế này, anh thấy giường của em ngủ rất dễ chịu, không biết là của hãngnào?”
Câu trả lời này cách xa so với tưởng tượng của PhongBình, tuy nhiên đều nói đến giường.
“Được sản xuất ở một cửa hàng cổ ở Pháp, không có nhãnmác”.
“Họ có nhận đơn đặt hàng không?” Đường Ca Nam tỏ rarất nghiêm túc.
“Cái đó em không rõ”.
“Ồ, vậy à…”
“Có chuyện gì nữa không?” Phong Bình mỉm cười hỏi anh,sau đó chuẩn bị đóng cửa.
“À…vẫn còn một…”
Đường Ca Nam lại đỏ mặt, có chút gì đó ngượng ngùngkhó nói, muốn nói nhưng lại thôi, Phong Bình nhẫn nại chờ đợi.
Anh do dự một lúc lâu, dường như đã lấy hết dũng khínhìn cô, nhưng lời anh nói ra…quả thực khiến người ta không còn gì để nói.
Anh nói: “Em có số điện thoại của nhà hàng cổ ở Phápấy không?”
Phong Bình đã dùng hết sự nhẫn nại của mình, không cònhứng thú để đùa với anh nữa, khẽ nói: “Không có”.
Nói xong liền đóng cửa thật mạnh, cửa chưa đóng xongđã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Đường Ca Nam.
Phong Bình biết là đã bị kẹp tay, không khỏi ngạcnhiên, thấy anh ta nắm tay ngồi dưới đất, đau đến nỗi nghiến răng chịu đựng,mặt mày nhăn nhó, lông mày, mắt trau lại, vội nói: “Anh có sao không, để em xemnào?”
Đường Ca Nam rên rỉ, một lúc lâu mới ngẩng đầu lên,rơm rớm nước mắt nhìn Phong Bình khiến cô thực sự hoảng hốt.
Lúc ấy Lục quản gia đã chạy lên tầng, vội hỏi: “Xảy rachuyện gì vậy? Cậu hai, cậu không sao chứ?”
Phong Bình trả lời thay anh: “Anh ấy bị kẹp tay”.
Thế là Lục quản gia vội sai người hầu lấy hộp thuốc,sau đó bảo người thông báo cho bác sĩ riêng.
Tuy Đường Ca Nam đau đến thấu xương nhưng trong lòngkhông muốn có người đến quấy rối, cố gắng chịu đau ngăn bà ta lại: “Chuyện nhỏnhặt thôi mà, không cần làm phiền bác sĩ”. Anh ngừng một lát rồi nói tiếp: “Đểhộp thuốc ở đây, tất cả đi nghỉ đi, tôi không sao”.
Thế là Lục quản gia đặt hộp thuốc ở phòng Phong Bìnhrồi cùng hai người hầu xuống nhà.
Sau khi họ đi khỏi, Đường Ca Nam lại thấy đau, anhnghiến răng bấm miệng rên rỉ.
Phong Bình nhẹ nhàng mở tay anh ra, chỉ thấy ba ngóntay phải sưng đỏ lên, trong lòng cảm thấy rất áy náy, mở hộp

Trang: [<] 1, 42, 43, [44] ,45,46 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT