|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đồng phục mà tôi đang mặc.
-Có chuyện gì thế? – Bà chủ mới bươc vào đã nhìn thấy cảnh lộn xộn trong ngôi nhà của mình, rồi bà chợt ngạc nhiên khi nhìn thấy một con bé đen nhẻm xấu xí với nước mắt nước mũi tèm lem đang ở trong nhà mình, bà bất chợt hỏi dì Ba – Chuyện gì vệy dì Ba? Cô bé này là ai? Sao nó lại khóc trong nhà tôi?
-Dạ…. cậu Ba…. Cậu Hai…. – Dì Ba vì sợ quá không nói được thành lời.
-Phong! Chuyện này là sao? – Khi biết chuyện này có liên quan đến 2 cậu ấm nhà mình, bà chử la lớn.
-Là thăng Nam, nó bị khùng hay sao mà mang con nhỏ kỳ dị này về nhà, nhìn nhỏ đó con không muốn ăn cơm nữa! – Anh ta đang bước lên lầu, chợt quay đầu xuống, la to.
-Thằng Phong! Đứng lại đó cho mẹ – Bà chủ tức giận quát mắng – Mày ăn nói với khách đến nhà chơi như vậy à? Mày định bôi tro chét trấu lên mặt mẹ mày à?
Anh ta mặc kệ những gì mà mẹ mình nói, cứ thủng thẳng đi lên lầu. Chỉ còn bà chủ ở dưới nhà thở dài “Con với cái”
-Cô xin lỗi, nó có nói gì thì con đừng để tâm, tính tình nó trước giờ cứ ngang ngược như thế đấy! – Bà chủ quay sang tôi, mỉm cười nói
Tôi chợt nín khóc, đôi mắt tròn xoe nhìn bà ấy, thì ra không phải là do tôi dự đoán nữa, mà đó chính là sự thật. Đúng là bà ấy, cái người hôm bữa đưa nhầm tiền đây mà. Chợt nhớ ra chuyện đó, tôi vội lấy trong cặp ra vài tờ tiền, đưa cho bà:
-Con gởi lại cô, hôm bữa cô mua bánh của con mà cô đưa nhầm.
Một chút ngạc nhiên hiện trên gương mặt của bà ấy. Thì cũng phải thôi, những người bận rộn thường không để ý gì đến những chuyện nhỏ nhặt xung quanh mình, chắc bà ấy đã quên chuyện đó rồi.
-Cô, cô biết, nhưng cô không ngờ, con lại mang trả lại cho cô – Giọng nói của bà pha chút ngạc nhiên lẫn cảm động. Chỉ riêng tôi không hiểu bà ấy định nói gì – Con cứ giữ lấy, xem như tiền cô tặng con đi.
-Không – Tôi phân bua – Con không thể lấy được, cô giữ lại đi, nếu không mẹ con mà biết chuyện này thế nào con cũng bị mắng cho mà xem!
-Vậy à – Bà ấy thôi không tranh giành nữa – Được rồi, cô giữ lại
Bà chủ cười hiền hậu đón lấy tiền từ tay tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm, nếu bà ấy không lấy, chắc tâm trạng tôi còn nặng nề dài dài T_T
Tôi chợt nhìn đồng hồ rồi bất chợt la lớn
-Chết rồi!
Bà chủ nhìn tôi bất ngờ ngạc nhiên, tôi chợt bụm miệng lại như thể mình vừa lỡ lời nói gì vậy ^.^
-Có chuyện gì vậy
con?
-Dạ…dạ…không có gì….chỉ là…con…phải về nhà…bây giờ muộn rồi… – Tôi ấp úng.
-Trời, cô tưởng chuyện gì, được rồi, để cô sai thằng Phong đưa con về.
Ấy chết, như vậy sao được, anh ta mà đi chung với tôi thể nào chiếc xe 4 bánh mới cóng của anh ta cũng sẽ bị nổ mà thôi *.*
-Dạ không cần đâu cô ơi, con đi xe ôm về được rồi – Tôi cười cười nói mà trong lòng đau xót, sẽ phải thắt lưng buộc bụng mà cho bay 10.000 đồng đi xe ôm.
-Thôi, để cô kêu taxi đưa con về – Bà chủ vẫn tươi cười phúc hậu, thiết nghĩ bà ấy tốt bụng, hiền hậu như thế thì làm sao lại có 2 thằng con trai ngang ngạnh và ngạo mạn như thế chứ.
-Dạ, không cần đâu ạ! – Lại thế nữa, nếu bà ấy không trả tiền trước há chẳng phải tôi phải tốn tiền mà trả cho
ông taxi sao? Hizzz 1km 8.000đồng chứ không ít.
-Thôi, tùy con thôi – Bà ấy đưa cho tôi một tờ giấy ghi cái gì dài ngoằn trong đó, tôi không đọc được hết nhưng đôi mắt lại chú ý loáng thoáng vài chữ “Tập đoàn Minh Phụng” – Đây là danh thiếp của cô, nếu con cần cô giúp gì, cứ điện thoại cho cô.
Tôi đón lấy tờ giấy mà người ta gọi là “danh thiếp” đó, trong lòng không khỏi ngạc nhiên xen lẫn bất ngờ. Sao một người làm tại một tập đoàn lớn như Minh Phụng lại có thể đưa danh thiếp cho một con bé nghèo kiếp xác như tôi chứ? Thật là khó hiểu, rất rất khó hiểu.
Chào bà chủ và dì Ba, tôi chạy vội ra ngoài, bây giờ trời đã bắt đầu nắng gắt, gần 12h rồi còn gì, hôm nay tôi đã trốn học để đi với một tên tiết kiệm lời nói, đụng phải một tên hay khinh bỉ người khác, tôi mệt mỏi quá, thật sự rất rất mệt mỏi, chỉ mong sau này tôi sẽ không phải chạm mặt những người này nữa.
**
-Ê, sao hôm qua mày nghỉ học? – Anh Thư vừa thấy tôi lệ khệ xách tập vở vào, đã liên tục tra tấn tôi.
-Có chuyện đột xuất – Tôi trả lời gọn hơ.
-Đột xuất gì chứ? Một ngày mày vắng không phép đấy nhé, lớp trưởng mà như thế đấy! – Anh Thư hắng giọng, tôi chợt bật cười trước thái độ của nó, chỉ có Anh Thư là không trách cứ hay khinh thường tôi mỗi khi tôi bị người khác miệt thị, chỉ có nó là sẵn sàng kề vai sát cánh bên tôi mỗi khi tôi gặp khó khăn.
-Tao nói mày nghe – Anh Thư hớn hở nói tiếp – Hôm qua tại mày nghỉ nên mày không thể chứng kiến được, sao hỏa rơi xuống lớp mình ấy.
-Há??? – Tôi tròn xoe mắt – Sao hỏa gì? Rồi có sao không?
Thấy tôi há hốc mồm, nhỏ Thư cười khanh khách, nó cú vào đầu tôi, trách cứ:
-Phải công nhận mày học giỏi thiệt, nhưng những chuyện ngoài đời thì mày khờ không ai bằng, sao hỏa mà tao nói là anh Phong lớp 10A1 ấy, hôm qua anh ấy băng qua lớp mình.
-Gì? – Tôi suýt té ngửa, người mà nó làm như là thần tiên ấy “băng qua lớp mình” ặc ặc, anh ta băng ngang thôi mà, mà gì mà trịnh trọng thế không biết.
-Lớp mình có thêm 2 thành viên nữa, đó là anh em sinh đôi nhà họ Phan, phen này không chỉ có anh Phong mà cả 2 anh đều sẽ chết với tao! Khà khà – Anh Thư vuốt mái tóc, đắc ý nói.
-Gì cơ? Chẳng phải anh Phong đã tỏ tình với mày à? Thế mày đã chấp nhận chưa?
-Tao nói tao còn đang suy nghĩ – Anh Thư bắt đầu mơ mộng – Cho mày hay, nhỏ Trân lớp mình chấm ảnh rồi đấy, để tao coi, nó dám giành người yêu với tao sao? Cứ mơ đi nhé.
Tôi ngơ ngác nghe Anh Thư nói mà lùng bùng lỗ tai. Khoan đã, anh em nhà họ Phan, tên gì nhỉ? Là Phan Thanh Phong và Phan Thanh Nam, tôi nhớ lại những gì mà nhỏ Anh Thư ngày nào cũng liên tục nhắc đi nhắc lại với tôi, về tính cách, về ngoại hình, về gia cảnh, hình như tôi nghe hơi…quen quen ^.^
Ấy chết, có phải? Hôm qua, cái đại gia đình mà tôi gặp hôm qua, có phải????????
Không!!!!! Nhất định không thể nào!!!!!! Nếu vậy tôi thà chết còn hơn T_T hức hức
Khoan đã, để xác định có phải là họ không thì đơn giản thôi mà, hôm qua chẳng phải chỉ có cậu Hai nhà ấy đi học thôi sao? Cậu Ba vì cái tính ngông nghênh và ngạo mạn của mình đã phải nghỉ học cùng tôi rồi còn gì. Chỉ cần xác minh lại chuyện đó là có thể biết, có phải là họ hay không thôi.
-Này, hôm qua cả 2 anh em họ đều đến lớp mình chứ?
Tôi khiều khiều nhỏ Anh Thư, nhỏ nhẹ hỏi, cầu trời khẩn phật cho nó trả lời là phải, con sẽ cúng nguyên con heo quay &_&
-Không! Chỉ có một mình anh Phong thôi, anh Nam hôm qua cũng vắng không phép đấy– Câu trả lời của nhỏ Thư như sét đánh ngang tai tôi, ôi mẹ ơi, chết con thật rồi!
-Ờ… vậy….à…. – Tôi méo xệch mặt trả lời, cố kéo câu trả lơi dài nhất có thể.
-Mà mày hỏi chỉ vậy? Lo lắng gì, lát nữa cả 2 anh vào thì mày sẽ chiêm ngưỡng được nhan sắc của họ thôi – Nhỏ Thư cười háo hức. Ặc ặc, hôm nay chắc có lẽ sẽ là ngày tận thế, tôi đau khổ suy nghĩ, lại cố gắng suy nghĩ xem, mình còn điều gì chưa trăn trối 0_0 Tại Sao Tôi Lại Yêu Em???…Vịt Con Xấu Xí!!! – Chương 03
ĐƯỢC CỨU SỐNG TRONG NGÀY TÂN THẾ
Khi tôi vừa gãi đầu vừa nhăn mặt thì cả lớp chợt ùa lên như có một trân động đất mạnh đến 4,8 độ atm. Đang bàng hoàng vì không biết chuyện gì đang xảy ra thì tay của nhỏ Anh Thư liên tục lay tôi như chong chóng:
-Đó, đó thấy chưa? 2 hoàng tử vừa đến đây này!
-Trời ơi, anh em giống nhau y hệt! – Giọng Huyền Trân lanh lảnh làm cả lớp im bặt hết 5 giây (ái chà, anh em sinh đôi không giống nhau thì chắc giống ông hàng xóm à?)
-Anh gì ơi, sao hai anh đẹp trai quá zậy!!!!!!!! – Giọng mấy đứa con gái the thé làm cả lớp như náo nhiệt hẳn lên, tôi chỉ biết ôm đầu mà chịu trận, xem ra cảnh tượng bây giờ còn thê thảm hơn cả động đất nữa đây @_@
Hai anh chàng mà tụi bạn gọi là thiên sứ là đây. Theo như tụi nó nhận xét thì là “sóng mũi cao, da trắng, mắt Hàn Quốc, miệng nhỏ, vân vân và vân vân”. Theo như tụi nó nói thì 2 anh chàng này sẽ giết không biết bao nhiêu nữ sinh mơ mộng trong lớp.
Còn với ấn tượng ban đầu của tôi, à không, là ấn tượng thứ hai chứ không phải ban đầu, đó là hai tên du côn, một tên lưu manh ngang ngược, còn một tên thì lạnh lùng ngạo mạn. Nói chung, tất cả những thứ gì xấu nhất trên đời tôi đều gán cho hai tên đó. Ái chà, nhìn đầu tóc của 2 tên đó, tôi sẽ được dịp mà trừ điểm thẳng tay đây mà, khà khà!
Tùng…..tùng….tùng…..
Cả lớp chợt im bặt khi có tiếng trống báo hiệu đến giờ vào lớp, 2 tên ấy cũng đã yên vị vào chỗ ngồi phía cuối lớp. Dường như cả hai người đều không chú ý đến sự có mặt của tôi và dường như cũng chẳng có ấn tượng gì với tôi, hay vì cả 2 người đó đều bị vây quanh bởi những tiếng nói the thé của mấy đứa con gái xí xọn trong lớp. Tôi cũng được dịp thở phào nhẹ nhõm vì chẳng ai nhận ra sự có mặt của tôi, như vậy cũng tốt, ít ra tôi có có thể giảm được tần suất đập mạnh của lồng ngực mình. Haizzzz
Tiếng guốc lộp cộp của cô Ngân – Chủ nhiệm lớp tôi – thì tôi không lẫn vào đâu được, đâu đó có tiếng của nhỏ Huyền Trân:
-Cô zô rùi tụi bây ơi, trật tự xíu coi
Chẳng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




