watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:00 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 1295 Lượt

biết vì sao mà giọng nói lanh lảnh của nó có thể có uy lực hơn giọng của một lớp trưởng như tôi, cả lớp chưa đầy 1 phút đã im bặt, nhỏ Anh Thư quay qua tôi đầy ngạc nhiên:

-Mày cứ quản lý lớp đi, nó đâu phải là lớp trưởng, nó có quyền gì?

-Thôi kệ đi – Tôi thở dài ngao ngán – Ai có thể làm lớp trật tự được thì cứ làm, tao quản không nổi đâu.

Anh Thư thở dài nhìn tôi, một sự thương hại hiện lên trên đôi mắt của nó. Tôi cảm nhận được điều đó, nhưng thôi kệ, tôi đã không quan tâm, không bực tức thì thôi. Từ lâu tôi đã quen với những ánh mắt miệt thị và khinh thường, tôi đã quen lắm với những cái liếc xéo của mấy đứa con gái nhà giàu xí xọn. Cho nên, khi gặp chuyện như ngày hôm nay tôi lại có thể bình thản như thế. Cuộc đời vốn dĩ là vậy mà…

Tôi lấy hết sức lực bình sinh của mình, hét to:

-Cả lớp!!!!!!!!!

Cả lớp đứng dậy nghiêm trang chào cô Ngân, cô mỉm cười rồi ra hiệu cho cả lớp ngồi xuống. Lật qua lật lại sổ đầu bài, đôi mắt cô chợt dừng lại ở cái tên Hà Vy vắng không phép ngày hôm qua. Cứ ngỡ cô sẽ gọi tôi đứng dậy và làm một trận (tim tôi như muốn nhảy ra ngoài) nhưng không, cô chỉ im lặng rồi đóng sổ đầu bài lại. Cả lớp lại được dịp bàn tán, nhỏ Huyền Trân la lớn:

-Cô ơi, hôm qua lớp mình vắng không phép nhiều lắm!

-Đúng rồi đó cô!

Cả lớp láo nháo. Tôi chỉ biết ngồi đó nhìn cô với đôi mắt như van xin. Anh Thư bực tức:

-Mày thấy chưa?Mày nhịn nó để làm gì, rõ ràng mày có làm gì nó đâu, cô cũng bỏ qua chuyện này, mà nó ráng moi ra cho bằng được. Rõ ràng có Phong và Nam ở đây, nó mới “múa lửa” như vậy đó!

-Thôi mà…

Tôi chỉ mỉm cười, một nụ cười nhẹ mà tim tôi như đập thình thịch. Làm sao đây khi tôi sắp bị cả lớp soi mói? Tôi đành phải nhắm mắt phó mặc số phận mình cho ông trời vậy.

-Hà Vy, Thanh Nam, tại sao hôm qua 2 em vắng không phép?

-Dạ…em…

Tôi run lập bập đứng dậy, không biết mình phải ứng phó như thế nào với sự việc này đây. Ôi trời ạ, tất cả chỉ tại anh ta, chỉ tại cái tài lái xe của anh ta mà bây giờ tôi phải như thế này đây này.

-Cô ơi – Nhỏ Huyền Trân chợt đứng dậy – Bạn Nam có thể châm chước vì hôm qua là ngày đầu tiên đến lớp mình, còn bạn Hà Vy thì phải phạt cô à!

-Cô biết phải làm sao mà, em ngồi xuống đi – Cô Ngân dịu giọng.

-Hà Vy, em cho cô biết, tại sao em vắng không phép? – Cô Ngân nhìn tôi chăm chăm rồi hỏi.

-Dạ…em…có… chuyện ….đột xuất ạ….

Mồ hôi hột tôi chảy lộp độp, tim tôi như muốn nhảy ra ngoài, làm sao đây, làm sao bây giờ khi tôi không biết phải giải thích như thế nào.

-Chuyện đột xuất là chuyện gì? – Cả lớp nháo nhào, nhưng tôi nghe được tiếng lanh lảnh của nhỏ Trân – Lớp trưởng mà vắng không phép lại không có lý do thì làm sao tụi em phục được hả cô?

Lại một lần nữa tôi muốn chết đứng. Cho đến bây giờ tôi mới thật sự không hiểu nổi, tôi đã làm chuyện gì có lỗi với nó mà nó cứ đè bẹp tôi hết lần này đến lần khác chứ?

-Hà Vy, chuyện đột xuất là chuyện gì? Em cho cô một lý do đi – Cô Ngân nhìn tôi nghiêm khắc.

-Dạ….tại….tại…

Chẳng biết tại sao trong những trường hợp cần cách ứng xử khéo léo và linh hoạt thì tôi cứ khù khờ như thế. Đúng là trớ trêu mà, hixx. Làm sao nói đây? Nếu nói rằng tôi vì cứu di Hồng mà vắng thì thế nào chuyện này cũng đến tai ba mẹ tôi, lúc đó tôi lại gặp rắc rối nữa. Tôi phải làm sao đây?

-Cô ơi, cô thấy đó, có lý do nào chính đáng đâu!!!!!

-Đúng rồi đó cô – Lũ bạn được dịp “a dua” theo.

-………

-Hôm qua bạn ấy đi với em!

Một giọng nam từ cuối lớp vang lên làm cả lớp im bặt. Tiếp sau đó là những ánh mắt quay xuống nhìn nhân vật nam đó không chớp mắt. Mắt của bon họ lẫn tôi đều mở to hết cỡ khi nhận ra người mà phát ra giọng nói đó. Không sai, đó chính là con người ngạo mạn lạnh lùng mà tôi gặp hôm qua. Gương mặt anh ta không chút biến sắc khi phải đối mặt với hàng chục ánh mắt nhìn mình ngạc nhiên, rồi những đôi mắt “nhiều chuyện” ấy lại chuyển hướng sang nhìn tôi, chứa đựng một sự ngạc nhiên và vô cùng tò mò. Lại một lần nữa tôi bị bọn bạn ghen ghét rồi T_T

Tôi thì chỉ biết há hốc mồm khi nghe được câu nói ấy. Ngay cả cô Ngân cũng không giấu được sự tò mò của mình:

-Thanh Nam, chuyện này là sao?

-Đúng rồi đó, Nam, bạn nói đi – Giọng Huyền Trân chứa đầy nỗi bực tức.

Đôi mắt lạnh lùng của Nam liếc xéo Huyền Trân, nhưng cô nàng cứ tưởng là hoàng tử băng giá của trường đang liếc mắt đưa tình với mình (pó tay), vẻ mặt nó bất giác đỏ lên như quả gấc. Cô nàng chợt đứng lên dịu giọng:

-Nam nè, nếu bạn cho tụi mình và cô Ngân một lời giải thích chính đáng thì tụi này không làm khó Hà Vy nữa!

Nhỏ Anh Thư ngồi cạnh tôi bất giác run lên, thì ra nó đang …nổi da gà vì những lời nói “ngọt như mía lùi đó”, nó quay sang tôi, vẻ mặt vô cùng thắc mắc:

-Sao hoàn toàn không giống cái điệu bộ hồi nãy mà nó nói chuyện với mày vậy? Đúng là……

Tôi chỉ cười cười, mong cho nhỏ Huyền Trân cứ giữ thái độ như thế này đến suốt năm học, à không, chỉ cần đến cuối buổi học hôm nay là được rồi.

Thanh Nam cú đứng yên đấy, khi chứng kiến Huyền Trân diễn kịch trước mặt mình, cậu ấy khẽ nhếch môi, điệu bộ không khác gì hôm qua là mấy. Khi lớp đã yên ắng, cậu ấy mới chậm rãi nói:

-Dạ thưa cô, hôm qua em đang trên đường đi học thì gặp…

Tôi lại run lên cầm cập rồi, Thanh Nam ơi, tôi xin cậu đó, đừng nói, nhất định cậu không được nói chuyện đó ra, Thanh Nam ơi.

Ánh mắt tôi tha thiết nhìn cậu ấy (ặc ặc) như thể van xin. Chả biết cậu ấy có nhìn thấy đôi mắt khẩn thiết đó của tôi không mà gương mặt cậu ấy không một chút biến sắc (đã nói là cậu ta bị đứt dây thần kinh cảm xúc rồi mà). Thấy thái độ hiện giờ của Thanh Nam, tôi nghĩ mình không nên hi vọng gì đến những lời nói tiếp theo của cậu ấy, xam ra tôi chỉ có thể đứng yên đó mà chờ chết thôi. @_@

-Dạ gặp – Đôi mắt cậu ấy lúc này mới liếc nhìn sang tôi, rồi chậm rãi nói tiếp (ôi mẹ ơi, cậu ta cứ chậm rãi thế này chắc tôi phải chết bị nín thở mất) – Em đã gặp Hà Vy bị ngất xỉu giữa đường ạ!

Cả lớp ồ lên ngạc nhiên, còn tôi thì há hốc mồm hết cỡ khi nghe những câu những lời mà cậu ta vừa nói. Cậu ấy đang nói cái quái gì ấy nhỉ, nhưng mà thôi, tôi không trách cứ gì đâu, chỉ cần cậu ấy không nói sự thật là được. haizzzzz thoát nạn rồi.

-Rồi sao nữa? – Cả cô Ngân và tụi bạn trong lớp nhao nhao.

-Dạ, em đưa bạn ấy về nhà nghỉ ngơi nên đã bỏ hết một buổi học ạ!

Tiếng cậu ấy vừa dứt thì cũng là tiếng tôi thở phảo nhẹ nhõm, thế là đã qua, mình đã có lý do chính đang để mà nghỉ học rồi. Hà hà.

Chợt có cảm giác ai đang lay tay mình, tôi quay qua thì bắt gặp Anh Thư đang nhìn tôi bằng ánh mắt “hình viên đạn”:

-Trời ạ, hôm qua mày đi chung với hoàng tử băng giá của tao à? Sao lại thế nhở? Mày sẽ chết với tao!

-Không phải, không phải! – Tôi phân bua khi nhận thấy ánh mắt rực lửa của nhỏ bạn thân đang nhìn mình, rõ ràng không phải vậy mà, nếu không phải vì dì Hồng thì tôi đã không miễn cưỡng lên xe của hắn rồi! hiz hiz đến cả nhỏ bạn thân nhất của tôi cũng không tin tôi nữa thì tôi biết làm sao đây?

Cô Ngân trên bục giảng cứ liên tục đập đập cây thước xuống bàn cho cả lớp trật tự bớt, nhưng xem ra, vô hiệu rồi. Cô đành chờ khoảng 10 phút, cả lớp mới yên ắng được, cô mới lớn giọng:

-Thanh Nam, có ai có thể làm chứng cho em?

-Dạ, là anh trai em, Thanh Phong ạ! – Nam nói mà mắt cậu ấy liên tục liếc xuống nhìn anh trai mình, nhưng hình như Thanh Phong không nghe thấy, bởi vì cậu ta đang…..ngủ!

-Thanh Phong! – Giọng cô Ngân lấn áp cả đám học trò lao nhao.

-Thanh Phong! Thanh Phong! – cả lớp xúm nhau đánh thức cậu ta dậy, chẳng biết cậu ta đang mơ mộng đến đâu mà cứ đánh thức mãi mà không chiun dậy.

-Thanh….Phong…. – Giọng cô Ngân vang lên và cây thước được giáng xuống lỗ tai của cậu ta, cậu ta chợt tỉnh giấc, xoa xoa bên tai của mình:

-Cái gì vậy trời, cho tao ngủ xíu coi! – Giọng nói còn đang ngái ngủ của cậu ta khiến cô Ngân tức giận mà cứ véo tai cậu ta liên tục.

Cả lớp cười ồ lên khi Thanh Phong dám nói chuyện với cô mà xưng mày –tao, xem ra phen này cậu ấy chết với cô Ngân rồi.

-Tao kêu để tao ng….

Câu nói của Thanh Phong chưa phát ra hết thì đôi mắt của cậu ta đã to hơn cả khuôn mặt khi phát hiện cô Ngân đang đứng trước mặt mình.

-Cô….. chuyện gì….vậy…ạ…

Cô Ngân gõ gõ cây thước xuống bàn, chậm rãi hỏi:

-Thưa thiếu gia nhà họ Phan, hôm qua có phải anh và cậu Nam đây gặp Hà Vy ngoài đường phải không ạ?

Câu nói của cô Ngân rất…nhẹ nhàng khiến cả lớp lần 2 vị thiếu gia đây lạnh run người, Thanh Phong lúc này mới kịp dụi dụi mắt, cậu ta ngơ ngác nhìn cô Ngân, cả lớp, và cả thằng em trai yêu quý đang nhìn mình không chớp mắt.

-Dạ, Hà Vy nào ạ? Em đâu…Á Á

Thanh Phong chưa kịp nói hết câu đã la oai oái, thì ra thằng em quỷ quái đang đạp vào chân mình, chưa kịp hoàn hồn thì Thanh Nam đã lên tiếng:

-Hà Vy hôm qua em đưa về nhà đó, có gặp anh ở nhà ấy, anh nhớ không?

Nhỏ Huyền Trân tức giận đến sôi người, nó đứng phắt dậy, tức giận:

-Hà Vy, thì ra hôm qua cậu đến nhà của 2 người con trai à?

-Trời ơi, sao

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6 ,7 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT