watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:00 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 1297 Lượt

lại có thể?

-Nó bị khùng hay gì vậy?

-….

-……

Và hàng loạt những từ ngữ khó nghe nhất mà tôi được nghe từ mấy đứa bạn mà tôi đã từng xem họ là bạn. Tự nhiên tôi cảm thấy buồn và khó chịu kinh khủng, chỉ muốn khóc mà thôi.

-Bạn nói vậy là sao? Hà Vy bị xỉu, có biết trời trăng mây nước gì đâu mà trách bạn ấy?

Giọng nói lạnh lùng của Thanh Nam phát ra đủ để khiến cả lớp im bặt, cậu ấy rất tức giận nhưng không bao giờ biểu lộ ra ngoài. Nhưng chẳng biết sao tôi lại nhận ra điều đó. Thanh Nam à, cám ơn cậu, nhờ cậu mà tôi…bị bọn bạn ghét đến mức như thế này!

Tiếng chuông báo hiệu đã hết 15 phút đầu giờ, cả lớp được dịp tiếp tục ồn ào, cô Ngân liên tục gõ cây thước xuống bàn để lớp trật tự, nhưng cũng dư thừa mà thôi.

-Thôi được – Cô Ngân lấy hết sức lực của mình, hét lớn – Chuyện của Hà Vy xem như có lý do chính đáng, xem như đã giải quyết xong chuyện này. Lớp trưởng, giữ lớp trật tự!

Nói rồi cô Ngân bước vội ra, chắc vì cô sợ nếu tiếp tục ở lại chắc bị tụi nó hành hạ cho đến chết!

Khi cô vừa bước ra thì cũng là lúc tôi ngồi phịch xuống, khóc ngon lành..

Anh Thư ngồi kế bên, hốt hoảng khi thấy tôi nước mắt ngắn dài, nó đành kiên nhẫn mà dỗ dành:

-Thôi, qua rồi, cô không truy cứu chuyện này nữa, mày làm gì mà khóc vậy?

-Tao…tao…buồn quá, tụi nó…không xem tao….là bạn….

-Thôi, thôi, có tao là bạn của mày là được rồi…. nín đi mà….

ĐỜI…..

Tôi không cầm lòng được khóc nấc lên. Tôi còn nhớ như in mới bài kiểm tra tuần trước thôi mà, tụi nó còn dịu dọng nói rằng “Hà Vy nè, trước giờ tụi mình có gì hiểu lầm thì bạn bỏ qua cho tụi mình he”, cũng chính vì thế mà tôi mềm lòng chỉ tụi nó tuốt tuồn tuột bài kiểm tra môn Toán của tôi. Thật không ngờ, đến ngày hôm nay tụi nó lại có thể xúc phạm tôi đến như vậy. Tôi không cam tâm, thật sự tôi không cam tâm một chút nào hết. Chỉ suy nghĩ đến đó thôi, tôi không chịu được khóc nấc lên. Anh Thư thấy tôi như vậy nó càng hoảng:

-Thôi mà, mày mít ướt quá đi. Làm như thế thì có anh nào mà thèm quen chứ?

Nó cố tình nói giọng hóm hỉnh nhất có thể khiến tôi không thể không bật cười. Thật, trên đời này chỉ có nhỏ Anh Thư hiểu tôi nhất mà thôi T_T

Suốt cả buổi học tôi chỉ nghe được Thanh Nam nói bấy nhiêu thôi. Ngay cả giờ ra chơi cũng vậy, mặc cho cả lớp ồn ào náo nhiệt, mặc cho đám bạn nhao nhao rủ cậu ấy chơi hết trò này đến trò kia, cậu ấy cứ lầm lầm lũi lũi với mấy quyển sách bài tập. Thật khác với ông anh sinh đôi của cậu ấy, trống mới điểm ra chơi thì chỉ trong vòng 5 phút sau, tôi đã thấy Thanh Phong đang bị bao vây bởi đám nữ sinh trong lớp. Trong trường hợp này thật may mắn khi Anh Thư đang bận với công tác văn nghệ trên văn phòng (Anh Thư là lớp phó văn nghệ của lớp tôi mà), nếu không thì Thanh Phong hết đời với nhỏ bạn của tôi rồi. Hà hà, số cậu còn may đấy @_@

Suốt cả giờ ra chơi, tôi cứ nhìn Thanh Nam không chớp mắt, thật ra trừ tính cách của họ ra thì không có một điểm khác biệt nào giữa hai anh em. Nhìn cậu ấy tôi chợt nhớ lại lần đầu tiên khi gặp cậu ấy. Ấn tượng đầu tiên của cậu ấy đối với tôi là một con người lạnh lùng vô cảm, một con người ngạo mạn khó ưa. Nhưng tại sao ngày hôm nay, cậu ấy lại có thể đứng ra giải vây cho tôi? Thật ra cậu ấy là như thế nào? (chỉ có trời mới biết ^.^)

Bỗng tôi phát hiện nhỏ Huyền Trân đang bàn tán gì với đám bạn của nó, rồi chỉ trỏ về phía Thanh Nam và tôi. Tôi chẳng nghe được gì ngoài tiếng cười khúc khích của tụi nó, tôi biết chắc rằng, tụi nó không có ý gì tốt. Nhưng thôi, tôi cũng chẳng hề quan tâm tụi nó suy nghĩ và bàn tán chuyện gì, có liên quan đến tôi hay không, tôi không hề bận tâm, chỉ cần mình sống tốt với chính mình là được.

Nhưng….tôi sẽ chẳng hề quan tâm đến tụi nó khi tụi nó cứ đứng yên đó mà chỉ trỏ. Tụi nó đang tiến dần về phía tôi đang ngồi, bộ mặt không thân thiện gì cho mấy. Trời ơi, tim tôi đang đập thình thịch đây này $_$

Một cây viết trên bàn tôi bỗng dưng rơi tự do xuống đất. À không phải rơi tự do, mà do có một lực nào đó muốn nó rơi xuống. Chủ nhân của đôi tay đó đang ngồi chiễm chệ trân bàn tôi, vẻ mặt kênh kiệu không ai bằng. Tôi nhắm mắt, trong trường hợp như thế này phải nhịn, nhịn và nhịn (không nhịn thì biết làm gì bây giờ?), tôi không còn để ý những người đang xuất hiện trước mặt tôi ngay bây giờ, tôi chỉ biết lặng lẽ cúi xuống lượm cây viết vô tội đã bị tụi nó quăng xuống đất, nhưng đôi tay tôi chưa kịp chạm đến cây viết (chỉ còn 5 mm) thì đã bị một đôi giày đè bẹp nó. Tôi bất lực ngước lên thì bắt gặp ánh mắt khinh bỉ của Huyền Trân cùng tụi bạn ném cho tôi. Huyền Trân cười kênh kiệu:

-Thế nào? Nghe nói mày đi chung với hai hoàng tử trường mình mà? Sao trong lúc này chẳng có ai bênh vực mày thế?

-Xấu như nó thì làm gì có vé đi chung với hoàng tử băng giá của tao chứ? Rõ là bịa đặt, nói, mày đã cho Thanh Nam ăn cái gì mà cậu ấy bênh vực mày đến thế?

-Đúng rồi, nói đi!!!!!!!

-Đũa mốc mà chòi mâm son hả mậy???

-Có mà về soi gương lại xem mình đẹp nghiêng nước đổ thùng như thế nào mà bày đặt!

Rồi cả đám xúm nhau cười ha hả, tôi không biết phải làm gì ngoài nước mắt ngắn dài. Tôi lại khóc rồi, không biết sao trong những trướng hợp như thế này tôi không biết phải làm gì hết, tâm trạng rối bời. Tại sao vậy? Tại sao tụi nó có thể làm tôi nhục nhã đến như thế?

Tôi… tôi có làm gì tụi nó đâu?

- Khóc đi cưng, cứ khóc đi, khóc cho đến chừng nào anh Nam với anh Phong đến dỗ dành mày đi há. Tao cho mày hay, mày mà dám có ý đồ bén xén với anh em nhà họ Phan, tao sẽ cho mày tơi bời!

Nhỏ Huyền Trân lên giọng thách thức. Còn tôi, không biết làm gì ngoài im lặng và khóc, tôi chỉ có thể nhu nhược như thế thôi. Tụi nó xúm nhau cười ha hả rồi bỏ đi, tôi lặng lẽ lau nước mắt và nhặt cây viết dính đầy cát do tụi nó dẫm lên khi nãy. Tôi lại khóc, tự thấy bản thân xấu hổ khi bị sỉ nhục đến thế…Kệ, tụi nó muốn làm gì thì làm, chỉ cần mình nhịn thì mọi chuyện sẽ qua thôi… tôi cố gắng an ủi mình dù nước mắt cứ rơi giàn dụa….

-Này, mày làm gì mà lại khóc thế? – Anh Thư vừa bước vào lớp đã thấy tôi nước mắt tèm lem, nó hốt hoảng hỏi.

-Không! Không có gì!!!!!!!! – Tôi vội vã lau những giọt nước mắt còn sót lại của mình, cố gắng phân bua.

-Mày nói dốc, có phải tụi nó lại làm gì mày không?

-Không, tao nói là không mà – Tôi vội vã phân bua, thật sự tôi không muốn làm lớn chuyện này.

Anh Thư nhìn tôi đầy nghi hoặc, nhưng khi thấy tôi cố cười (gượng) với nó, nó mới chịu để yên không hỏi nữa. Bỗng nó quay sang tôi, cười tít mắt:

-Nói mày nghe, sắp đến 20-11 rồi, lớp mình sẽ có 2 tiết mục văn nghệ do tao chỉ định – Nói đến đây mắt nhỏ Anh Thư sáng rực hẳn lên.

-Ờ, rồi sao? – Tôi lười biếng không nhìn nó mà dán mắt vào mấy bài tập nâng cao.

-Sẽ có 1 tiết mục hát song ca và một tiết mục ca múa – Nó tiếp tục khoe

-Ờ, rồi sao? – Tôi mệt mỏi lặp lại lời nói ban nãy. Thật ra tôi không hề có hứng thú gì với mấy chuyện này, vốn dĩ tôi không hề quan tâm, cũng chẳng muốn xem lớp mình biểu diễn. Điển hình là hồi năm ngoái, khi tiết mục lớp tôi vừa kết thúc thì tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên, tự dưng tôi thấy….tủi thân cho mình quá! Vì vậy, năm nay dù có năn nỉ ỉ oi, tôi cũng không đi xem đâu, tôi không muốn mình bị tủi thân… tập 2 nữa! :0. Ngày nào cũng vậy, ngày nào tôi cũng trở thành trò đùa cho tụi nó, lúc thì thả con thằn lằn vào cặp tôi, lúc thì lục tung cả chỗ ngồi của tôi, lúc thì vứt sách vở của tôi tứ lung tung… vân vân và vân vân. Những chuyện này có nhiều lần Anh Thư chứng kiến nhưng tôi đã kịp ngăn cái “trạm tình báo thông tin” của nó lại. Không phải vì tôi sợ tụi nó (mà cũng có chút ít), mà vì tôi không muốn làm lớn chuyện này. Thử hỏi nếu chuyện này mà lên đến tai thầy hiệu trưởng, thì danh hiệu lớp chọn của lớp tôi sẽ lung lay ngay. Mà nếu thầy cô có bênh vực được cho tôi thì cũng chỉ có 1, 2 lần chứ đâu có lâu dài được. Rồi tụi nó cũng sẽ lặp lại những trò đùa của mình và tôi lại tiếp tục là nạn nhân. Cho nên, im lặng là cách tốt nhất để đối mặt với những chuyện như thế này.

Đang suy nghĩ lung tung về một ngày bình thường như mọi ngày thì tôi chợt…sởn tóc gáy khi tôi vừa cảm nhận được có một con gió mạnh xẹt ngang qua tôi. Đầu óc tôi còn miên man những viễn cảnh ở trên lớp nên nhất thời chưa định thần lại được. Cho đến khi tôi biết chuyện gì đang xảy ra thì mọi người đi đường nhìn tôi với ánh mắt hốt hoảng (giùm), thì ra, ban nãy có một chiếc SH phân khối lớn băng ngang qua và vượt mặt chiếc xe đạp của tôi, chỉ cách tôi có 5 cm. Khi ấy mọi người hôt hoảng vì cứ tưởng tôi sẽ phải nhập viện, nhưng không ngờ tôi còn có thể sống sót mà bình tĩnh để xem xét chuyện gì đang xảy ra! Chiếc xe ấy tiếp tục cuộc hành trình…đi mua đất của mình thì bỏ lại tôi với muôn vàn hoảng sợ (muộn). Thật không ngờ chủ nhân của nó có thể chạy với tốc độ chóng mặt đến như thế. Nếu tôi mà ngồi trên chiếc xe ấy (thay cho cô gái ngồi phía sau anh ta) thì chắc có lẽ tôi được đầu thai sớm rồi T_T

-Con, có sao không? – Một người ngoài đường tốt bụng chứng kiến cảnh vừa rồi tiến tói hỏi tôi như thể phóng viên phỏng vấn những người

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT