|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
anh nhẹ nhàng đáp: “Làm sao bây giờ, anh nhìn không thấy em…”
“Anh…” Cảm giác đau đớn trong lòng thật khó chịu, cuối cùng cô hỏi: “Có phải anh thật sự thích em không?”.
Anh không lên tiếng, phải rất lâu sau mới nhẹ nhàng hỏi: “Nếu như là yêu, vậy thì làm thế nào?” Anh ngừng một lát, lại nói: “Nhưng em không thích anh, em không muốn kết hôn, em nói em rất sợ đàn ông, cho nên… nói cho anh biết, anh phải làm thế nào?” Anh giống như đang tự hỏi mình vậy: “Anh rốt cuộc phải làm thế nào mới được? Phải làm thế nào em mới hiểu rằng anh rất thích em?”.
Cô nắm chặt lây ống nghe, giống như chỉ có vậy mới có thể cho cô thêm sức lực. Cô cười mà vẫn nghẹn ngào; “Không cần phải lo lắng, em không ghét anh.” Anh nói mà như khóc vậy: “Nhưng, không được… anh cảm thấy, tất cả đều không được… vệ sĩ luôn bên cạnh anh, dùng hết ba mươi sáu kế cũng không thể nào thoát được bọn họ, phải làm thế nào bây giờ? Hình như anh sắp bị bắt đính hôn rồi, phải làm thế nào bây giờ…?”
Trong miệng cô cảm thấy có vị tanh tanh, như máu từ lồng ngực đang trào lên vậy, cuồn cuộn như sóng biển. Giọng cô run rẩy: “Đừng lo lắng, vẫn còn kế thứ ba mươi bảy…”
Giọng của anh cũng run rẩy kịch liệt: “Kế ba mươi bảy là cái gì?” Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nói: “Thuận theo tự nhiên.” Anh thực khó để cất lời, giọng nói vô cùng buồn bã: “Không được… anh không thể thuận theo tự nhiên được… anh không muốn kết hôn với người khác…” Tình Yêu Bên Trái – Chương 13
Gửi lúc 12:33 ngày 17/12/2013
Khăn giấy hình như đã dùng hết rồi, cô vừa lau nước mắt vừa nói: “Chẳng vấn đề gì cả, thực sự chẳng có vấn đề gì. Anh ngoan ngoãn cùng với người khác kết hôn, chúng ta vẫn có thể ở bên nhau cơ mà… nếu như anh thật lòng thích em, chúng ta vẫn có thể làm bạn của nhau, điều ấy rất tốt mà.”
Anh khóc không thành tiếng: “Anh không muốn làm bạn… giờ đây anh chỉ muốn gặp em… anh rất nhớ em, anh nhớ em sắp phát điên lên rồi.”
Cô đau khổ chau mày, giống như có hàng ngàn nhát dao đâm tới tấp lên người cô vậy. Cô run rẩy nói: “Xin lỗi anh…” anh nói: “Anh yêu em…” cơ hồ như đồng thời lên tiếng. Cô sững người, hoảng hốt chỉ có thể gác máy thật nhanh. Cô ôm lấy ngực, thở thật sâu, tất cả đều chưa nghe thấy… điều gì cô cũng chưa nghe thấy.
Nhưng, ba chữ ấy, thực rõ ràng, giống như quỷ chú, cứ vang lên bên tai cô. Lại giống như tiếng Phạn trên trời, liên tục vang lên. Cả người cô đờ đẫn, giống như lạc vào trong cảnh mộng, đầu óc trái tim, tất cả đểu trống rỗng. Duy chi có ba chữ ấy là in dấu. Giống như khắc vào tâm can, làm cách nào cũng không xóa đi được, làm thế nào cũng không gạt đi được.
Cô gắng gượng ôm lấy cơ thể đang run lên bần bật của mình, vừa khóc vừa tự hỏi: “Rốt cuộc phải làm thế nào mới được… phải làm thế nào… mới được…?”
Tất cả, đã muộn rồi. Nhưng… cô vẫn muốn nắm lấy.
Rõ ràng là biết, không thể được… sắp không kịp nữa rồi. vẫn còn… không muốn từ bỏ.
Thật sự, không muốn từ bỏ.
Mới hơn năm giờ sáng, viện trưởng đã gọi điện thoại đến. Gia Mĩ từ trên giường bật dậy, chẳng kịp làm gì, vội vã lao ra ngoài. Trời mấy hôm trước âm u nặng trĩu, giờ cuối cùng cũng đổ những hạt mưa nhỏ, lất phất, lộn xộn, từ trên kính trượt xuống, giống như mang theo bao điều thê lương, lại giống như không cam tâm nên cứ đổ xuống mãi. Trên hành lang dài hun hút của bệnh viện, vô số ngọn đèn bật sáng, dưới sự phản chiếu của ánh đèn, bóng cô đổ dài trên mặt đất Cô ngẩng đầu, đứng ở phía cuối hành lang nhìn vào tấm kính, tròng mắt trắng giống như không còn phân biệt được từng đồ vật. Tất cả đều xám xịt, giống như sắc trời ngoài kia vậy.
Viện trưởng bước đến, nói: “Là xuất huyết nội tạng.”
Tay của cô bỏ trong túi quần, trong lòng bàn tay mồ hôi rịn ra. Viện trưởng nói: “Ở lần đau trước, bà ấy nói buồn nôn muốn nôn, không ăn được thứ gì. Trong bụng cứ liên tục đau quặn thắt, lúc này bác sĩ nói rõ là tình hình rất nghiêm trọng, để cho bà nằm viện. Nhưng bà ấy sợ cháu đến viện thần kinh tìm không thấy, nên cương quyết không chịu nhập viện. Không ngờ, đã nặng đên mức xuất huyết nội tạng.”
Cô vẫn ngẩng đầu, gắng gượng ngẩng đầu, không lên tiếng, nước mắt lưng tròng. Viện trưởng thấy vậy, trong lòng có chút bất nhẫn, không chịu được, bảo với cô: “Nếu không, cháu về trước đi, có tình hình gì ta sẽ thông báo cho cháu biết.”
Cuối cùng cô cũng cúi đầu xuống, nhìn viện trưởng, nước mắt tích tụ lâu giờ đây tuôn xối xả. Cô cố gắng trấn tĩnh, nhưng cả người vẫn run lên bần bật: “Có tình hình gì lại thông báo cho cháu? Đợi sau khi bà ấy chết đi? Hay là… hỏa táng xong rồi mói báo với cháu?”.
“Gia Mĩ…”
“Nếu như khi mới bắt đầu không biết, như vậy có lẽ tốt hơn nhiều.” Gia Mĩ lau mồ hôi ở trên tay, nhưng trong lòng bàn tay vẫn ướt, hình như càng lau càng ướt. Cô để mặc cho nước mắt rơi đầy trên mặt, chỉ khe khẽ nói: “Bây giờ mẹ cháu đang ở trong phòng cấp cứu, cháu không thể đi thăm mẹ. Thậm chí không thể đến bên mẹ, cầm lấy bàn tay xương xẩu của mẹ cháu nói, mẹ, mẹ nhất định phải chống đỡ, cho dù thế nào cũng phải tiếp tục chống đỡ…”Cô nghẹn ngào: “Con chỉ có thể đứng ở đây, giống như một đứa ngốc nghếch, nói với chính mình, trong lòng luôn luôn nói với chính mình, mẹ, mẹ không được chết… thật sự không được chết…”
“Nhưng…”
“Nhưng…” Gia Mĩ nức nở khóc òa, cắt ngang lời của cô: “Bởi vì mẹ hy vọng con không biết cho nên con đã giả vờ không biết. Hãy dừng lại ở đây, coi như là bất hạnh đi, con cũng mỉm cười hài lòng, mỉm cười tự nói với chính mình, chỉ là mẹ đi đến một nơi nào khác mà thôi… ” Cô run rẩy không nói nên lời: “Như vậy… đối với con có công bằng không… mẹ như vậy…có thực sự công bằng đôi với con không…? Có phải chỉ có như vậy, trái tim con mới thôi đau đớn không…? Có phải chỉ có như vậy… con mới thôi không nhớ đến mẹ…”
Viện trưởng an ủi cô: “Gia Mĩ, từ trước đến giờ, bà ấy luôn nghĩ cho cháu. Lần này, cháu nên để cho bà ấy an lòng mà đi, thanh thản mà đi, không vướng bận.” Gia Mĩ toàn thân cứng đờ, thở khó khăn: “Cháu sẽ làm như vậy, cháu nhất định sẽ làm như vậy… bởi vì yêu… bởi vì yêu một người, cho nên, cho nên những gì bất hạnh nhất cũng không muốn để cho người ấy biết…”Cô ôm chặt lấy chính mình, ánh mắt mơ màng giống như một đứa trẻ: “Như thế này mới là yêu”. Trái tim cô vụn vỡ: “Như thế này mới là yêu, không phải hay sao…?”
Viện trưởng nói: “Thực ra, có thể để cha của cháu đến gặp bà ấy…”
“Cha…” Gia Mĩ khóc hu hu, rút điện thoại từ trong túi quần ra, ngón tay run run ấn nút. Tiếng đổ chuông ở đầu bên kia chói cả tai, phải rất lâu sau mới có người nghe điện. Trình Minh Lãng sung sướng đến phát điên, nói: “Gia Mĩ, là con phải không? Con cuối cùng cũng chịu nhận ta rồi à.”
Gia Mĩ mím chặt môi, nước mắt rơi càng nhiều, nhưng cô cố gắng bình tĩnh nói: “Ông giờ đang ở đâu vậy?” Trình Minh Lãng cười ha ha, niềm sung sướng trong lòng tràn đầy tựa hồ như muốn tràn cả ra ngoài, hắn nói: “Gia Mĩ, mẹ kế của con sinh em bé, ta hiện giờ đang ở bệnh viện trung tâm thành phố… thật là vui mừng, già rồi mà vẫn sinh được con trai. Gia Mĩ, con có em trai rồi.”
Cô mím chặt môi, run run hỏi: “Mẹ kế? Em trai?” Hắn nói: “Gia Mĩ, lát nữa ta sẽ gọi điện thoại lại cho con, bây giờ ta phải đi chăm mẹ kế của con đã.”
Điện thoại ở đầu bên kia ngắt máy, chỉ còn tiếng tút tút, thanh âm lớn quá mức, cứ xoáy vào tim cô, giống như rắn độc chiếm đoạt sạch sẽ từng tấc từng tấc trên cơ thể cô rồi mới thôi. Hai mắt cô mở trừng, giống như muốn tóe lửa.
Viện trưởng như đã hiểu rõ, chỉ nói: “Ông ấy bận thì thôi.”
Gương mặt cô vô cùng giận dữ, tiếng của cô run run hỏi: “Khoa sản ở tầng mây?”.
Viện trưởng ngẩn người, nói: “Hình như ở lầu dưới.”
Cô đột nhiên cười đau khổ nói: “Mẹ ta sắp chết, mẹ kế lại sinh con trai..” Nước mắt cô tràn ra như suối, nghiến chặt răng: “Mẹ ta ở lầu trên sắp chết, mẹ kế ở lầu dưới sinh con trai… ta ở lầu trên nhìn mẹ chết, còn người đàn ông ấy… ở lầu dưới vui sướng như điên vì được làm cha…”
Cô túm lấy ngực, quỳ xuống đất, cả người như sắp sụp đổ. Cô mê man hỗn loạn quỳ dưới đất, trái tim quặn thắt từng hồi… Trong lòng cô đau thương hoảng hốt, hai cánh tay ghì chặt lấy chính mình, không có sự giúp đỡ giống như một đứa trẻ.
Gia Mĩ quỳ trên đất, tóc xõa tung, dính vào trong quần áo, trơ trọi lộ ra một gương mặt gầy gò. Sắc mặt cô lạnh lẽo tối tăm, trắng bệch như cắt không còn giọt máu, chỉ có hai con mắt cố gắng mở to. Cô nhìn chằm chằm vào phòng bệnh đối diện, bác sĩ và y tá hiểu chuyện, thỉnh thoảng đi qua lại an ủi cô vài câu. Nhưng cô vẫn đờ đẫn thẫn thờ, giống như một khúc gỗ, chỉ ngẩn ngơ ngơ ngẩn, chẳng có một chút xúc cảm gì.
Viện trưởng từ trong phòng bệnh bước ra nói: “Đã qua cơn nguy kịch, nhưng tình hình vẫn không lạc quan.” Rồi chỉ vào bên trong nói: “Nhân lúc bà ấy đang ngủ, cháu vào thăm bà ấy một lát.”
Cô đứng dậy, chân chẳng biết đã tê cứng từ lúc nào rồi, cô gắng sức đá đá chân mấy cái rồi mới từ từ bước vào trong.
Cô mơ mơ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




