watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8962 Lượt

ánh mắt trống rỗng, giống như một đứa trẻ, chỉ biết mở to mắt để nhìn, trong đáy mắt chứa đầy nỗi hoang mang tuyệt vọng.

Thì ra, đây mới là lý do, một lý do vô cùng xác đáng.

Trong nghĩa trang, có vô số những phần mộ xanh biếc, trên mộ phủ đầy cây cỏ, cây mọc cao vút. Trên trời, mây đen vần vũ, mưa, mưa rào rào, mưa từ trên cành cây rớt xuống bốn phía xung quanh, những hạt mưa nối tiếp nhau tạo thành dòng nước, giống như ai đó mở cửa đê, đổ xuống cuồn cuộn, bắn tóe ra xung quanh thành một vùng xanh xám, nhìn rất thê lương.

Gia Mĩ cầm ô đứng trước mộ, quần ngấm nước mưa ướt sũng. Cô lặng lẽ cười, nhưng tuy cười đó mà nước mắt vẫn lã chã tuôn rơi. Phải một lúc sau, cô mới nói: “Mẹ, con không có khóc…”

Tiếng mưa, tiếng sét đì đùng, ầm ầm bên tai, làm cho tiếng của cô hòa lẫn vào những thanh âm hỗn độn ấy rồi chìm mất. Cô nói to hơn một chút: “Con thực sự không khóc, mẹ, đó là điều mẹ mong chờ nhất đúng không? Con thực sự không khóc..” Cô cắn chặt môi, nước mắt vẫn tuôn rơi, giông như đã nói dối lại còn ngắc ngứ chau mày. “Chí ít là bây giờ, con không khóc…”

Trong nghĩa trang, chỉ có tiếng mưa, còn bốn bề đều cô đơn lạnh vắng.

“Trình Gia Mĩ, là cô phải không?”.

Hình như có người gọi tên cô, cô hoảng hốt quay đầu lại, trên con đường bên trái có một người tay cầm ô bước tới. Cô mở trừng mắt nhìn, nhìn chằm chằm, nhưng nước mắt nhòe nhoẹt khiến cô nhìn không thật rõ, kia có phải là Gia Tuấn không? Cô cơ hồ như muốn khóc to lên gọi: “Gia Tuấn, là anh phải không?” Giọng cô gào lên khẩn thiết: “Anh trở về rồi, đúng không?”.

Người kia vẫn không nói gì, cô vứt ô sang một bên, chạy thẳng về phía anh ấy, dường như nhất định là anh, dường như chỉ có thể là anh. Nước mắt khiến cho người trước mặt cứ lờ mà lờ mờ, cô chạy thẳng đến trước mặt anh, rồi đột ngột dừng lại. Giống như cô đang mơ một giấc mơ đẹp mà đột nhiên bị người khác đánh thức dậy. Gương mặt cô có chút thất vọng nhìn anh: “Sao lại là anh?”.

Hà Văn Hiên khẽ mỉm cười: “Vì sao không thể là tôi?”.

Cô cúi thấp đầu, nước mưa đã làm toàn thân cô ướt sũng. Cô hỏi: “Anh đến đây làm gì?” Hà Văn Hiên không muốn giấu, thành thực nói: “Cha cô nhờ tôi tới.”

Gương mặt cô lạnh lùng, ánh mắt trừng trừng nhìn anh, dường như có thể nhìn thâu linh hồn anh, cô khẽ mấp máy môi, cuối cùng cũng cất thành lời nói: “Vậy thì tôi cũng xin anh đừng quan tâm đến tôi.”

Hà Văn Hiên vẫn cười, anh cầm ô che sang cho cô: “Rõ ràng em không phải muốn nói câu này”. Anh đưa mắt nhìn đi chỗ khác, lại hỏi: “Có phải là muốn hỏi anh, trước đây cha em đã dọa dẫm anh, bây giờ vì sao lại đến cầu xin anh?”.

“Việc Hà luật sư làm, tôi từ trước đến giờ đều hiểu rất rõ”. Tiếng của cô lạnh băng, dường như cả người bị nước mưa bao bọc, chỉ còn chừa lại sự lạnh giá. Hà Văn Hiên gật gật cái cổ cứng ngắc, ánh mắt sâu xa: “Ừ, em biết, cho nên anh không cần phải nhiều lời”. Anh cụp mắt xuống, nhìn cô, ánh mắt thiết tha: “Mọi người đều phải chết, chỉ là sớm hay muộn, quen rồi sẽ tốt hơn. Bố mẹ anh, đã mất từ vài năm trước, họ cùng ra đi một lúc trong một tai nạn xe. Bây giờ nghĩ lại, cũng chẳng có gì. Họ chẳng qua chỉ là đi đến một nơi tốt hơn nơi này, phải vậy không?”.

Cô lắc đầu mông lung: “Anh không hiểu.”

Anh cười: “Anh không cần hiểu, tóm lại chỉ cần chăm sóc em tốt là được rồi.” Cô vẫn cười lạnh, không nói gì. Anh nói: “Tuy em không cần đón nhận ý tốt của cha em, nhưng dù sao cũng phải nhìn mặt anh một cái chứ.”

Cô vẫn cười lạnh, ánh mắt anh nồng nhiệt hơn: “Chúng ta quen biết cũng đã hơn một năm rồi, em lẽ nào ngoài lạnh băng ra, không còn biểu hiện tình cảm nào khác đành cho anh?” Anh vờ như buột miệng nói: “Hách Gia Tuấn ở Hồng Kông đính hôn rồi.”

Phía sau, khí lạnh đến bức người, thật lạnh… đường như chỗ cả hai người đang đứng là nơi lạnh nhất trên thế gian này, lạnh đến phát run, lạnh đến mức sắp đông cứng thành đá. Cô chẳng còn sức để mà kiềm chế ngước mắt nhìn anh, giọng run run hỏi: “Lúc nào?”.

Anh cúi thấp đầu, nhìn vào mắt cô, nói từng chữ từng chữ, như tiếng mưa rơi: “Hôm qua…”

Cô hoảng hốt nhìn vào đôi mắt anh, trong đáy mắt anh có hình ảnh của cô, bé tí tẹo, nhìn không được rõ lắm. Nhưng cô nhìn rất rõ, trên mặt cô, hai hàng nước mắt tuôn rơi, đây là ảo giác phải không? Mưa rào rào đổ xuống càng lúc càng to, cả trời đất hình như cũng đều đung đưa đung đưa vậy. Chút sức lực cuối cùng của cô trong phút chốc dường như bị rút ra sạch sẽ, một chút sinh lực để tự mình gắng gượng cũng không còn. Trong tiềm thức chỉ còn lại một mảng đen u ám lạnh lẽo. Cuối cùng, rốt cuộc cũng bị cuốn vào miền u tối không bờ không bến ấy, có thể đời này, một lần nữa không muốn chạy trốn.

Hà Văn Hiên ôm lấy cô, trong ánh mắt chợt vụt lên một tia sáng quắc, giống như dao, muôn róc xương róc thịt cô ngay lập tức. Anh thì thầm nói: “Điều anh muốn chính là kết quả này, em có thể là canh bạc thành công của anh”. Tình Yêu Bên Trái – Chương 15
Gửi lúc 12:34 ngày 17/12/2013
Nếu như không có anh

Giống như rơi xuống đáy biển tối đen mênh mông không bờ, cô cố gắng thở, cả người mơ mơ hồ hồ. Đầu đau đến mức như muốn nổ tung, cô khẽ mở mắt. Hà Văn Hiên đập vào tầm mắt cô, anh khẽ cười hỏi: “Em sốt cao quá, đã cảm thấy đỡ chút nào chưa?”

Trong phòng ngủ vô cùng rộng rãi, ánh mặt trời chiếu rọi, sáng rỡ, sáng đến tức cả mắt. Cô chẳng còn chút sức lực nào, gương mặt trắng xanh nhợt nhạt, đến nói cũng chẳng còn hơi.

Hà Văn Hiên lại cười nói: “Quần áo anh đã bảo người giúp việc thay rồi, cháo cũng đã nấu xong rồi, lúc nào em muốn ăn thì ăn nhé.” Anh giúp cô ghém lại góc chăn, ánh mắt dịu dàng: “Anh đi làm trước.”

Cô gắng sức trầm mình xuống giường, giống như chỉ có vậy mới có thể tìm được một chỗ dựa. Khi anh gần đi ra đến cửa, cô đột nhiên gọi giật giọng: “Này, đợi chút…” Anh quay đầu lại, cười cười nói: “Cuối cùng cũng mở miệng rồi à.”

Ánh mắt cô thẳng thắn: “Cảm phiền anh cầm hộ tôi quần áo lại đây, nhân tiện chở tôi về nhà.” Anh cúi đầu, trong mắt một tia sáng khác thường vụt lóe: “Em nên ở lại chỗ anh.”

Gương mặt cô chẳng chút biểu cảm gì: “Như vậy không hợp lẽ thường, huống hồ, tôi không phải là bệnh nhân, cũng không điên đến mức muốn đi tự sát. Nhờ anh nói lại với Trình Minh Lãng tiên sinh”. Ở đoạn cuối, cô cố tình nhấn mạnh ngữ khí.

Ở khóe miệng anh vẫn khẽ nở nụ cười nhàn nhạt, như có như không: “Rất đơn giản rõ ràng, vậy thì ta cũng chỉ còn cách tuân lệnh.” Anh đóng cửa lại, cầm giúp cô quần áo đến rồi ra ngoài phòng khách ngồi đợi.

Không khí trên xe thật khác thường, trong không gian chật hẹp, chẳng ai lên tiếng. Căng thẳng như cung đã lên dây. Hà Văn Hiên phá vỡ không khí trầm mặc, hỏi: “Có phải là dự cảm Hách Gia Tuấn sẽ quay trở lại, cho nên em mới sốt ruột như vậy?”.

Đèn xanh rồi, xe khẽ giật, rồi dừng lại. Toàn thân cô giống như bị xe làm cho lắc lư, có chút chấn động, cô nói: “Anh ấy đã đính hôn rồi, đã đeo nhẫn của người con gái khác, tôi và anh ấy chỉ là bạn tốt. Nếu anh ấy có trở về nhà, điều ấy cũng chẳng thể nào thay đổi được thực tế.”

“Thật không?” Hà Văn Hiên lườm cô một cái đầy ý tứ. Trong lòng cô không thanh thản, đầu cúi thấp. Hà Văn Hiên nói: “Cô vội vã trở về nhà như vậy, phải chăng trong lòng đã đoán được anh ấy đã trở về nhà đợi cô.” Cô buồn bực lạ kỳ, lườm anh một cái, không lên tiếng.

Kỳ thực, anh nói đúng, cô hiểu Gia Tuấn, giờ đây trong lòng nhất định nóng như lửa đốt, muốn nhanh nhanh gặp cô, nhất định có rất nhiều lời muốn nói cùng cô. Đính hôn nhất định chỉ là kế hòa hoãn, chắc chắn là do bất đắc dĩ mà thôi.

Nhưng cô, ngoài việc tiếp tục làm một người bạn tốt của anh ra, thì còn có thể làm được gì? Hoàn toàn bất lực, tất cả đều đã muộn rồi.

Cuối cùng cũng đến nhà rồi, cô mở cửa xe, chạy thẳng lên lầu. Cô đứng trong thang máy, trái tim giống như đang bị giày vò. Thang máy dừng ở tầng 15, ngón tay cô run run thò vào trong túi quần lấy chìa khóa ra, đột nhiên cô khựng lại, không có, không có gì hết, chìa khóa rơi ở đâu rồi?

Cửa phòng bỗng nhiên mở ra, Hách Gia Tuấn cười hết cỡ, nhưng trong đôi mắt ấy rõ ràng là có nước, anh úp úp mở mở: “Anh có chìa khóa nhà em… đợi em cả đêm mà chẳng thấy em. Anh… vừa nghe tiếng bước chân… anh…”

“Anh đính hôn rồi, em biết.” cô nhẹ nhàng thay anh nói tiếp lời còn dang dở, vừa nhìn thấy anh bao nhiêu nhưng bi thương buồn rầu ở trong lòng dường như lắng xuống. Anh nắm chặt cổ tay cô, dồn hết sức lực nói: “Gia Mĩ, anh chẳng còn cách nào khác, chỉ có như vậy, anh mới có thể nhìn thấy em, mới có thể quay trở về, đây chỉ là tạm thời thôi.”

Cô không lên tiếng, chỉ gật đầu. Anh thở phào nói: “Đêm qua em không về, anh thật sự rất lo lắng cho em.” Anh tủi thân kéo tay cô lại: “Cả đêm hôm qua em ở đâu?”.

Trong lòng cô chua xót, chỉ muốn khóc, nghìn ngôn vạn ngữ cứ nghẹn lại nơi cổ họng, không thốt nên lời. Cô vùi đầu vào ngực anh, nước mắt như mưa, đổ xuống không ngừng. Hách Gia Tuấn luống cuống hoảng hốt

hỏi: “Em làm sao vậy? Ai bắt nạt em?”.

Không thể nói lời nào, chỉ muốn khóc,

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT