|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lau nước mắt đang trào ra ở khóe mắt: “Bác gái, con người cháu, thật sự không có ưu điểm gì, kỳ thực Gia Mĩ nói đúng, cháu là một kẻ vô tích sự, chẳng làm nên trò trống gì, làm việc gì cũng linh tinh lang tang, không thể đem đến cho cô ấy cảm giác an toàn. Nhưng, cháu thực sự thích cô ấy.” Anh nhớ lại lúc lần đầu gặp Gia Mĩ, lúc ấy, anh đang luyện nhu đạo, Taekwondo tập ở phòng bên cạnh. Giống như số phận đã định vậy, anh vô tình nghe nói có một người con gái ở phòng bên cạnh rất mạnh mẽ, cho nên mới đi xem cô ấy thế nào.
Khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã ngơ ngơ ngẩn ngẩn, giống như là nhất kiến chung tình, vừa gặp đã yêu giống như ở trong truyền thuyết vậy. Cả người anh thất thần, hoảng hốt, ngoài hình ảnh người con gái đang gắng hết sức để luyện tập ra, anh chẳng còn thấy gì nữa. Còn cô thì vẫn vậy chẳng để ý gì đến xung quanh, mỗi quyền, mỗi cước đều giống như đang báo thù vậy.
Kỳ thực, nếu nghĩ cẩn thận một chút, thì cô cũng chẳng có ưu điểm gì, vô cùng thô lỗ, cơ bản không giống như những người con gái khác. Tuy vóc dáng rất chuẩn, diện mạo cũng xinh đẹp, nhưng… quả thực là vô cùng thô lỗ. Trừ anh ra, còn ai dám thích cô? Nhưng anh giống như bị trúng bùa mê vậy, mất hết cả hồn phách, âm thầm dò hỏi xem cô học ở trường nào, thậm chí còn vì cô mà xin chuyển trường, đến học cùng trường với cô. Biết cô không có tiền đóng học, anh đã giả mạo danh nghĩa người khác để giúp đỡ cô, mà cho đến tận bây giờ, chắc cô vẫn nghĩ là có một người vô danh tốt bụng nào đó đã giúp đỡ.
Anh tận dụng mọi cơ hội để được tiếp cận cô… đáng ghét nhất là lúc lên lớp cô vẫn còn lén lút ăn quà vặt. Anh cố gắng hạ quyết tâm thay đổi thói quen xấu này của cô. Kết quả là… cô lại thay đổi anh. Nếu quả thực là có nghiệt duyên như mọi người vẫn nói, thì chắc chắn kiếp trước, anh đã nợ cô một điều gì đó…
Anh trầm tư một lát, rồi lại đối diện với bức ảnh của Vương Nghi nói: “Bác gái, cháu nghĩ, cả cuộc đời này, cháu thật khó mà có thể rời xa cô ấy…” Thần sắc anh rất tập trung, phảng phất một nỗi buồn tuyệt vọng: “Nếu như không thể cùng nhau, vậy phải làm thế nào? Nếu như… vạn nhất… Cháu thực không thể tưởng tượng được, nếu như có một ngày, chúng cháu bị ép buộc phải xa nhau, thì tình cảnh lúc đó sẽ như thế nào…” Vẫn như lúc nãy, chẳng có âm thanh nào đáp lại lời anh, tất cả đều tĩnh lặng, anh lặng lẽ cúi đầu, cung kính: “Bác gái, cháu sẽ thường xuyên đến thăm bác.”
Gia Mĩ nằm trong bồn tắm, trầm mình trong nước, nén khí lại. Nếu như có thể như thế này mà chết, thì thực tốt biết bao, nhưng… cô không chết được, nếu như vậy, cô thực không bằng một con lợn. Cô cố gắng chống người dậy, nước bắn tung tóe lên bốn phía, cô há to miệng hít lấy hít để một cách tham lam. Cửa lại bị gõ cộp cộp. Toàn thân cô căng cứng, không dám lên tiếng, nhè nhẹ đi vào.
“Gia Mĩ, em đừng có tự sát.” Hách Gia Tuấn ở bên ngoài vô cùng sốt ruột. Là tiếng của anh ấy, cái anh chàng này, làm sao mà vào được vậy? Cô vội vàng đứng dậy, định mặc quần áo, nhưng anh đã xông vào cửa.
Ối, thượng đế, may mà ánh mắt gian xảo ấy còn chưa kịp di chuyển khắp trên thân thể cô, nếu không cô nhất định sẽ móc đôi mắt ấy ra. Cô vội vàng quỳ thụp xuống, hai tay ôm lấy ngực, trừng mắt nhìn anh: “Anh còn đứng đấy nhìn!”.
Anh đứng đực người ra một lúc mới định thần lại, vội nói: “Ơ, không nhìn…”
Cô hỏi: “Anh nhìn thấy bao nhiêu rồi?”.
Anh cười, vẫn giương mắt nhìn cô: “Nên nhìn, cũng kha khá…”
Cô tức đến mức nghiến chặt răng: “Hãy quay người đi cho em.” Anh y lời quay đi, cô giận dữ hỏi: “Anh vào bằng cách nào?”. Anh nói: “Anh mở cửa vào”.
Cô giân quắc mắt lên: “Em đương nhiên là biết anh mở cửa vào, nhưng em muốn hỏi anh, chìa khóa ở đâu? Chẳng phải là em đã lấy đi rồi còn gì, có phải anh vẫn còn đúng không?”.
Anh ừ một tiếng, nói: “Anh vẫn còn hơn mười cái nữa.”
“Cái gi!” Cô không dám tin, vội đứng dậy lấy khăn tắm quấn quanh người, từ đằng sau giơ chân đá cho anh một cái. Anh lảo đảo mấy bước rồi mới đứng được, cô vẫn nổi giận lôi đình: “Hơn mười cái, anh không chỉ là tên lưu manh, mà là đại lưu manh, còn dám lén lút đánh hơn mười chiếc chìa khóa nhà của em, thật là đáng ghét!”.
Anh xoa xoa phía sau lưng, mặt sa sầm: “Này, em có cần phải thô lỗ như thế không? Chỉ là anh sợ có điều gì đó bất ngờ ngoài ý muốn thôi, chẳng hạn nếu như em tự sát, anh có thể lập tức cứu em. Anh chỉ là có lòng tốt thôi mà!”.
Cô chun mũi: “Xem ra, em còn phải cảm ơn anh có đúng không?” Anh vội xua xua tay: “Thôi đi, không cần cảm ơn đâu.” Cô nghiến chặt răng, trừng mắt nhìn thẳng vào anh: “Cái anh này, anh cố ý làm cho tình hình trở nên mập mờ có đúng không? Tự xông vào nhà người ta, còn muốn người ta cảm ơn nữa hả?” Cô rút ra kết luận, chẳng hòa khí gì lườm anh một cái: “Xem ra anh thực là có bệnh, mà bệnh không nhẹ đâu, mau đi bệnh viện kiểm tra đi, đừng có đứng ở đây nữa.”
Anh uể oải: “Anh muốn ngủ, không cãi với em nữa.” Anh chạy thẳng vào phòng, cởi áo khoác, chui vào trong chăn ngủ. Cô chạy theo, kéo chăn ra, túm chặt lấy cánh tay anh: “Em cần phải ngủ, anh dậy đi cho em.” Anh nhắm mắt: “Đêm qua anh đợi em cả đêm, hôm nay cả ngày chẳng được ngủ chút nào. Bây giờ trời tối rồi, em bảo anh đi đâu bây giờ? Đừng làm ồn nữa, anh muốn ngủ.”
Lòng cô chùng xuống, nói: “Em ngủ trần đấy.” Anh mơ mơ hồ hồ: “Tuỳ em”, cô tắt đèn thản nhiên công khai chui vào lòng anh. Nghe nói, đàn ông khó mà cưỡng lại được sự mê hoặc. Nếu như anh chàng này không chạm vào người cô, cô nhất định sẽ giết anh ấy.
Hách Gia Tuấn ôm lấy cô, chỉ cảm thấy toàn thân nóng rực, giống như trong biển lửa. Cô gái này, phải chăng là cố ý? Cố ý trừng phạt anh như vậy? Thật đúng là số mệnh, cô không biết được rằng đàn ông là một loại động vật rất nguy hiểm? Cả người anh căng cứng, chỉ cứng đờ ôm chặt lấy cô, không dám cử động.
Sự xúc động chính là ma quỷ, nhất định phải kìm chế, có chết cũng phải kìm chế!
Ở dưới lầu vọng lên rất nhiều thanh âm, tiếng còi xe ô tô, tiếng chuông của trường học gần đó. Gia Mĩ chợt giật mình thảng thốt, những âm thanh ấy như mũi dùi khoan thẳng vào lỗ tai cô, trong lòng cô vô cùng thất vọng.
Cô xuống bếp nấu ăn, nhưng trong lòng vô cùng giận dữ, nghiến răng nghiến lợi, hắn quả thực hơi quá đáng rồi đấy! Cô thực sự như thế này mà không có một chút hấp dẫn nào sao? Cởi hết quần áo ngủ bên cạnh hắn, vậy mà hắn có thể xem như không có chuyện gì! Cô cố gắng xào rau, giống như đang nấu cho kẻ thù ăn vậy, chiếc nồi bị gõ binh binh, thật không công bằng. Cô mang rau đã xào xong lên, chẳng vui vẻ gì đặt bịch xuống bàn. Hách Gia Tuấn đã đói đến mức bụng sôi lục bục, khẽ nói: “Em làm gì vậy? Cái đĩa này đắc tội với em à?”.
Cô lườm anh một cái khinh khỉnh: “Đây là nhà của em, em muốn làm gì thì làm, anh hãy quan tâm đến anh ấy.” Hách Gia Tuấn cầm đôi đũa lên, nhẹ nhàng thì thầm hỏi: “Em làm sao vậy?” Cô trừng mắt nhìn anh: “Có ăn thì ăn, không ăn thì bỏ đi.” Hách Gia Tuấn gắng gượng cười: “Có phải hôm qua không ngủ được không?”.
Cô tiếp tục khinh khỉnh nhìn anh nói: “Em hôm qua ngủ rất tốt.” Rồi cô cầm đũa lên, gắp lia lịa rau cho vào mồm. Hách Gia Tuấn cười, giả vờ thần bí: “Anh biết rồi.” Cô nhai cơm, cụp mắt xuống, không nói lời nào. Anh thấy cô không hỏi, lại nói: “Em nhất định là cảm thấy mình chẳng có chút hấp dẫn nào, cũng đúng… như vậy thì ai dám chạm vào em, hình như em phần nhiều không giống con gái.”
Đồ khốn! Anh tiếp tục nói: “Cho nên anh nói, em nên thay đổi, giống như thục nữ, dịu dàng hơn một chút, quan tâm chăm sóc hơn một chút, đối với anh tốt hơn một chút.” Cô sắp tức điên lên. Anh lại nói tiếp: “Đêm qua, cả người em cứng đơ như một cái xác vậy, chẳng phải anh đã nói với em rồi sao, trong tình hình như vậy phải thả lỏng người ra một chút, có như vậy, anh có thể còn có chút phản ứng.”
“Cạch” một tiếng, cô đập mạnh đôi đũa xuống mặt bàn, hầm hầm nói: “Vì sao lại là em không đủ dịu dàng, tại sao anh không nói anh có vấn đề ở một mặt nào đó? Trong hoàn cảnh như vậy, mà lòng không có chút rạo rực, thì chẳng phải là anh có vấn đề sao?”.
“Hừ…!” Anh giận đến phát run: “Đừng có lấy thân thể ra để công kích có được không? Là em không có sự quyến rũ, không liên quan đến anh, anh hoàn toàn bình thường.”
“Giấu đầu hở đuôi.” Cô lạnh lùng nói,.
“Thật đáng ghét!” Anh nổi nóng đứng dậy, cô cũng đứng dậy nổi giận đùng đùng: “Muốn đánh nhau phải không? Em không sợ anh đâu, đánh thì đánh!” Anh nghiến răng: “Người con gái như em, quả thực không thể nào thuyết phục được, anh có vấn đề thì mới thích em.”
Cô giận dữ lẩm bẩm: “Đàn ông thích em, phần lớn bị bệnh thần kinh.”
Anh nói: “Xem ra anh bị mắc bệnh thần kinh nên mới thích em, có lẽ nên suy nghĩ lại, em có gì tốt chứ. Con người em từ đầu đến chân, chẳng có chút ưu điểm gì, mà khuyết điểm thì một đống. Thô lỗ, da man, về cơ bản hoàn toàn chẳng giống con gái chút nào! Động một tí là lỗ mãng thô kệch, nóng nảy hấp tấp.” Cô chống nạnh nói: “Anh thì có chỗ nào tốt? Chỉ thích chòng ghẹo bỡn cợt người khác, cứ làm như thiên hạ này chỉ có mình anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




