|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Thật sự sai sao? Nhưng rõ ràng anh cảm thấy rất đúng mà…
Người thanh niên ôm chiếc máy ảnh kỹ thuật số trước ngực, cô giật lấy, động tác thô lỗ tháo bỏ chiếc máy ảnh. Người thanh niên nói: “Cô à, đừng lấy đi, đó là thứ kiếm cơm của tôi đấy.”
Cô nói: “Tôi mua.” Rồi rút từ trong ví ra một tập tiền đưa cho người thanh niên: “Đủ rồi nhé.” Người thanh niên nói: “Tôi vẫn muốn chiếc máy ảnh.” Cô nghiến răng nói: “Vẫn muốn máy ảnh phải không, nếu như đánh bại được tôi rồi thì hãy nói.”
Người dẫn chương trình cuối cùng cũng định thần lại, nhưng dường như anh ta vẫn chưa hiểu được tình hình, nói: “Cô à, như vậy thì cưỡng ép mua bán quá.”
Cô lạnh lùng cười nói: “Mặc kệ anh, tạm biệt!” Cô liếc mắt nhìn Gia Tuấn, chẳng thèm quay đầu lại đi thẳng xuống sân khấu. Gia Tuấn hốt hoảng, lần này thì cô ấy giận thật sự rồi, trước đây đánh anh như thế nào, cô cũng không bao giờ đánh trước mặt mọi người. Nhưng lần này, trước bao nhiêu người như vậy, mà cô dám ra tay động thủ… Anh cầm chiếc nhẫn, dưới ánh sáng mặt trời, sáng lấp lánh lấp lánh. Anh muốn tặng nó cho cô, nhưng… cô vừa nói, từ nay về sau, đến làm bạn của nhau cũng không cần… Trước đây cô không giận dữ như vậy, cũng không nói những lời như vậy. Lần này, là tại sao?
Phải chăng là anh đã quá sai không làm giống như những gì bình thường?
Tình Yêu Bên Trái – Chương 17
Gửi lúc 12:34 ngày 17/12/2013
Tình yêu bên trái
Trong căn phòng rộng mênh mông, vắng lặng, Gia Mĩ nằm dài trên ghế sô-pha, mắt mở trừng nhìn trần nhà, trong mắt ầng ậng nước. Trước khi đi, cô còn ngoái đầu lại nhìn anh, lúc ấy anh như ngây, như dại, như si mê, như đần ngốc, chỉ đứng một chỗ, trong tay cầm chiếc nhẫn ấy. Chuông cửa liên tục kêu oang oang, dồn dập không ngừng. Cô biết không phải là anh, anh có chìa khóa.
Cô uể oải đứng dậy, ra mở cửa, Hà Văn Hiên cười nói: “Tốc độ mở cửa của em thực là siêu chậm chạp.” Hai tay cô đan vào nhau, lạnh lùng hỏi: “Anh suốt ngày chạy qua nhà em, mục đích là gì vậy?” Hà Văn Hiên chăm chú nhìn cô, cười nói: “Nếu như anh nói anh muốn theo đuổi em, thì em có tin không?”.
Trước mắt cô giống như có một lớp sương mù che phủ, mờ mờ ảo ảo: “Tin” cô cười lạnh lùng, “Vậy thì em chấp nhận sự theo đuổi của anh.” Hà Văn Hiên ngẩn người, ngạc nhiên hỏi: “Vì sao em lại chấp nhận? Em…” Anh như chợt nhận ra mình vừa lỡ lời, nên vội vàng ngưng bặt, rồi lại khẽ cười hỏi: “Em chấp nhận thì tốt, như vậy có phải anh nên cảm thấy rất vinh hạnh?” Cô cong môi lên giọng đầy mỉa mai: “Ơn như trời rộng.” Anh chẳng để ý gì, chỉ cười hỏi: “Vậy thì em có thể ban ơn, tối nay cùng anh đi xem phim được không?” Cô gật đầu: “Chẳng qua cũng chỉ là việc bình thường thôi mà”, anh nói: “Xe của anh đang
đỗ ở dưới lầu…” chẳng đợi anh nói hết, cô đóng cửa, vẻ mặt thoải mái: “Vậy chúng ta đi thôi.”
Anh đi đến bên cạnh thang máy, cười nói: “Quý cô ra ngoài hẹn hò, có cần phải trang điểm một chút cho tươi tắn không?” Cô dựa lưng vào bức tường phía sau, sắc mặt càng lạnh: “Vậy thì anh có thể tìm người con gái khác.” Anh mím chặt môi, vừa mức cửa thang máy mở ra, anh cười nói: “Thang đến rồi, xem ra đến ông trời cũng không đồng ý cho anh tìm người con gái khác.” Sắc mặt cô chẳng có chút biểu cảm, bước vào trong thang máy, Hà Văn Hiên đứng cạnh bên cô, khóe miệng vẫn nở sẵn một nụ cười nhàn nhạt. Cô nói: “Gương mặt anh có thể thể hiện được những trạng thái tình cảm khác không? Nhìn như thế này thật thấy giả tạo.”
Anh nhún vai: “Chẳng có cách nào khác, thói quen rồi.” Cô đưa mắt nhìn anh một cái, rồi lặng im không nói.
Trong rạp chiếu phim, đông nghìn nghịt, người cá là người, cô chăm chú nhìn lên màn ảnh, vẻ mặt căng thẳng giống như bước vào trận chiến sinh tử, nếu như không phải anh chết, thì tôi sẽ chết. Hà Văn Hiên len lén thăm dò cô, môi càng mím chặt, chỉ muốn cười. Đây rõ ràng là một màn kịch ái tình lãng mạn, nhưng thần sắc của cô thì vẫn cứ như sắp giết người vậy.
Chỉ đến khi kết thúc phim, hai người từ trong biển người len ra được đến đầu đường bên ngoài, anh mới dám hỏi: “Phim có hay không?” cô gật gật đầu, trịnh trọng đáp: “Cũng được.” Anh cuối cùng cũng bật cười thành tiếng: “Nhưng nhìn em trông giống như sát nhân quá.” Cô thẳng thắn bộc bạch: “Cũng cần phải xem là đi xem cùng với người như thế nào.” Anh chợt sững người, nhưng lại cười ngay: “Em không cần đem cừu hận cha em trút lên người anh, anh thề, anh và ông ấy không có quan hệ gì hết. Hôm ấy, chỉ là anh cố ý lấy ông ấy ra làm cái cớ thôi, không ngờ, chữa lợn lành thành lợn què.”
Cô vẫn giữ bộ mặt cảnh giác, anh đưa hai ngón tay lên trời thề: “Anh dùng hai ngón tay để thề”, cô “Hừm” một tiếng, bước dài về phía trước, anh vội vã đuổi theo chặn ở trên: “Em còn muốn đi đâu?” Cô nghĩ một lát rồi nói: “Muốn về nhà.”
Anh cúi đầu có chút buồn bã: “Mức thấp nhất rồi, cũng nên đi ăn tối cùng anh một lát chứ.”
Cô quay người lại, đứng đối diện anh, nói: “Không có luật nào quy định, ban đêm, nhất định phải có một nam một nữ cùng đi ăn đêm.” Cô ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Huống hồ em đã đi xem phim cùng anh rồi.” Anh cuối cùng cũng ôm bụng cười lớn, cười đến nỗi nước mắt ứa ra: “Anh đã hẹn hò rất nhiều lần rồi, nhưng lần này thực là một kỷ niệm khó quên nhất trong đời.” Anh cười rạng rỡ: “Ai dà, có người nào quy định, theo đuổi một người con gái, thì người con gái ấy nhất định phải đồng ý không nhỉ?”.
Cô cười: “Em không tranh cãi với anh nữa, nếu không cũng không thể nào cãi lại anh được.” Anh lại hùng hổ hăm dọa: “Em lại trốn tránh người nào đó nên mới cùng anh hẹn hò, mới chấp nhận để anh theo đuổi em đúng không?” Cô nhắc nhở anh: “Hà luật sư, đây không phải là pháp đình, em có quyền không phải trả lời bất kỳ câu hỏi nào của anh.”
Anh ngẩn người, gật đầu: “Em nói đúng, vậy anh đưa em về nhà.”
Trên suốt cả chặng đường về nhà, Hà Văn Hiên nói liên tục không ngừng, nhưng cô một chữ cũng không nghe thấy, ánh mắt cô mơ màng như đang nghĩ điều gì vậy. Cuối cùng, anh cũng không nói nữa, cả hai cùng im lặng. Bản nhạc trên xe nghe rất hay, đó là một bài hát tiếng Anh, ý của ca từ cô nghe không hiểu lắm, nhưng lại cảm thấy có chút gì đó buồn man mác, giống như một tấm lưới chụp cả lên người, kéo vào trong vũng bi thương, không thể nào tự thoát ra được.
Cả hai người đều không nói với nhau lời nào, đến cả lúc lên lầu, trong thang máy, cũng không ai lên tiếng, thang máy cuối cùng cũng đến nơi, cô nói: “Hôm nay thật sự cảm ơn anh, bây giờ em về đến nhà rồi, anh cũng được giải thoát rồi.” Anh dựa vào cửa thang máy, mỉm cười nói: “Em cuối cùng cũng được giải thoát rồi, nhưng không mời anh vào uống một ly trà sao?”.
Cô
nghĩ một lát, đưa mắt nhìn anh một cách thăm dò đầy cảnh giác, cuối cùng gật đầu. Cô mở cửa, trong phòng tối đen như mực, giống như dưới đáy biển sâu, tối đen khiến người ta vô cùng sợ hãi. Cô bật đèn, trong lòng có chút căng thẳng. Hách Gia Tuấn ngồi trên ghế sô-pha, vẻ mặt khó đăm đăm. Hà Văn Hiên chào hỏi anh, anh vờ như không nghe thấy, chỉ trừng mắt nhìn cô. Gia Mĩ ngồi xuống bên cạnh anh, có chút lúng túng. Hách Gia Tuấn đứng dậy, bước đến trước mặt cô, lấy chiếc nhẫn trong tay ra nhét vào lòng bàn tay cô, giọng nghèn nghẹt nói: “Đây là của em, chẳng cần biết em cần hay không cần, em nhận hay không nhận.” Anh nói xong, lườm Hà Văn Hiên một cái rồi chẳng thèm quay đầu chào, đi thẳng một mạch ra cửa.
Cô nắm chiếc nhẫn hoa hồng trong tay, mà như đang nắm vô số những chiếc kim châm nhỏ, chúng thi nhau chọc vào tay cô, khiến cô đau đớn, đau đến mức nước mắt như muốn ứa ra. Cô đẩy Hà Văn Hiên ra ngoài, cố gắng đóng chặt cửa lại, nước mắt lúc này tuôn ra như suối, ướt đẫm trên mặt.
Nghe nói, chỉ có cách làm việc hết mình thì mới quên đi được mọi nỗi sầu đau phiền muộn. Gia Mĩ nở một nụ cười tươi tắn, mạnh mẽ quay trở lại làm việc, đồng nghiệp cũng tự nhiên vui mừng đến hỏi thăm cô. Nhưng cô chỉ trả lời qua quýt rồi vùi đầu vào công việc, lòng tràn đầy hăng hái.
Buổi trưa có một nhân vật rất quan trọng đến văn phòng luật sư, có bảy tám người vệ sĩ vây quanh, điệu bộ rất kiểu cách, người kia ngay cả việc chào hỏi xã giao cũng không làm, còn dẫn người đi thẳng vào phòng làm việc của Hà luật sư. Gia Mĩ cầm một tập hồ sơ cần Hà Văn Hiên ký tên, đứng đợi ngoài cửa, vào không được, mà trở về cũng không xong.
Trong phòng làm việc của Hà luật sư vong ra những tiếng chửi rủa. Gia Mĩ giơ tay lên định gõ cửa, song lại nghĩ không biết lần này có nên hay không, một lát nữa lại đến có lẽ tốt hơn.
“Trái lại, đúng là tôi muốn tên côn đồ Trình Minh Lãng có một kết cục chẳng ra gì…” Trong phòng vang lên tiếng của Hà Văn Hiên đang rất giận dữ, từng câu từng chữ rất rõ ràng đập vào tai cô. Gia Mĩ có chút tò mò, Hà Văn Hiên lại gào lên: “Bọn xã hội đen đó, anh đã giải quyết không phải là giả, nhưng tôi không muốn lại bị tên khốn đó quấy rầy, tôi muốn hắn cả đời phải ăn cơm tù. Đừng có quên, bản án lần trước, nếu như không phải là tôi, anh đã sớm vào tù bóc lịch rồi.”
Người đó không ngừng vỗ về anh: “Việc của anh, tôi nhất định sẽ giúp anh giải quyết.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




