watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8953 Lượt

ngươi bỏ vào trong túi.”

Tên cướp lúc này khóc rống lên: “Tôi không biết, có thể là làm mất rồi.” Hách Gia Tuấn nổi trận lôi đình: “Không có giấy phép thì có thể bỏ qua, ngươi còn dám làm mất đồ của ta?” Gia Mĩ không tin hắn: “Mau cởi hết quần áo ra, kiểm tra từng cái một.” Hách Gia Tuấn cũng đồng ý với cô gật đầu, thấp giọng như ra lệnh: “Cởi hết.”

Hắn tủi thân đứng dậy, cởi áo ra: “Rốt cuộc hai người là cướp hay ta là cướp đây…” Gia Mĩ mở ra từng cái một, sắc mặt vô cùng khó coi: “Không có… vẫn không có.”Hách Gia Tuấn nổi giận đùng đùng, túm lấy cánh tay hắn: “Cởi quần ra.” Hắn vội vàng cởi quần ra, Gia Mĩ run rẩy, giọng lạnh băng: “Vẫn không có.”

“Cởi luôn cả quần lót.” Hách Gia Tuấn không cam tâm gào lên. Hắn sắp khóc thành tiếng: “Tôi xin thề, thật sự không có, hãy để cho tôi mặc một chiếc nhé.” Gia Mĩ tìm tìm ở trên đất, có chủ ý: “Để cho hắn tìm ở đây, chiếc nhẫn không biết chạy, chỉ có thể rơi ở đây, bao giờ tìm thấy mới thôi, không tìm thấy thì đừng có trách.”
Tình Yêu Bên Trái – Chương 18
Gửi lúc 12:35 ngày 17/12/2013
Hách Gia Tuấn nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta đang cầu hôn, ngươi lại dám đến quấy nhiễu, tìm nhẫn đi cho ta, nếu không tìm được, đến lớp da ngươi cũng đừng mong.”

“Đúng, trực tiếp dùng dao lóc ra là được.” Gia Mĩ ở bên cạnh phụ họa. Hắn nước mắt lưng tròng, miệng lẩm bẩm: “Thì ra, ta đã gặp phải hai tên lưu manh… có khi còn là hai kẻ giết người. Thật là xuất quân bất lợi.” Hắn vừa tìm vừa cầu khẩn ông trời: “Cảnh sát, mọi người nhất định phải mau mau đến đây.”

Gia Mĩ ngồi trên đất, ngủ gà ngủ gật. Hách Gia Tuấn trong lòng như lửa đốt, cố gắng cùng với hắn tìm kiếm, nhưng, chỉ còn thiếu là lật cả miếng đất này lên, còn tìm mãi vẫn không thấy. Tên cướp lạnh run cầm cập, thương lượng với Hách Gia Tuấn: “Sao không gọi cảnh sát đến tìm?” Hách Gia Tuấn giận dữ trợn mắt nhìn hắn, hắn nhún nhún vai: “Coi như tôi không nói gì.”

Đêm càng lúc càng khuya, như có người cầm mực bôi cho đen đặc. Gia Mĩ xem đồng hộ, đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, cô uể oải hỏi: “Vẫn không tìm thấy à?”.

Hách Gia Tuấn gương mặt u ám trừng mắt nhìn tên đầu sỏ: “Hay là báo cảnh sát!” Gia Mĩ sắc mặt nghiêm trọng lắc lắc đầu: “Theo phán đoán của em, nhất định là ở một nơi nào đó trên cơ thể của hắn.” Hách Gia Tuấn nhìn cô, có ý thăm dò: “Hắn đã cởi hết rồi, anh nghĩ không có ở trên người hắn.”

Gia Mĩ cố gắng suy nghĩ, rồi mới thăm dò: “Vẫn còn giầy và nội y chưa cởi…” Hách Gia Tuấn nói: “Này, hãy cởi hết đồ ở trên người ra.” Tên cướp hốt hoảng che chỗ hiểm ở trên người mình lại: “Các người muốn làm gì? Tôi xin thề, tuyệt đối không có ở trên người tôi.” Gia Mĩ giơ hung khí của hắn lên: “Nếu như cầm dao mà cắt từ miếng từng miếng thịt trên người của ngươi nhỉ…”

Hách Gia Tuấn cướp lấy dao: “Dứt khoát à, để cho hắn làm một vĩ nhân.” Gia Mĩ tấm tắc khen ngợi, nhưng vẫn lắc đầu: “Hắn như thế này, còn làm vĩ nhân gì… đi cướp mà lại thành ra như thế này, thật là một đứa trẻ đáng thương.”

Tên cướp khóc thành tiếng: “Ta cầu xin các người, hãy bỏ qua cho ta.” Hách Gia Tuấn trên mặt mỉm cười: “Để cho hắn làm một công công vĩ đại nhất thế kỷ 21, thật là vĩ đại…”

Gia Mĩ đồng ý gật đầu: “Vậy anh bắt đầu đi.”Cô bịt mắt mình lại nói: “Em cái gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng không nghe thấy.” Tên cướp cuối cùng quỳ thụp xuống đất: “Tôi sẽ đưa ra, tôi sẽ đưa chiếc nhẫn ra.” Hách Gia Tuấn cười đắc ý: “Một chút hăm dọa mà cũng không chịu được, vậy mà còn học đòi người ta đi cướp, thật là nên cho đi cải tạo.”

Tên cướp tháo chiếc giầy ra, nói: “Tôi không bỏ vào túi áo, mà làm như thế này, đây là thủ thuật che mắt thôi.” Hắn cầm chiếc nhẫn từ trong chiếc giầy ra, khóc rống lên: “Tôi vẫn nắm ở trong lòng bàn tay, nhân lúc hai người không để ý, bỏ vào trong này…” Hách Gia Tuấn giơ tay lên, tạo thế định đánh hắn, hắn co rúm người lại, Hách Gia Tuấn thất vọng chỉ vào hắn, đoạt lại chiếc nhẫn: “Ta nói với ngươi, muốn làm cướp trước tiên phải tìm một vị tiền bối, học lấy một chút kinh nghiệm giáo huấn.”

“Tôi cũng muốn học, nhưng tiền bối đều bị ngồi tù hết rồi…” tiếng của hắn nhỏ như con muỗi, trên mặt đầy vẻ tủi thân: “Tôi có thể đi được chưa?” Hách Gia Tuấn ngồi xổm trước mặt hắn: “Ngươi tưởng ta là thằng ngốc chắc? Cướp xong lại còn muốn đi? Đầu óc ngươi có vấn đề!” Nước mắt hắn lưng tròng: “Nhẫn chẳng phải là đã trả lại cho anh rồi sao… thôi coi như anh có lòng tốt hãy thả tôi đi, có được không? Tôi trên còn có…”

“Trên còn có mẹ già tám mươi tuổi, dưới còn có một đàn con nheo nhóc…” Gia Mĩ cũng ngồi xổm trước mặt hắn, thay hắn nói tiếp câu còn dang dở. Tên cướp giống như gặp được tri âm: “Đúng vậy, tôi trên còn mẹ già tám mươi tuổi, dưới còn một đàn con nheo nhóc.” Hách Gia Tuấn dùng tay gõ lên đầu anh ta: “Tôi nói anh thật là ngu xuẩn, nhìn dáng vẻ của anh, còn chưa quá ba mươi, anh trẻ như vậy làm sao mà có mẹ già tám mươi tuổi được?”.

Gia Mĩ thở dài: “Thì ra, đi cướp cũng cần phải nghiên cứu trình độ cao thấp, sau này ngươi nên nói với hậu bối của ngươi, tốt nghiệp đại học rồi hãy đi làm cướp”. Tên cướp nghiêng đầu, bé tiếng lẩm bẩm: “Tốt nghiệp đại học rồi thì càn gì phải đi cướp…” Gia Tuấn càng gõ mạnh hơn: “Cô ấy nói ngươi còn dám cãi?”.

Gia Mĩ lắc đầu thở dài: “Đưa đến đồn cảnh sát thôi.”

Trong đồn cảnh sát, đèn đuốc sáng trưng, ánh trăng bên ngoài cửa sổ đang từ từ hạ thấp xuống, thấp dần thấp dần, giống như sắp lặn hẳn, đồng chí cảnh sát trực ban trừng mắt nhìn ba người hỏi: “Ai là cướp?” Tên cướp lập tức nhảy lên: “Nhìn tôi như thế này thì biết, bọn họ là cướp, tôi báo án.” Hách Gia Tuấn giận dữ trừng mắt nhìn hắn: “Đừng có nói lung tung, nếu không tôi lóc da của anh ra đấy.”

Tên cướp vội nở nụ cười tươi, đứng bên cạnh: “Cảnh sát tiên sinh, ngài là người chính nghĩa, là người hiểu rõ lý lẽ. Nhìn tình hình như thế này, nghe khẩu khí này, ai là người bị hại chỉ cần nhìn là biết ngay.” Vị cảnh sát nhân dân trừng mắt nhìn anh ta hỏi: “Anh vì sao mà không mặc quần áo?” Tên cướp cố gắng cười: “Hai người này đúng là vừa từ viện tâm thần chạy ra, cướp được rồi, lại còn bắt tôi cởi hết quần áo…”

“Ngươi dám xuyên tạc sự thật.” Gia Mĩ tức giận vung quyền lên, tên cướp toàn thân run rẩy: “Cảnh sát tiên sinh,anh xem, người đàn bà này thật hung dữ. Chính là cô ta bắt tôi cởi hết quần áo.” Gia Mĩ giận đùng đùng bước đến, túm chặt cổ tay anh ta: “Ngươi đúng là kẻ lật mặt như trở bàn tay, đổi trắng thay đen. Rõ ràng hắn cướp chiếc nhẫn của chúng tôi, bây giờ lại còn mặt dày nói chúng tôi cướp của hắn, kiên quyết đem hắn giam lại vài ngày rồi tính.”

“Ba người các anh, tất cả đứng nghiêm lại cho tôi.” Anh cảnh sát đấm đấm vào huyệt thái dương: “Ai là cướp, tôi tự biết rõ, không cần phải tranh cãi, tranh cãi cũng không có tác dụng gì.” Anh cảnh sát cười cười, đưa tay ra, tốc độ rất nhanh túm lấy tên cướp, cài lại cúc áo cho hắn. Tên cướp ngẩn người nhìn anh: “Đồng chí cảnh sát, việc này là như thế nào? Túm nhầm đối tượng rồi.”

Anh cảnh sát lạnh lùng lườm anh ta một cái: “Lẽ nào người đi cướp bị người ta bắt còn chưa rõ hay sao? Hai người bọn họ nếu là cướp, lẽ nào lại còn bắt ngươi đến báo án? Đây không phải là ngốc thì là gì?” Anh cảnh sát cười vui vẻ, đưa tay ra bắt tay Hách Gia Tuấn: “Anh vất vả quá.” Hách Gia Tuấn nhếch mép cười, giễu cợt nói: “Còn sợ đồng chí cảnh sát bắt nhầm đối tượng.” Gia Mĩ trong lòng thấp thỏm, cuối cùng thì cũng bình tĩnh lại: “Dọa tôi tim đập thình thịch, thật là sợ anh bắt nhầm chúng tôi, bây giờ thì yên tâm rồi.” Anh cảnh sát cười ha ha nói: “Quần áo của anh ta còn chưa mặc, xem ra là đến quấy nhiễu hai người tình tự.”

Hách Gia Tuấn giơ ngón tay cái lên: “Anh thật là sáng suốt.”

Trời sắp sáng, ánh sáng nhàn nhạt từ từ lan rộng giữa đất trời. Gia Mĩ mím chặt môi, chỉ là muốn cười. Hách Gia Tuấn hai tay đút túi quần, thần sắc có vẻ lo lắng. Gia Mĩ nói: “Không cần phải sốt ruột, nhất định có xe đến. Sớm biết như thế này đã không đưa hắn đến đồn công an, muộn như thế này đợi chẳng được xe.”

Gia Tuấn nhìn đồng hồ: “Đã bốn giờ rưỡi rồi, chỉ sợ không có xe, hay là chúng ta đi bộ về.” Gia Mĩ ngồi xổm trên mặt đất, hai khuỷu tay chống xuống đùi, tay nắm lại thành nắm đấm đỡ lấy quai hàm: “Em mới không nên, từ đồn công an đi về nhà, không biết bao lâu? Mấy tiếng đồng hồ, chỉ sợ là không đi được.” Anh cười, ngồi xổm trước mặt cô nói: “Được, anh cõng em.”

Cô ngước mắt lên, nhìn chằm chằm vào mặt anh: “Mấy tiếng đồng hồ đấy, anh cõng được không?”.

Anh tỏ vẻ xem thường cười nói: “Trên đường đi lúc nào không chịu được nữa thì vứt em sang bên đường.” Anh nói còn chưa xong, cô đã nhảy lên lưng anh. Cánh tay cô ôm chặt lấy cổ anh: “Nếu như mà bị ngã, em sẽ tính sổ với anh.” Anh đứng dậy, cô cố dừng lại: “Như vậy thì em lại bị nghe nói khoác rồi.”

Sắc trời u ám, hai hàng cây xanh biếc được cắt tỉa gọn gàng bên đường đi, từng cây từng cây giống như kéo dài

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT