|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Việc lần này, anh cũng giúp cho, xem như là giúp tiểu nữ.” Trong phòng chẳng có tiếng gì, một lát sau, Hà Văn Hiên mới nói: “Ok. Việc của cô ấy, tôi nhất định sẽ giúp ông làm cho yên ổn.”
Gia Mĩ trợn tròn mắt, tim đập thình thịch, dường như sắp nổ tung, giống như ngũ lôi oanh đỉnh. Trong lòng bàn tay cô mồ hôi túa ra, cô cố gắng trấn tĩnh, gõ cửa: “Hà luật sư, tôi là Gia Mĩ”, Hà Văn Hiên nói: “Vào đi”, cô mở cửa, tay run run, cô đưa cho anh tập hồ sơ: “Cần anh ký tên ạ.”
Toàn thân cô căng cứng, mắt cụp xuống, đến tình hình trong phòng như thế nào cô cũng không dám nhìn, chỉ biết ánh mắt như dao đang tập trung chiếu lên người cô. Hà Văn Hiên khẽ mỉm cười với cô, ký tên thật nhanh rồi đưa trả lại cho cô. Sống lưng cô cứng đờ, quay người lại rồi đi thẳng ra cửa. Hà Văn Hiên đột nhiên gọi cô đứng lại: “Gia Mĩ.”
Cô cười cười: “Hà luật sư, còn việc gì nữa ạ?” Hà Văn Hiên nói: “Tối nay Dư tiên sinh đây mời uống rượu, cô đi cùng tôi nhé.” Cô đưa mắt len lén nhìn Dư tiên sinh, khoảng trên dưới năm mươi tuổi, tướng mạo tương đối nhã nhặn, dáng vẻ khá là cường tráng, thật quen mắt? Cô bắt đầu ấp úng: “Tối… tối nay tôi không rỗi… tôi nghĩ…”
“Trái lại, đúng là tôi muốn tên côn đồ Trình Minh Lãng có một kết cục chẳng ra gì…” câu nói này giống như một trò ma quỷ cứ vang lên oang oang bên tai cô, cô ngẩn người ra một lúc, rồi không do dự gì nữa, gật đầu: “Được ạ, mấy giờ?” Hà Văn Hiên cười nói: “Hết giờ làm thì đi có được không?” Cô cố gắng nở nụ cười: “Được ạ”, lúc cô mở cửa đi ra ngoài, còn quay lại quan sát vị Dư tiên sinh kia, tướng mạo đẹp rất phổ thông, nhưng sao cô lại có cảm giác rất quen thuộc, hình như đã gặp ở đâu rồi?
Cô đắc ý đứng ở ngoài cửa nghe lén, nghe thấy Dư tiên sinh kia cười nói: “Xem ra việc thu xếp này chỉ là sớm hay muộn thôi, sức hấp dẫn của Hà luật sư quả không thể che đậy.” Bí mật lớn, nhất định là một bí mật rất lớn. Gia Mĩ trở về vị trí làm việc của mình, không ngừng nghĩ đến khuôn mặt kia, rõ ràng là rất quen thuộc, nhưng lại không thể nhớ ra.
Trong KTV, bốn phía đều là vệ sĩ, Dư tiên sinh nói chuyện với Hà Văn Hiên rất ăn ý, Gia Mĩ như ngồi trên bàn chông, nhấp nha nhấp nhổm, giống như đột nhiên bị đẩy xuống mười tám tầng địa ngục vậy, chỗ nào cũng là đầu trâu mặt ngựa, chỗ nào cũng có mai phục khắp nơi. Hà Văn Hiên đứng dậy nói với cô: “Tôi đi ra trước một lát.”
Trong lòng cô vô cùng hoảng hốt, nhưng vẫn làm ra vẻ bình tĩnh gật đầu. Dư tiên sinh đưa mắt ra hiệu, đám vệ sĩ lần lượt đi ra. Tim Gia Mĩ đập nhanh bất thường, thì ra là Hà Văn Hiên khốn khiếp kia đã bán cô bất thành? Những việc như thế này cô cũng đã sớm nghe qua, cho thuốc độc vào trong ly rượu, rồi sau đó… Thật là đáng ghét! Đồ vô tích sự ấy lại dám đem vở kịch tồi này diễn với cô. Nhưng cô cũng không phải là người dễ gây chuyện.
Quả đúng như vậy, Dư tiên sinh đưa cho cô một cốc rượu. Cô nổi giận túm lấy tay ông ta, rồi giận dữ đá vào hai chân: “Đồ bỏ đi.” Dư tiên sinh muốn giải thích: “Cô hiểu lầm rồi…” cô túm lấy cà-vạt của hắn, quát: “Hiểu lầm cái đồ vô dụng, những việc như thế này, trên ti vi đã đưa tin rồi, nhưng thật không ngờ trên thực tế lại nhiều như vậy! Thật đáng ghét! Đừng có tưởng ta dễ bắt nạt.”
Dư tiên sinh không nói ra lời, chỉ mở to mắt, lắc đầu. Cô chống nạnh: “Ông nhìn lại mình xem, đã yếu như vậy, lại còn học người ta chơi trò thuốc mê. Toàn là kẻ bệnh tật!” Nói rồi cô mở cửa phòng, cẩn thận nhìn trước nhìn sau, không thấy Hà Văn Hiên và đám vệ sĩ đâu, càng dễ lẩn trốn.
Cô chạy thẳng một mạch, ra đến đường, coi như là thoát rồi, nhẹ nhõm cả người. Cô còn lẩm bẩm chửi: “Hà Văn Hiên, anh không xong với tôi đâu. Tên côn đồ lưu manh như anh, thật không thể nhìn ra, anh đúng là loại người như vậy.”
Chuông điện thoại tiếp tục reo vang, cô đưa mắt nhìn, thô lỗ “Hừm” một tiếng. Tiếng của Hách Gia Tuấn vô cùng buồn bã từ trong điện thoại vọng ra: “Chúng ta gặp nhau nhé…”
Cô nghĩ một chút, rồi mới gật đầu nói được, anh nói: “Anh bây giờ đang ở trong một ngõ hẻm nhỏ đối diện với cửa sổ nhà em.” Cô gật đầu nói: “Nhà em ở tầng mười lăm, em làm sao biết là cửa sổ nào đối diện với một con ngõ nhỏ, có thể nói địa chỉ cụ thể được không?” Anh nói: “Em dựa vào cảm giác đi…”
Cô gào lên trong điện thoại: “Anh đúng là đồ mắc dịch, như vậy làm sao mà tìm được?” Anh chỉ nói: “Anh sẽ ở đây đợi em…” rồi ngắt điện thoại, cô nghiến răng nghiến lợi, lẽ nào mới một ngày không gặp, anh chàng này lại mắc chứng gì rồi? Chỉ làm khổ người khác!
Bốn phía đều là tường, chỉ có một ngách rất nhỏ có thể đi vào. Cô mệt mỏi đi vào bên trong, đây đã là cái ngõ thứ mười một rồi. Nhìn xa xa, dưới ánh đèn đường mờ mờ, ở phía bên trong có một người đang đứng, một mảng đen xì xì. Cô bước như chạy vào bên trong, không ngờ lại dẫm phải một vũng nước, trượt một cái, cả người ngã xoài trên mặt đất.
Tạo nghiệt! Hôm nay sao vậy nhỉ? Cô đứng dậy, quần áo, giày tất đều dính đầy nước, lại còn có mùi hôi không chịu được! Cô gào lên với cái bóng người phía trước mặt:
“Hách Gia Tuấn, có phải là anh không?” Chiếc bóng đen ấy không lên tiếng, cô chỉ còn cách tiếp tục chạy về phía trước, đợi cô chạy đến trước mặt anh, Hách Gia Tuấn mới yếu ớt lên tiếng: “Là anh…”
Cô bực tức đến mức sắp khóc: “Cái anh này, có phải là bị thần kinh không? Muốn em đến chỗ xó xỉnh này làm gì?” Cô chỉ vào quần áo trên người mình: “Anh có nhìn thấy không, em giẩm phải một vũng nước hôi thối.” Anh khẽ nói: “Em thật không biết tự chăm sóc chính mình.”
“Em không muốn tranh cãi với anh nữa đâu, hôm nay tâm trạng em không được tốt.” Cô chẳng vui vẻ gì gào lên: “Rốt cuộc hẹn em tới đây làm gì? Có lời gì thì nói luôn đi, không cần phải nói gần nói xa cho mệt.”
Hai tay anh đan vào nhau, cả người khẽ dựa vào cái cột đèn: “Anh muốn nhìn thấy em… đã một ngày rồi anh không nhìn thấy.” Cô đảo mắt: “Chỉ vì muốn gặp em? Vậy sao anh không trực tiếp đến nhà em là được rồi? Cần gì phải làm ra vẻ thần bí như vậy?” Anh lắc đầu: “Anh sợ em không muốn gặp anh, đến nhà em, lại phải chịu đòn.” Chẳng nhẽ em xấu như vậy sao? Tuy miệng nói là đánh anh, nhưng em rất ít khi đánh anh mà.
“Thôi được rồi, xem như là em thích dọa giẫm người khác.”
“Xong rồi, em về nhà thay đồ.” Cô quay người định đi, anh lại túm cô lại, từ trong túi quần lấy ra một chiếc nhẫn có đính đá. Anh nói: “Nếu như em bằng lòng ở cùng anh suốt đời, thì cầm đi, còn nếu không muốn, thì thôi cũng được.” Cô ngẩn người ra nhìn anh, toàn thân run rẩy, “Ở cùng anh suốt đời…” Anh thấy cô không cầm, có chút vội vã: “Chiếc nhẫn vàng kia không đáng tiền, nhưng chiếc nhẫn đính đá này đã đủ chưa?”
Cô lờ mờ hiểu ra: “Anh cho rằng ngày hôm đó em đánh anh là vì chê chiếc nhẫn vàng không đáng tiền sao?” Anh nói: “Anh cũng không dám khẳng định, nhưng em đã rất tức giận. Cho nên hôm qua anh đã đi chọn cả ngày, mới chọn được cái này.” Cô tự đấm vào đầu của mình: “Trời ơi, làm sao anh không để em chết quách đi cho rồi, chứ còn ở với đồ con heo như anh, sớm muộn gì rồi cũng bị tức chết!”
“Cướp đây, không được nhúc nhích!” Không biết từ lúc nào có một người đi đến gần, cầm con dao kề vào cổ cô. Hắn giật chiếc nhẫn từ trên tay Hách Gia Tuấn cười nói: “Hôm nay cuối cùng cũng có thu hoạch lớn rồi!”
Gia Mĩ lườm tên cướp, tinh thần hơi run: “Anh đi cướp giật, có giấy phép của cục công thương phát hành không?” Người này ngẩn ra nói: “Không có.” Hách Gia Tuấn cũng nổi giận đùng đùng nói: “Không có giấy phép anh cướp cái gì sao?”.
“Đúng.” Gia Mĩ nghiến chặt răng, đánh một quyền vào cổ tay đang cầm dao của hắn. Rồi nhân cơ hội đó lùi về bên Hách Gia Tuấn. Người này nắm chặt lấy dao, hỏi lại: “Hai đứa ngu đần này, đi cướp mà còn phải có giấy phép sao? Đem hết tiền vàng có trên người ra đây.”
Gia Mĩ nghiến răng nghiến lợi nói: “Đưa chiếc nhẫn trả lại đây!” Người này vội vàng bỏ chiếc nhẫn vào trong túi quần: “Đồ cướp được lẽ nào lại quay về chủ cũ. Hôm nay ta đúng là gặp hai đứa ngốc.”
“Lời thừa, có giấy phép hay không cũng đều vào trong nhà lao cả.” Hắn ta thản nhiên trả lời, rồi giơ dao lên: “Đưa tiền mặt và các loại điện thoại ra đây.” Gia Mĩ gầm lên: “Hôm nay tâm trạng của ta không được tốt cho lắm, nếu không muốn chịu đòn thì mau đem chiếc nhẫn trả ra đây mau.” Hách Gia Tuấn cũng nghiến chặt răng: “Hôm nay tâm trạng của ta cũng rất tệ, ngươi tốt nhất thì hãy ngoan ngoãn đưa ra nhanh lên.”
Hắn cười ha ha nói: “Tâm trạng ta rất tốt.” Hách Gia Tuấn giận run lên: “Gia Mĩ, đánh chết tên này đi.” Gia Mĩ nhón chân: “Được, anh giúp em cản đao” vừa dứt lời, cả hai người liền xông đến. Tên cướp cuối cùng cũng trợn tròn mắt, ném đao xuống, cắm đầu cắm cổ chạy ra phía đầu ngõ. Hách Gia Tuấn chạy lên trước chặn lại, đá cho hắn một cước ngã khuỵ xuống đất, Gia Mĩ thân thủ nhanh nhẹn đá vào hai chân của hắn, khiến cho hắn nằm bò ra đất. Tay lục vào túi quần của hắn, sắc mặt càng thêm u ám, cô túm lấy hắn, giận dữ hỏi: “Chiếc nhẫn đâu? Tại sao lại không có ở trên người ngươi? Rõ ràng ta đã nhìn thấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




