watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8952 Lượt

là độc tôn không bằng, động một tí là quát nạt người khác. Đúng là điển hình của những tên khốn.”

“Em đúng là điển hình của người đàn bà lạnh lẽo chua ngoa!” Anh cũng không chịu tỏ ra yếu kém.

“Đồ khốn!” Cô bắt đầu gào lên.

“Đồ đanh đá chua ngoa!” Anh cũng đầy kiêu ngạo trả lời.

“Bịch” một tiếng, cô xô đổ cả chiếc bàn, cả hai người lặng lẽ nhìn đống đồ đổ vỡ bừa bãi trên mặt đất, cuối cùng cũng bình tĩnh lại: Cả hai dị khẩu đồng thanh nói: “Anh mời em ra ngoài ăn nhé?” “Em mời anh ra ngoài ăn nhé?”.

“Vì sao lại muốn anh mời em?”.

“Vì sao lại muốn em mời anh?” – Lại dị khẩu đồng thanh.

“Được rồi, em mời anh.”

“Được rồi, anh mời em.” – Lại thêm một lần dị khẩu đồng thanh, chỉ còn thừa lại bốn con mắt đang trợn tròn.

Trên đường, dòng người đua nhau chen chúc, đông đúc, giống như một bát nước đầy sóng sánh, đầy đến nỗi sắp tràn bớt ra ngoài. Gia Mĩ cảm thấy chật chội, Hách Gia Tuấn có chút đắc ý, túm lấy tay cô, nói: “Em phải nắm chặt lấy.” Gia Mĩ không vui nói: “Vì sao anh không lái xe đi?” Anh nói: “Lái xe rồi anh làm sao có thể đường hoàng dắt tay em như thế này?”.

Âm thanh ở cửa hàng điện thoại bên đường mở cực lớn, ầm ầm vang dội, dường như muốn làm cho mọi người đi ngang qua đều u mê đi. Cô không nghe thấy, liền lớn tiếng hỏi: “Anh nói cái gì?” Hách Gia Tuấn nói: “Không có gì, chỉ muốn hỏi em vừa nãy ăn có no hay không”. Cô cố gắng nói to: “Chúng ta về nhà nhé, không đi dạo nữa.” Anh không chịu, khăng khăng ngang bướng túm chặt tay cô kéo về phía trước.

Cô cả người mệt mỏi, để mặc anh kéo cô đi. Cô thích cảm giác này, chỉ có bàn tay có thể nắm chặt lấy cô, như thể có thể chết cũng không buông tay. Đột nhiên anh quay đầu lại, trong ánh mắt thoáng nét cười: “Có một cuộc thi hôn, chúng ta đi xem xem.” Cô đầy vẻ cảnh giác: “Anh muốn làm gì đấy?” Anh dùng hết sức kéo cô đi: “Chỉ là đi xem thôi mà.”

Cô liếc mắt nhìn phía trước mặt, phía bên dưới sân khấu là một đám người vây quanh, đây rõ ràng là một chiêu quảng cáo của siêu thị mới khai trương, trong chiêu quảng cáo này ghi rõ, ai là quán quân của cuộc thi hôn thì có thể dành được một chiếc nhẫn vàng, quà tặng chẳng phải là rất hậu hĩnh sao…

Ở trên sân khấu người dẫn chương trình nói: “Đây là lần cuối cùng, còn có người nào muốn tham gia không ạ, như vậy thì ở trên sân khấu sẽ có mười đôi tình nhân bắt đầu thi đấu. Cơ hội hiếm có, được tặng một chiếc nhẫn, có còn ai muốn tham gia không ạ? Ai muốn tham gia thì khẩn trương đăng ký.”

Hách Gia Tuấn đột nhiên giơ cao tay, lớn tiếng nói: “Chúng tôi.” Gia Mĩ ngẩn người ra, mắt tròn mắt dẹt, vội kéo tay anh xuống: “Gia Tuấn, anh nghĩ xem, chỉ là một chiếc nhẫn thôi mà. Nếu như mà để phóng viên chụp ảnh được, thì chẳng hay ho gì. Sẽ ảnh hưởng rất lớn đến gia tộc anh đấy.” Hách Gia Tuấn nói: “Ai dà, làm sao mà vừa kéo gặp để chụp được hình, đi nào.”

Người dẫn chương trình cười nói: “Được, có mười một đôi tình nhân tham gia.” Gia Mĩ lo lắng giống như con kiến ở trên miệng nồi nóng: “Gia Tuấn, là thi hôn đấy, hôn nhau trước bàn dân thiên hạ.” Anh quay đầu lại cười: “Anh biết.” Anh thấy cô không chịu đi, liền dứt khoát bế cô lên.

Cô vẫn không từ bỏ khuyên anh: “Gia Tuấn, anh đã đính hôn rồi, nếu như để vị hôn thê của anh biết được, cô ấy nhất định sẽ không vui.” Anh nghiêm mặt lại: “Bây giờ là thời đại nào rồi, đính hôn chứ không phải là kết hôn, em sợ cái gì? Đính hôn rồi cũng có thể hủy hôn mà, những việc như thế đầy ra.”

“Nhưng, anh cũng phải nghĩ cho cô ấy, còn mẹ anh, còn ông nội anh nữa.” Trong lòng cô có chút chấn động, nhưng vẫn không dừng lại, mà cứ lải nhải trong lòng anh, anh lạnh lùng nói: “Em nói xong chưa? Lúc đó, tất cả mọi người đều ép anh đính hôn, anh đã nói rất rõ ràng với mọi người, anh đính hôn chỉ là vì muốn tạo cơ sở để huỷ hôn!” Ở trên sân khấu, anh đặt cô xuống, nhưng vẫn túm chặt lấy cô, thì thầm nói: “Cũng giống như thất bại là mẹ của thành công vậy.”

Ôi thượng đế! Cô sắp điên lên mất! Làm sao lại có người có ý nghĩ kỳ quặc đến vậy.

Trước bao nhiêu người, trước bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn nhìn về phía họ, cảm xúc của anh như bị kích thích đến cực điểm, ánh mắt nhìn cô nồng nhiệt, như muốn thiêu đốt cô, như muốn cô tan chảy hòa vào cơ thể mình thành một.

Người dẫn chương trình nói: “Chuẩn bị… bắt đầu!”.

Gia Mĩ chỉ muốn chạy, nụ hôn của anh lại nóng bỏng khiến người cô như muốn sôi lên, giống như không có chỗ nào để trốn, giống như không có chỗ nào để chạy, trong ánh mắt chỉ tràn ngập đôi môi anh. Rõ ràng biết là không thể được, nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng thích thú. Hách Gia Tuấn ghì chặt lấy đầu cô, khiến cô không thể bỏ chạy. Giống như giăng một mạng lưới chằng chịt giam cô ở trong đấy. Anh thở gấp gáp, tham lam hôn cô, lần đầu tiên, được hôn cô một cách đường đường chính chính như vậy, mà lại còn được hôn trước hàng trăm nghìn cặp mắt đang chăm chú nhìn.

Cô như bị anh hút hết không khí trong cơ thể, trong đầu chỉ còn một khoảng không trống rỗng, cô đờ đẫn như một con rối, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm. Cô túm lấy vạt áo của anh, thật chặt, không muốn buông tay. Nếu như có thể, cứ túm cả đời như vậy, cả đời này cũng không muốn buông tay. Nhưng, không thể, cô có bệnh… ý thức của cô tự nhiên bừng tỉnh, cô thử giãy giụa. Nhưng càng giãy giụa, anh lại càng giữ cô chặt hơn.

Hơi thở của cô bắt đầu dồn dập, giống như không thể tiếp nhận, hai tay cô chống ở trên ngực anh, nhưng dường như ngực anh cũng bén lửa, cả người anh đều nóng bừng bừng, như thiêu như đốt. Cô sắp bị anh làm cho phát điên lên, người đàn ông này rốt cuộc cũng điên rồi, chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.

Người dẫn chương trình cuối cùng cũng giơ cánh tay của Gia Tuấn lên nói: “Anh bạn này là người thắng cuộc.” Cô khẽ thở phào. Người dẫn chương trình cầm chiếc hộp đến đưa cho cô, anh cầm chiếc nhẫn ra, ánh mắt sáng rực, anh nắm lấy tay cô nói: “Đây là của em.”

Cô lắc đầu, cố gắng vùng thoát: “Anh điên rồi, anh nhất định điên rồi.” Có hai người thanh niên nhảy lên sân khấu, chụp ảnh lia lịa, một trong hai người hỏi: “Xin hỏi, anh là Hách Gia Tuấn người thừa kế của tập đoàn Hách Thị trong tương lai đúng không ạ? Trước đây mấy ngày, chẳng phải ở Hồng Kông anh đã đính hôn rồi, hôm nay vì sao lại ở đây cùng với cô gái này, xin hỏi cô gái này là gì của anh?”.

Hách Gia Tuấn mở trừng mắt, nhìn người phóng viên trẻ thăm dò: “Anh là ai? Người của báo nào?”.

Người thanh niên nói: “Chúng tôi là người mà siêu thị mời đến làm quảng cáo khai trương, không ngờ, lại có thể gặp anh ở đây. Xin hỏi, anh…” Hách Gia Tuấn trợn mắt nhìn anh ta: “Không cần phải để ý đến việc không liên quan đến mình.” Người thanh niên vẫn không bỏ qua, hỏi: “Xin hỏi, cô ấy có phải là tình nhân của anh không, hay là…?”.

“Tôi cảnh cáo anh, đừng có đoán mò.” Hách Gia Tuấn cau mặt lại, lạnh lùng nói: “Anh có thể viết, cô ấy là người con gái tôi yêu nhất.” Người thanh niên hai mắt sáng rỡ, long lanh như vừa bắt được vàng: “Xin hỏi, đây là tin độc nhất vô nhị? Vậy vì sao anh còn đính hôn?”.

Hách Gia Tuấn cười lạnh: “Đúng, đây là tin độc nhất, đính hôn là…”

“Anh đừng có nói linh tinh.” Gia Mĩ lên tiếng cắt ngang lời anh, giọng cầu khẩn van xin nói: “Gia Tuấn, anh đừng nói linh tinh nữa.” Anh lườm cô một cái, chẳng thèm để ý đến điều gì: “Tôi không yêu vị hôn thê chưa cưới của tôi, người tôi yêu chính là cô gái này.”

Đám đông ở dưới sân khấu phút chốc bàn tán không ngớt, anh túm tay gắng sức kéo cô ôm vào lòng, ôm thật chặt: “Đến chụp ảnh.” Anh mím môi cười, nâng mặt cô lên, cố gắng hôn một cái. Tất cả các ánh mắt mãnh liệt chiếu thẳng vào người cô, cô mở trừng mắt, không dám nghĩ gì, giống như có người bê cả chậu nước ngắm đúng cô dội xuống.

Trong lúc mông lung, cô chợt nghĩ đến những ngày trước đây, trong phòng khách rộng mênh mông, giống như đang ở một nơi nào hoang vu bát ngát, chỉ có sự tĩnh lặng. Hai tay cô run rẩy bưng tách trà, cố gắng uống một ngụm, nhưng tách trà ấy nóng bỏng, khiến đầu lưỡi cô cũng như muốn sôi lên. Cô khó khăn nói: “Nhưng cháu chưa bao giờ nghe mẹ mình nhắc đến… tất cả mọi người đều chưa từng nói với cháu… nếu như bệnh máu không đông, thật sự là bệnh di truyền, vậy thì cháu… có phải cháu cũng mắc?”.

“Có thể, ta ngày mai đưa cháu đi bệnh viện kiểm tra”. Hách gia gia điềm nhiên nói: “Ta cũng không hi vọng gia tộc của ta cả đời phải sống trong sự ám ảnh của căn bệnh này… nếu như, cháu thực sự mắc bệnh, ta rất xin lỗi, cháu cần phải rời xa Gia Tuấn. Ta không hi vọng lại nhìn thấy bị kịch di truyền của Nữ hoàng Victoria…”

Bi kịch di truyền của Nữ hoàng Victoria… Cô đột nhiên cắn lên môi của anh, anh bị cắn bất ngờ đau điếng thả cô ra, cô nhằm đúng mặt anh, đánh một quyền, nói rõ ràng từng chữ một, lạnh lùng: “Lần này, anh đùa hơi quá rồi đấy. Từ nay về sau… chúng ta cũng không cần phải làm bạn với nhau nữa.” Cô đưa mắt nhìn chăm chú người thanh niên với chiếc máy ảnh, rồi đưa tay ra nói: “Đưa chiếc máy ảnh cho tôi.”

Gia Tuấn xoa xoa mặt, chỉ biết ngẩn người ra. Anh đã làm sai sao?

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT