|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Hách Gia Tuấn vội vàng an ủi cô: “Em đừng khóc, anh biết anh không đúng, anh không nên đính hôn, anh cái gì cũng không nên làm, anh nên kiên quyết phản đối đến cùng.”
Cô lắc đầu, sà vào lòng anh, nghẹn ngào nói: “Không liên quan đến việc của anh.” Anh dùng hết sức ôm cô thật chặt, cánh tay như thép, quấn chặt không dời. Ánh mắt anh mông lung hời hợt: “Em đừng khóc, anh không nên làm em khóc.” Anh đột nhiên mở trừng mắt nhìn thẳng về phía sau lưng cô: “Hôm qua em và sếp của mình ở cùng nhau?”.
Anh buông cô ra, cô quay đầu lại, Hà Văn Hiên đang dùng ngón tay treo chiếc chìa khóa đứng sau lưng cô. Hách Gia Tuấn giống như đã hiểu ra điều gì làm cô khóc như vậy, anh đẩy cô ra xa, dùng hết sức đấm thẳng về phía Hà Văn Hiên. Hách Gia Tuấn nghiến răng, trừng mắt nhìn: “Cái thằng này, vậy mà dám nhân lúc ta không có ở đây, cố ý bắt nạt cô ấy.”
Hà Văn Hiên chùi mép, không nói lời nào, ném chìa khóa cho Gia Mĩ rồi quay người đi thẳng. Hách Gia Tuấn vội vàng túm lấy vạt áo của hắn: “Ta nói cho ngươi biết, ngươi chết chắc rồi, đến bạn gái của ta mà ngươi cũng dám bắt nạt.”
Hà Văn Hiên lạnh lùng nhìn anh, hỏi: “Bạn gái của anh? Hách thiếu gia, trên người cô ấy có đóng dấu của anh không, hay là có tên của anh?” Hà Văn Hiên cười nhạt, nói rõ ràng từng chữ: “Anh hình như đã đính hôn rồi.” Hách Gia Tuấn vẫn nghiến răng nghiến lợi: “Đính hôn, chỉ là kế tạm thời.”
Hà Văn Hiên cười càng lạnh hơn: “Đính hôn hay là trò chơi, xem ra, đối với những người con gái khác, chắc anh cũng chẳng thành thật gì đâu.”
“Ngươi!” Hách Gia Tuấn lần đầu tiên bị người khác nói cho đến nỗi câm như thóc, sắc mặt xám xịt, “Được, xem như ngươi có khí phách.” Hách Gia Tuấn túm lấy cánh tay Gia Mĩ, kéo cô đi vào trong phòng: “Nhìn nhìn cái gì, có cái gì hay mà nhìn.” Gia Mĩ chỉ còn cách đi theo anh ấy vào nhà, ánh mắt nhìn chăm chú như dán chặt vào gương mặt anh ấy. Nếu như có người có thể mang cô từ địa ngục đau thương đến thiên đường hạnh phúc, thì nhất định chỉ có người đàn ông trước mặt. Tuy rằng anh thường cằn nhằn, gào lên mọi nơi mọi lúc, nhưng chỉ có anh mới có khả năng khiến cô rời xa địa ngục.
Hách Gia Tuấn ngồi trên ghế sô-pha, trong lòng buồn bực không yên, anh đưa mắt nhìn cô, môi mấp máy, nửa muốn nói nửa lại thôi. Cuối cùng không nhịn được nữa, đành nói: “Gia Mĩ, anh biết mỗi người đều có những cảm xúc, có những nhu cầu…”
Gia Mĩ nhắm mắt lại, đầu đau nhức vô cùng, cô khẽ “ừm” một tiếng, giống như đang trả lời anh. Hách Gia Tuấn đầu mày nhíu chặt, nhấp nhổm giống như đang ngồi trên đống kim châm: “Nhưng em cũng không nên tìm loại người đó giải quyết.”
Gia Mĩ ngẩn ngơ mở trừng hai mắt: “Giải quyết cái gì?” Hách Gia Tuấn bực tức lên giọng, nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ một: “Là anh nói, em có nhu cầu sinh lý cũng không nên tìm loại đàn ông đó để mà giải quyết. Ai da, Trình Gia Mĩ, từ lúc nào em đã trở nên tuỳ tiện như vậy?”.
Cuối cùng thì cô cũng hiểu ra, lời của anh khiến cô thực sự sợ hãi. Cô trừng mắt nhìn anh, chỉ nhìn như vậy, không nói lời nào, không muốn giải thích. Hách Gia Tuấn tinh thần đau khổ nói: “Thì ra hôm ấy, em nói muốn ngủ một đêm với anh, không phải là nói đùa. Anh thật hối hận, hối hận vì đã không làm chuyện đó với em.”
Cô ngớ ra, buột miệng nói: “Anh hối hận vì đã không làm chuyện đó với em?”.
“Đúng.” Anh trịnh trọng gật đầu. Cô
nói: “Hừm, anh đang ghen à?”.
“Anh không ghen.” Anh cố gắng chống chế, thở phì phì đáp. Cô cảm thấy thật buồn cười: “Vậy anh tức giận cái gì? Em một đêm không về, anh làm gì mà tức giận như vậy? Đáng lẽ người nên tức giận là em mới đúng.” Cô nói: “Em không có tình một đêm với anh ấy, em khát nước quá, anh rót hộ em một cốc nước.”
“Không có thì tốt rồi.” Anh trong lòng vui sướng, nhưng mặt lại xị xuống, đi rót cho cô cốc nước, rồi đến sát bên cô ngồi xuống nói: “Gia Mĩ, anh dùng kế ba mươi bảy mới có thể trở về bên em, anh đã nghĩ rồi, hay là chúng ta đi nước ngoài, nếu không thì ẩn cư nơi thâm sơn cùng cốc, như vậy dù có thiên la địa võng cũng không bắt được anh.”
Cô uể oải gật đầu: “Vậy anh đi đi, em không thể đi cùng anh.” Anh trong lòng nóng như lửa đốt: “Em không đi, vậy anh đi làm cái gì?” Cô mỉm cười, giả bộ nhẹ nhõm ung dung hỏi: “Em cần gì phải đi, anh có thể dẫn theo vợ chưa cưới của anh đi mà.”
Hách Gia Tuấn sốt ruột hỏi: “Ngày hôm ấy, ở trong điện thoại em không nghe thấy anh nói gì sao, anh đã nói ba chữ.” Anh thò ba ngón tay ra, ánh mắt sáng rạng rỡ: “Có nhớ không? Ba chữ, ba chữ rất quan trọng.”
Gia Mĩ cúi đầu, làm sao mà không nhớ được, ba chữ ấy đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ trong tâm khảm cô, có muốn tẩy xóa nó đi cũng không được. Cô ngước mắt nhìn anh cười: “Em nói xin lỗi anh.”
Anh dở khóc dở cười: “Gia Mĩ, anh không có thời gian để đùa với em đâu, ba chữ, em nói xin lỗi anh, anh cũng nói ba chữ đó, gần như cùng đồng thanh vậy.” Cô giả bộ ngây ngô, khẽ nhún vai: “Em không nghe thấy.”
Anh cổ vũ mình thêm dũng khí nói: “Anh…” Cô mở to mắt, chăm chú nhìn anh, trái tim như muốn treo lên lưng chừng trời. Anh gục đầu tiu nghỉu, rồi đau khổ vò đầu bứt tóc: “Lời nói ấy, làm sao có thể nói ra dễ dàng như vậy… Ài, anh không nói ra được.” Trái tim cô lại như rơi xuống tận cùng. Rốt cuộc hay là không có dũng khí để thừa nhận, cô nói: “Mẹ em mất rồi.”
Anh không thể tin nổi: “Mẹ em vì sao mà mất? Chẳng phải sức khỏe mẹ rất tốt sao?” Nước mắt cô lại ứa ra, sống mũi cay cay, gượng cười: “Bệnh tim”. Trong lòng anh có chút buồn bã, nhưng anh vẫn cười nói: “Chẳng có gì ghê gớm cả, trên thế gian này đầy rẫy những thứ đê tiện bẩn thỉu, anh cũng đang muốn chết đây này. Mẹ của em thật may mắn, có thể rời xa được thế giới đáng ghét này, làm sao mà không nhân tiện mang anh đi luôn nhỉ…”
“Thật không?” Cái anh chàng này, đến việc an ủi người khác cũng đặc biệt giống như một tên khốn.
“Đương nhiên” Anh ung dung trả lời: “Trên đời này tỉ lệ người tự sát rất cao, xem mẹ của em kìa, đã tránh khỏi được việc tự sát.” Cô trợn mắt nhìn anh, anh cẩn thận lườm cô một cái: “Ai dà, không sao cả, người chết là việc rất bình thường mà. Nhất định đừng có buồn, mà còn phải cười vui vẻ lên.”
Ừm, mẹ chết mà có thể cười vui vẻ được sao? Cái anh chàng này, đầu óc nhất định là có vấn đề. Cô làm sao mà có thể nhụt chí đến mức cần anh ta an ủi.
Cô đưa tay ra, sắc mặt chẳng có chút biểu cảm gì, nói: “Trả lại chìa khóa nhà cho em.” Anh cười miễn cưỡng: “Chẳng phải em có rồi sao? Cần chìa khóa của anh làm gì?” Cô nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đưa nhanh lên!” Anh nheo nheo mắt, cười rất đáng yêu: “Không cần phải như vậy mà, anh nói là sự thật mà, anh không có nói sai đâu.”
Cô giơ quyền lên, anh vội vàng ngoan ngoãn đưa chìa khóa cho cô. Cô chỉ ra cổng, nghiến răng nói: “Anh có hai lựa chọn, một là tự mình ra về, hai là em sẽ đuổi anh về.” Anh thấp giọng hỏi: “Không còn lựa chọn thứ ba sao? Ở lại đây?” Cô cười nhạt, vẻ mặt căng thẳng: “Có.”
Anh cười mừng rỡ: “Anh biết Gia Mĩ sẽ không đối xử với anh như vậy.” Mặt cô vẫn lạnh băng chẳng có chút biểu cảm gì, cô đi thẳng lên sân thượng, cầm cây chổi lau nhà nói: “Lựa chọn thứ ba là em quét anh đi!” Anh lập tức đứng dậy, chạy vội ra ngoài, “Em đừng như vậy, muôn vạn lần đừng có lạnh lùng nữa.” Cô cầm cây chổi lau nhà huơ đi huơ lại sau lưng anh: “Mẹ em chết, anh lại còn muốn em cười, anh đi mà cười, anh đúng là đồ lưu manh truyền thế.”
“Ầm!” một tiếng, như sấm động bên tai, cô cố gắng đóng cánh cửa chống trộm lại, vẫy tay nói: “Bai bai…” Anh gõ cửa: “Đừng như vậy…” Cô nghiến răng: “Đồ ngốc nhà anh, về đi cho em đi ngủ.”
“Vậy thì anh về, ngày mai lại đến thăm em.” Hách Gia Tuấn bịn rịn không rời, đợi đến khi cô đóng chặt cửa, anh mới hết hi vọng, đành quay trở về.
Anh rút điện thoại, ấn số, sắc mặt chăm chú, có vẻ nghiêm trọng: “Tìm xem phần mộ của mẹ Gia Mĩ nằm ở đâu.” Anh ngắt điện thoại, trong ánh mắt có chút lấp lánh, lẩm bẩm một mình: “Trình Gia Mĩ, có phải em đau lòng lắm không… đau lòng đến mức độ nào nhỉ? Nếu như anh có thể chịu đau đớn hộ em, như vậy thì chắc sẽ tốt hơn rất nhiều… nhưng, không thể… làm sao bây giờ? Đến cả nỗi đau, anh cũng không thể cùng em chia sẻ…”
Trong nghĩa trang, có rất nhiều ngôi mộ được xây dựng nguy nga đồ sộ, Hách Gia Tuấn mặc một bộ âu phục màu đen phẳng phiu, ngẩng cao đầu, bước từng bước trịnh trọng đến trước phần mộ của Vương Nghi, đặt bó hoa cúc màu trắng trên tay xuống, cúi rạp người rất thành kính, nét mặt có chút nặng nề. Bốn bề xung quanh giống như đang ở một chỗ hoang vu vắng vẻ, tĩnh lặng đến mức chẳng có một âm thanh gì.
Anh khẽ mỉm cười, nhưng trong anh mắt lại vô cùng bi thương: “Bác gái… cháu chưa chăm sóc tốt cho Gia Mĩ, lúc cô ấy đau khổ nhất, cháu lại không có ở bên cạnh cô ấy…” Anh dừng lại một lát, cố gắng kìm chế để nước mắt không trào ra, lại nói: “Nhưng, cháu sẽ cố gắng hết sức, cháu sẽ cố gắng hết sức để cô ấy vui vẻ… Mọi người đều không tin cháu, nhưng… bác gái ở trên thiên đường nhất định sẽ tin cháu, đúng không?” Đáp lời anh, chỉ là một vùng cô đơn tịch mịch.
Anh lặng lẽ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




