|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
hồ hồ, cả người giống như chẳng có linh hồn ánh mắt đờ đẫn. Viện trưởng đẩy nhẹ cửa, đỡ cô bước nhẹ ra ngoài, sắc mặt mẹ cô nhợt nhạt, hai mắt trũng sâu, chiếc chăn mỏng màu trắng đắp hờ trên người, càng làm lộ rõ vẻ gầy guộc của bà. Mắt cô nhìn chăm chú không rời khỏi người mẹ đang nằm trên giường, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Như là có giác quan thứ sáu vậy, Vương Nghi bỗng nhiên mở trừng hai mắt. Gia Mĩ thấy vậy, vội vàng quỳ thụp xuống, ngồi bệt xuống đất. Viện trưởng giật thót mình, khẽ cười hỏi: “Sao lại tỉnh vậy?” Vương Nghi ho dữ dội mấy cái, cất tiếng yếu ớt: “Gia Mĩ… có đến bệnh viện thăm tôi không? Nếu như phát hiện tôi không có ở đó thì làm thế nào? Có lẽ tôi phải về thôi.”
Viện trưởng cười khó khăn, giọng nghẹn ngào nói: “Không việc gì, cô ấy gọi điện thoại đến nói mấy hôm nay phải chuẩn bị cho việc kết hôn nên tạm thời không thể đi thăm bà được.” Vương Nghi khẽ thở phào, mỉm cười nói: “Gia Mĩ của tôi, cuối cùng cũng sắp kết hôn rồi.”
Viện trưởng gật đầu phụ họa: “Cho nên bà phải tiếp tục kiên trì, Gia Mĩ… sắp kết hôn rồi.”
Vương Nghi khẽ cười nói: “Tôi cuối cùng cũng không còn gì vướng bận nữa…” Vương Nghi đột nhiên nắm lấy tay viện trưởng, khẩn nài nói: “Đừng nói với nó, xin ông đừng nói với nó sự thật, nếu như tôi chết, thì ông hãy nói với nó, tôi đã tự bỏ đi rồi, tìm không thấy…”
Trong mắt viện trưởng, nước mắt đầy tràn: “Được, tôi biết phải làm thế nào, bà yên tâm.”
Sàn nhà lạnh buốt, cái lạnh ấy giống như có vô vàn những viên đá nhỏ vụn vỡ thông qua huyết quản, đâm chọc vào khắp nơi trên thân thể cô. Cô đau đớn không thể chế ngự bịt lấy miệng, bịt thật chặt. Cứ ngõ trái tim đau đến mức đã rơi mất rồi, kết thành băng, giống như nước đọng, giống như cỏ khô. Nhưng vì sao…giờ đây lại còn đau như vậy, đau đến mức sống không bằng chết.
Vương Nghi đột nghiên khóc thành tiếng: “Gia Mĩ…mẹ rất nhớ con…nhưng không thể… mẹ không thể nhận con, không thể để cho con biết được rất nhiều sự thật.. Mẹ… nhìn con khóc, trong lòng vô cùng đau đớn… nhưng làm sao bây giờ, mẹ thật sự không thể nhận con, không thể khiến con áy náy, không thể khiến con tự trách mình… mẹ thà một mình mang theo bí mật ấy mà chết đi… cũng không muốn nhìn thấy con đau lòng.”
Gia Mĩ cắn thật chặt vào tay mình, chỉ có như vậy mới có thể làm cho cô không khóc thành tiếng. Vương Nghi ôm lấy ngực, hơi thở đã mỏng manh như sợi tóc: “Gia Mĩ… con gái của ta… Gia Mĩ của ta… nhất định phải hạnh phúc…”
Viện trưởng nước mắt như mưa, liếc nhìn Gia Mĩ đang ngồi dưới đất, nói với Vương Nghi: “Bà hãy nghỉ ngơi cho tốt… nhất định có thể tiếp tục chống đỡ… đừng nghĩ ngợi nhiều nữa.” Vương Nghi gắng sức túm lấy tay viện trưởng, trong ánh mắt đột nhiên có những tia sáng rực rỡ: “Đến lúc ấy, hãy mang tro cốt của tôi đi dự hôn lễ của Gia Mĩ, tôi cần phải đi xem đám cưới của con gái tôi. Xem con gái tôi mặc áo cưới trông như thế nào, nhất định là rất đẹp.. ” Viện trưởng chỉ biết gật đầu, khóc không kiềm chế được.
Dường như không khí hơi loãng, Gia Mĩ cố gắng hít thở Bàn tay bị cắt bật cả máu, máu hòa lẫn với nước mắt chảy cả vào trong miệng. Nhưng, làm thế nào bây giờ, trái tim, còn đau không thể khống chế; chỉ muốn dùng hết sức để gào lên, thảm thiết. Vương Nghi cúi gập người xuống ôm lấy bụng, lớn tiếng kêu gào. Viện trưởng vội vàng ấn công tắc bác sĩ một lát sau mới chạy qua. Tình Yêu Bên Trái – Chương 14
Gửi lúc 12:33 ngày 17/12/2013
Gia Mĩ lộn một vòng bò ra khỏi cửa, rút đến chân tường sắc mặt chẳng chút biểu cảm, chỉ mở trừng mắt, cố gắng nhìn. Toàn thân cô tê cứng, lạnh cóng run cầm cập.
Không lâu sau bác sĩ bước vào, ông nói vói cô: “Ta rất xin lỗi, hi vọng cô có thể kiềm chế đau thương”. Ngón tay cô giống như sắt, ôm chặt lấy người mình, cô không thể chế ngự run lẩy bẩy, chân giống như bị dán chặt xuống đất, không thể cử động. Thân thể cô cũng như đã bị hút hết trống rỗng, một chút khí lực cũng không còn, đến cả một chút sức lực để đứng cũng không còn.
Cô hoàn toàn ngây dại, hoàn toàn đờ đẫn, hoàn toàn si ngốc.. .dường như có vô số bộc phá nổ bên tai, cả người cô giống như đã bị nổ tan thành muôn mảnh, bắn tung khắp bốn bên. Cả trời đất cũng như đổ sập.
Cô đột nhiên dùng toàn lực đứng dậy, lao thẳng ra cửa chạy. Cô giống như bị điên vậy, đau khổ lao xuống lầu dưới tìm từng phòng từng phòng một, trong lòng vô cùng sốt ruột. Trình Minh Lãng nhìn thấy cô bước vào phòng bệnh, vội vàng cười thật tươi nói: “Gia Mĩ, làm sao con đến đây.”
Gia Mĩ khẽ đảo mắt một lượt, trong phòng có khoảng năm sáu sản phụ, còn có y tá và người nhà vào ra. Cô khẽ cười, nụ cười thoảng như có như không giống như nước mắt rơi đầy mặt, nhạt nhòa nhạt nhòa. Cô ngu ngơ dại khờ gọi hắn một tiếng: “Cha…”
Trình Minh Lãng cho rằng cô đặc biệt đến thăm, vội cười nói: “Mau đến đây.” Hắn dẫn cô đến trước giường số 1, chỉ người phụ nữ đang nằm trên giường nói: “Đây là mẹ kế của con.” Cô chẳng lên tiếng, chỉ nhìn trừng trừng vào hắn, như điên, như dại.
Trình Minh Lãng vô cùng ngạc nhiên hỏi: “Làm sao vậy?” Ánh mắt cô trống rỗng, vô hồn, giông như tất cả đã bị rút hết, bên trong chẳng còn gì. Cô nói: “Mẹ chết rồi, ở trên lầu trên chết rồi.,”
Trình Minh Lãng mở trừng hai mắt, có chút chấn động, lẩm bẩm: “Chết rồi… tại sao lại chết rồi?”.
Gia Mĩ chỉ cười: “Đúng, tại sao lại chết. Thật kỳ lạ đúng không? Người tốt, tại sao thoáng chốc đã chết rồi?” Trong phòng đột nhiên im lặng, đến cả những tiếng thở gấp gáp cũng có thể nghe thấy. Trình Minh Lãng vội vã bước đi, Gia Mĩ lại trừng mắt nhìn hắn, bước đấn áp sát. Trình Minh Lãng chau mày hỏi: “Con muốn làm cái gì?”.
Gia Mĩ thất vọng gọi một tiếng:”Cha…” rồi ngừng một lát, nói: “Cha làm sao vậy? Đến con cha cũng không nhận ra sao? Con là con gái của cha này, là Trình Gia Mĩ. Cái tên chính là do cha đặt, cha còn nhớ hay không?”.
Trình Minh Lãng bước lùi lại phía sau: “Gia Mĩ, con cần phải bình tĩnh lại, mẹ con chết, không liên quan đêh việc của ta.”
Gia Mĩ đầu mày nhíu chặt trên gương mặt lộ rõ sự thất vọng: “Cha, mẹ của con chết, cha vì sao không khóc? Đến một giọt nước mắt cũng không có? Chẳng phải cha cũng đã từng yêu mẹ con sao? Mẹ đã không còn thở nữa, tim không còn đập nữa, cha vì sao một giọt nước mắt tiếc thương cũng không có?”.
Trình Minh Lãng bị dáng vẻ của cô dọa cho sợ hãi, vội vàng cầu cứu mọi người xung quanh. Trong mắt Gia Mĩ giờ đây tràn đầy lửa hận, nghiến răng nghiến lợi đuổi theo hắn cô dùng toàn lực đâm một quyền vào mặt hắn. Hai mắt cô vằn đỏ, gằn giọng hỏi: “Cha, cha vì sao đến một giọt nước mắt cũng không có? Cha làm cho con thật thất vọng!”.
Trình Minh Lãng hoảng hốt lo sợ: “Gia Mĩ, bà ấy chết không liên quan đến ta, thực sự không liên quan đến ta.”
Gia Mĩ nước mắt giàn giụa, gào lên: “Không liên quan đến cha?” Hai mắt của cô vằn lên, như muốn ăn tươi nuốt sống người trước mặt, e là nỗi đau trong lòng đã lên đến cực điểm, ngón tay run run chỉ về phía hắn: “Cha vẫn còn dám nói là không liên quan đến cha sao? Mẹ của con chết, vậy mà cha dám nói… không liên quan.” Cô túm lấy chiếc áo choàng khoác ở bên ngoài của hắn, túm lấy thật chặt nói: “Đi, cha đi cùng con lên lầu, đi chịu lỗi với mẹ con, đi tiễn mẹ con một chặng đường cuối cùng.”
Trình Minh Lãng gắng sức gỡ tay của cô ra, cô mở to mắt nhìn hắn, chỉ càng ra sức túm chặt lấy, lặp lại từng chữ một: “Đi theo con lên lầu, đi chịu lỗi với mẹ con, tiễn mẹ con một chặng đường sau cuối.” Trình Minh Lãng vội vã cởi luôn chiếc áo khoác ngoài, Gia Mĩ chân tay liên thủ, một quyền như sắt đâm thẳng lên người hắn, rồi như điên loạn gào thét: “Cha vì sao đến một yêu cầu nhỏ như vậy cũng không thể đáp ứng? Đã bao nhiêu năm rồi không thăm không hỏi, đến một đoạn đường cuối cùng cũng không muốn tiễn đưa là vì sao?”.
Những người phụ nữ xung quanh, cả y tá hộ lý, tất cả đểu rớt nước mắt, hai mắt mọng đỏ.
Trình Minh Lãng lớn tiếng quát: “Trình Gia Mĩ, con điên rồi, con giống mẹ con, là một người điên.” Cô hai mắt vằn đỏ, túm cổ áo hắn nhấc lên, nước mắt không ngừng rơi, giống như nước sôi, cuồn cuộn, cuồn cuộn. “Mẹ của con không có bệnh, người mắc bệnh chính là cha.” Rồi cô như dốc toàn lực gào lên: “Cha mới là người mắc bệnh”. Trình Minh Lãng hoảng hốt bò trên mặt đất, chỉ muốn trốn chạy khỏi cô: “Cả hai mẹ con con mới là người mắc bệnh, ta không thể để hai người hủy hoại cuộc đời của ta. Ta muốn lấy người phụ nữ khác, ta muốn có người nối dõi tông đường. Bắt đầu từ hôm nay, ta đã có con trai rồi, đã có gia đình rồi, không cần phải gần hai người mắc bệnh máu chậm đông nhà con nữa!”.
Cô buông hắn ra, ánh mắt tuyệt vọng thẫn thờ, bên tai chỉ toàn tiêng ong ong ù ù, giống như điếc vậy. Cô cười to giống như điên, nước mắt giàn giụa trên mặt: “Đây chính là lý do để cha li hôn đúng không, đây mới chính là lý do đích thực để cha li hôn… đây mới chính là lý do để cha vứt bỏ vợ con…”
Ánh mắt cô đỏ rực như ngọn đuốc, bốc cháy đến cực điểm, cả người không kiềm chế được. Cô đờ đẫn bước ra ngoài,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




