|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
vô tận. Cô gục đầu vào cổ anh, có một nỗi buồn xót xa không nói lên lời.
Anh nói: “Em thật là lười, tự đi đi, một lát sẽ đến thôi.” Cô khẽ mỉm cười: “Em thích cái lưng của anh, nói không chừng đợi một lát nữa lại có xe chạy đến.” Anh hỏi: “Em có lạnh không? Có cần anh cởi áo khoác cho em mặc không?” Cô lắc đầu, anh cũng im lặng không nói nữa.
Bốn phía xung quanh lặng ngắt, như chẳng có chút thanh âm gì của sự sống, trong bãi cỏ hai bên đường đi, toàn là hoa đang nở rộ, từng đóa từng đóa đỏ rực như muốn thiêu đốt mắt người nhìn ngắm. Giống như trong giấc mộng vậy, cô có thể trở về quanh cảnh lúc mẹ cô lâm chung. Trong bệnh viện, tất cả là một màu trắng toát, sắc mặt mẹ cô cũng trắng, hai mắt trũng sâu, chiếc chăn mỏng màu trắng đắp trên người mẹ. Hiện rõ một cơ thể gầy guộc, giống như một đứa trẻ. Cô nhìn mẹ, nước mắt lã chã rơi, không thể ngừng lại được.
Giống như có thần giao cách cảm, mẹ cô mở trừng mắt, cô sợ hãi ngồi bịch xuống đất. Mẹ cô thều thào, làm hơi mỏng manh: “Gia Mĩ… con gái của ta… Gia Mĩ của ta…nhất định sẽ hạnh phúc…” Cô cắn chặt bàn tay, nền nhà lạnh ngắt, lạnh giống như có vô số viên đá thông qua huyết quản ngấm vào khắp người cô, lạnh đến mức cô muốn khóc mà cũng không thể nào khóc được.
Đến lúc này thì cô đã hiểu, đó chính là tình yêu, tình yêu của mẹ buồn đau tuyệt vọng. Nhưng tình yêu đó giống như một nhát dao khoét sâu vào trái tim cô, cứ khoét mãi, khoét mãi không ngừng, khiến cho cô vô cùng đau đớn.
Cô đột nhiên nghẹn ngào, không kìm chế được nước mắt lã chã rơi. Gia Tuấn giật mình, kéo cô lại. Cô khẽ mấp máy môi, như muốn cười, nhưng gương mặt lại cứng đờ, không cười nổi. Anh cất tiếng nói: “Gia Mĩ, em có lạnh không?” Cô bất ngờ ôm chặt lấy anh, giọng cố gắng bình tĩnh: “Anh vừa mới hỏi rồi còn gì.”
Anh gượng cười: “Bởi vì qua mười mấy phút rồi nên mới hỏi lại. Mỗi giây phút qua đi đều có sự thay đổi.” Cô hỏi: “Vậy thì người có thay đổi không? Mỗi năm qua đi, phải chăng sẽ có sự thay đổi?” Anh gật đầu: “Đương nhiên, sẽ dần dần già đi, thay đổi đến cuối cùng chính mình cũng không nhận ra mình nữa, em nói xem có sợ không?”.
Nước mắt cô vẫn cứ lăn dài xuống: “Nếu như có một ngày, đến em anh cũng chẳng nhận ra.” Anh dừng bước, nghe tiếng cô thở nghèn nghẹn, hình như rất khó khăn. Anh lại tiếp tục đi, vừa cười vừa nói: “Chiếc nhẫn em đã nhận rồi, chúng ta sẽ cùng nhau đi hết cả cuộc đời này, cả cuộc đời này chúng ta sẽ không thể quên nhau đâu.” Anh ngừng lại một lát, lại nói: “Nếu như không thể ở cùng nhau, vậy thì, chúng ta sẽ chết cùng nhau nhé.”
Trên trời cao treo một vầng trăng khuyết, xung quanh không một gợn mây, khắp nơi đều có đèn đường, hắt những tia sáng yếu ớt, khiến cho chỗ nào cũng đầy những bóng tối âm u, như chạm đến chỗ sâu thẳm nhất trong tâm hồn mỗi người.
Miệng cô khô không khốc, cả người run rẩy, giống như sắp đông cứng không đi được nữa. Cô cười nhạt: “Em tin anh mới là kỳ lạ, chẳng có câu nào là thật cả.”
Anh cười thành tiếng, nhưng trong mắt lại đầy tràn nước mắt: “Vậy thì em thử chết trước mặt anh đi, xem anh có chết cùng em hay không?” Cô dẩu môi, trái tim cũng như rớt xuống: “Em không muốn chết trước mặt anh.” Anh vẫn cười: “Anh không nói em như vậy, hôm nay bất kể lời gì cũng không nói.” Cô mấp máy đôi môi, cũng chẳng nói được lời nào, chỉ là lờ mờ nghĩ đến một câu nói trong tiểu thuyết của Trương Ái Linh: Đời người lúc còn sống, phải chăng chỉ là một sự trở về như vậy? Suy cho cùng, cái gì là thật? Cái gì là giả?
Anh cứ cõng cô như vậy, lặng lẽ bước về phía trước, hai người giống như rơi vào một bức tranh, bốn bên đều lặng ngắt như tờ, chẳng có loài vật nào sinh sống, chỉ có hai người bọn họ là sống động, sống động đến mức sáng bừng cả bức tranh.
Trên lưng truyền đến tiếng thở đều đều, từng chút từng chút bình ổn. Anh chậm rãi bước từng bước một, ban đầu là những bước thận trọng, rồi đến những bước nặng trĩu, giống như đang bước từng bước trên những nấc thang lên thiên đường vậy.
Ánh trăng sáng cuối cùng cũng khuất lấp, tất cả trên đường phố dường như bừng sống lại, xe cộ bắt đầu chạy đi chạy lại. Người lao công cầm chổi gắng sức quét.
Anh vẫn cõng cô trên lưng, từng bước chân in dấu vẫn tiến về phía trước. Nếu như có thể, anh muốn mãi cõng cô như thế này, cõng đến khi thiên hoang địa lão.
Tiết trời rất đẹp, ánh mặt trời chiếu rọi rực rỡ ấm áp. Tất cả lại giống như chưa có gì xảy ra. Hà Văn Hiên lo lắng đứng ngồi không yên, cốc nước sôi nóng bỏng nhường kia, vậy mà anh như không cảm thấy gì, vẫn cầm lên. Gia Mĩ ngồi xuống ghế sô-pha, giận dữ trừng mắt nhìn anh, ánh mắt ấy như có ngàn mũi dao, nhằm thẳng vào anh phóng đến.
Hà Văn Hiên cười khó khăn: “Anh rất xin lỗi, tối qua đã khiến cho em hiểu lầm.” Gia Mĩ khẽ chau mày, lạnh lùng hỏi: “Hiểu lầm gì ạ? Em chỉ biết phòng vệ theo bản năng.” Hà Văn Hiên trên mặt vẫn cố gắng nở nụ cười khó coi: “Xin lỗi, ông ấy kỳ thực không có ác ý, chỉ là muốn mời em uống đồ, anh cũng không ngờ, sự việc lại thành ra như vậy.”
Gia Mĩ nổi trận lôi đình: “Anh bé giọng xuống một chút, Gia Tuấn đang còn ngủ.” Hà Văn Hiên sững người, lập tức gật đầu, hạ thấp giọng nói: “Được”. Cô lạnh lùng trừng mắt nhìn anh: “Nếu như không có việc gì khác, em nghĩ anh có thể đi được rồi.” Trong lòng anh rất run sợ, hỏi: “Vậy em có thể trở lại đi làm không?”.
Cô cười nhạt, hỏi lại: “Anh nói xem?”.
Anh trấn tĩnh lại, uống một ngụm nước, nước trong cốc nóng như đang đun trên bếp lửa, nhưng anh lại chẳng có cảm giác gì, một ngụm rồi một ngụm, uống hết sạch cả cốc nước rồi mới hoảng hốt nói: “Cũng được.” Đầu lưỡi của anh bị nóng quá dường như đã tê lại: “Em cũng nên nghỉ ngơi một thời gian, gần đây những việc phiền lòng cứ liên tiếp phát sinh.”
Cô lườm anh một cái, sắc mặt lạnh băng nói:
“Em hi vọng, cha em sẽ không xảy ra bất cứ điều bất trắc gì. Nếu như ông ấy có tội phải chịu, thì em đồng ý, nhưng… nếu như là việc ngoài ý muốn, thì em không hi vọng xảy ra.”
Anh cười miễn cưỡng: “Em thật sự đã hiểu lầm anh, tuy ông ấy dọa dẫm anh, nhưng anh cũng không đến mức phải đi đối phó với ông ấy. Huống hồ, anh có năng lực gì mà có thể đối phó với ông ấy?”.
Cô cúi thấp đầu, nụ cười càng lạnh hơn. Anh đứng dậy: “Vậy thì anh cũng không làm phiền nữa.” Ánh mắt anh sâu thẳm, tựa như đầm nước lạnh giữa đêm tối mịt mù, vô cùng u ám không nhìn thấy đáy, anh nói: “Anh hi vọng em có thể tha thứ cho anh…”
Cô nhếch mép cười, giọng đầy mỉa mai trả lời: “Anh chẳng phải là người gì của em, cần em tha thứ để làm gì? Tuy có chút thân cận hơn, nhưng anh cũng chỉ là sếp của em thôi.” Anh cúi thấp đầu, cố giấu ngấn lệ trong mắt, một lát sau, anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mặt cô, cười nói: “Em nói thật đúng, vậy anh về nhé.”
Cô vẫn trừng mắt nhìn anh: “Xin phép không tiễn.”
Anh mở cửa, ngón tay khẽ run run, rồi tiện tay đóng cửa hộ cô. Anh mím chặt môi, rút điện thoại ra, ấn một dãy số quen thuộc, nói: “Tôi không làm được, anh tự mình tìm người khác giải quyết nhé.” Rồi không đợi đối phương lên tiếng, anh ngắt máy.
Anh bị bỏng, đầu lưỡi đỏ rực, nóng rát, nỗi đau thông qua khoang miệng, truyền đến khắp nơi trên cơ thể, không chừa chỗ nào. Anh cảm thấy vô cùng đau đớn, anh chỉ muốn cười nhưng toàn thân run rẩy, và cuối cùng cũng bật thành tiếng, nhưng tiếng cười ấy còn khó nghe hơn cả tiếng khóc.
Anh ấn hai bàn tay lên má, tay anh lạnh buốt, mặt cũng lạnh buốt, thì ra cả người giống như băng, lạnh cóng, lạnh như một cái xác vậy, chẳng có chút ấm áp nào của thân nhiệt, chẳng có suy tư, chỉ là một cái xác chẳng có gì.
Cô ngả người trên ghế sô-pha, điện thoại đột nhiên reo vang, cô nhấc ống nghe, là Hà Văn Hiên. Cô chẳng vui vẻ gì nói: “Hà luật sư, còn có việc gì vậy?” Anh chỉ im lặng, cô thở gấp hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?” Anh hoảng hốt hồi lâu mới thấp giọng nói: “Không có chuyện gì.”
Cô nói: “Vậy em gác máy nhé.” Anh vội vàng lên tiếng: “Đừng gác máy, trước tiên em phải nghe anh nói.”
Giọng của cô càng tệ hơn: “Vậy anh nói đi, nếu là những lời nói kiểu như xin lỗi thì không cần, em không muốn nghe.”
Tiếng của anh đã nhỏ lại càng nhỏ hơn: “Em không biết gì hết… có thể, anh xin lỗi em, nhưng có thể, em không biết gì hết… em thật sự không biết gì hết…”
Thì ra, anh để cho cô đoán ra chân tướng của sự việc? Một câu không biết cứ lập đi lập lại, có thể không biết, thật sự không biết, người này không phải mà bỗng nhiên lại kỳ lạ như vậy. Cô cười nhạt, đáp: “Thật may, em điều gì cũng không biết, nhờ phúc của anh, em thật sự cảm ơn anh, tối hôm qua trong tình trạng em không biết nên em mới bị bán đi, bán được bao nhiêu tiền, em cũng không biết, nhưng xin anh hãy nhớ chia cho em một nửa.”
Cô “Hừm” một tiếng rồi gác điện thoại, thanh âm trong trẻo, chẳng mang theo chút do dự nào. Chuông cửa lại vang lên ầm ĩ, cô chống nạnh, lẩm bẩm chẳng vui vẻ gì: “Hà Văn Hiên, anh làm cái quỷ gì vậy, có lời gì, không thể nói ra một lần cho xong sao.” Cô kéo cửa ra, giận dữ mím chặt môi, ngẩng mặt nhìn, thần sắc của cô tự nhiên dịu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




