|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
hẳn xuống.
Là Hách phu nhân cầm chiếc túi xách màu trắng đặt trước ngực, ánh mắt sắc lạnh như muốn nhìn thấu tâm can cô, rồi lạnh lùng hỏi: “Gia Tuấn có ở đây không? Cảm phiền cô mở cửa chống trộm này ra để cho tôi vào.”
Cô lạnh lùng đáp: “Phu nhân cho rằng anh ấy ở trong nhà của tôi sao?” Hách phu nhân cười, nhưng trong ánh mắt lại lạnh băng, một chút tình cảm cũng không có: “Ta đương nhiên cho rằng nó ở đây nên mới dám đến. Ngoài ở chỗ của cô ra, nó còn có thể ở nhà ai được chứ? Cô là tình nhân của nó mà.”
“Tình nhân?” Gia Mĩ chau mày, sắc mặt từ từ thay đổi, vừa giống như muốn cười, lại vừa giống như muốn khóc, cuối cùng cô cười thành tiếng: “Cháu thực cũng muốn làm tình nhân của anh ấy, nhưng thật đáng tiếc, anh ấy lại nhất định không chịu chạm vào cháu. Tình Yêu Bên Trái – Chương 19
Gửi lúc 12:35 ngày 17/12/2013
“Thật là mất mặt.” Hách phu nhân phỉ nhổ.
“Tôi cần mặt chứ, nếu không cần mặt thì làm sao sống được? đem da mặt lột đi thì có thể sống được sao?” Gia Mĩ nhếch môi cười, kéo chiếc cửa chống trộm sang một bên, Hách phu nhân lườm
cô một cái rồi mới bước vào, bà hướng vào trong phòng gọi: “Gia Tuấn, đừng trốn nữa, theo ta về thôi. Con cả ngày ở đây, thì giống cái gì?”
Gia Tuấn từ trong phòng bước ra, mắt còn lèm nhèm ngái ngủ: “Mẹ, mẹ đến rồi ạ.” Rồi quay sang bảo Gia Mĩ: “Còn không rót trà cho mẹ?”.
Gia Mĩ đầu cúi thấp, không lên tiếng. Hách phu nhân trừng mắt nhìn Gia Tuấn, thấp giọng nói: “Nên về nhà đi, công ty của bố con có việc, nói muốn giao cho con làm.”
Gia Tuấn cười khúc khích: “Mẹ, mẹ không nên cho rằng có việc làm thì con sẽ không chạy hết chỗ này đến chỗ khác? Lần này coi như mẹ đánh nhầm rồi.” Anh nói với Gia Mĩ: “Vậy anh về trước nhé, ngày mai lại đến thăm em.”
Hách phu nhân lườm anh một cái, vẫn còn hướng ra bên ngoài, Gia Tuấn ghé sát miệng vào bên tai Gia Mĩ, thì thầm: “Mẹ của anh, tính khí tuy hơi nóng nảy nhưng rất dễ đối phó, phải lúc mềm lúc cứng mới được.”
Gia Mĩ lườm anh một cái, tự mỉm cười. Gia Tuấn vội vội vàng vàng gọi: “Mẹ” rồi cùng Hách phu nhân đi ra. Trong phòng lại yên tĩnh trở lại. Gia Mĩ chạy đến trước cửa sổ, cố gắng kéo tấm rèm che cửa, trong căn phòng thoáng chốc đã tràn ngập ánh nắng mặt trời, cả người cô chìm ngập trong ánh nắng ấm áp, ánh nắng sáng lấp lánh, lấp lánh… cô cố gắng cúi đầu nhìn xuống bên ngoài cửa sổ, tầng lầu hơi cao, nên cô chỉ có thể nhìn thấy những chấm đen đen, từng đoàn từng đoàn, giống như những vật thể đang chuyển động không ngừng.
Người nào là Gia Tuấn, cô không nhìn rõ, cũng không phân biệt nổi, cuối cùng, ánh mắt cô cứ nhìn thẳng chăm chú, cho đến khi dưới lầu quang vắng, không còn gì cả, cô mới quay trở về phòng.
Trong không gian chật hẹp trên xe, máy lạnh vẫn mở, khiến cho người ta lạnh đến phát run. Hách Gia Tuấn nói với tài xế: “Tắt máy lạnh đi.” Hách phu nhân đau lòng nói: “Con thật không biết chăm sóc mình gì cả.”
Gia Tuấn cười: “Mẹ, nếu con biết chăm sóc mình thì mẹ chăm sóc ai?” Hách phu nhân cười tủm tỉm mắng: “Lẻo mép!” Anh nhân cơ hội nói: “Mẹ, con người Gia Mĩ rất tốt. Mẹ đừng bảo thủ như vậy, cho dù Dư Giai Lệ là một người tốt, nhưng kỳ thực Gia Mĩ còn tốt hơn cô ấy trăm ngàn lần.”
Hách phu nhân đưa tay gãi gãi lỗ tai nói: “Câu này mẹ nghe đã chán ngấy rồi, con cả ngày chỉ ở bên tai mẹ lải nhải rằng cô ấy rất tốt, con không phiền nhưng mẹ cảm thấy vô cùng chán ngán. Từ nay về sau, việc của cô ta con không cần phải nói với mẹ. Nhân tình chỉ là nhân tình, có nâng đỡ cũng không thể nào là chính được.”
Giọng của anh trầm xuống: “Mẹ, con đã nói, cô ấy không phải nhân tình. Giữa con và cô ấy, cho đến tận bây giờ, ngoài việc kề môi, nắm tay ra, chúng con chưa hề làm bất cứ một việc gì.” Anh cười nói: “Giữa chúng con vô cùng trong sáng, trong sáng đến mức mọi người không thể tưởng tượng được.”
“Được rồi, đừng có thổi phồng dọa nạt mẹ nữa, lời của con, mười câu, nhiều nhất mẹ cũng chỉ tin có một. Con đã lừa mẹ bao nhiêu lần rồi, bây giờ lòng tin mất đi như một cái hồ lớn ấy, lấp mãi không đầy.” Hách phu nhân lườm anh một cái, lại nói: “Hôm nay Giai Lệ đang ở nhà đợi con, con ăn nói phải để ý cho mẹ một chút.”
Anh vò đầu, đau khổ nói: “Con biết rồi.” Xe chạy thẳng vào con đường nhỏ bên cạnh vườn hoa, rồi dừng lại ở gian giữa. Anh vừa xuống xe, đã đụng phải Dư Giai Lệ đang rất vui vẻ tiến đến, mặt anh lạnh băng, lườm cô một cái, rồi đi thẳng vào trong phòng.
Dư Giai Lệ khá là mềm yếu mỏng manh, hai mắt mở to nhìn lên, lúc nào cũng rưng rưng lệ, giống như sắp nhỏ xuống, giàn giụa trên mặt. Chiếc mũi nhỏ xinh xắn, làn môi hồng nhạt, trông giống như trạm khắc. Nhìn tổng thể, cô ấy dường như giống một mĩ nhân cổ điển từ trong tranh bước ra.
Cái kiểu nhìn mà như không thấy của anh lại khiến cho hai mắt cô có chút cay nồng, đỏ ửng lên. Cô gọi anh với giọng điệu gấp gáp: “Gia Tuấn.” Gia Tuấn cởi áo khoác ngoài, vắt lên cánh tay, cô đứng bên cạnh vừa nhìn thấy lập tức tiến sát đến gần. Anh quay người lại, cô thiếu chút nữa ngã nhào vào lòng anh. Anh vội vàng lùi lại phía sau vài bước, cảnh giác nhìn cô: “Làm cái gì vậy?”.
“Em là vợ chưa cưới của anh…” cô tủi thân ngồi xuống ghế sô-pha, giống như giận dỗi: “Anh lại đi làm cái gì? Vì sao không nhìn em? Ngày ngày đều như đang chạy trốn em?”.
Hách Gia Tuấn ngồi đối diện với cô, hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng nhìn cô, thờ ơ nói: “Anh không trốn em, anh quanh minh chính đại đi ra ngoài, không ở nhà.”
Cô thấy tình hình như vậy, liền đến ngồi bên cạnh anh, rồi dần dần kề sát bên anh. Anh vội vàng dịch ra xa, cô trách móc: “Đây không phải là trốn tránh em thì là gì? Chúng ta đã đính hôn rồi, không lâu nữa sẽ kết hôn, anh làm như vậy, rõ ràng là không thích em rồi.”
Anh không bình tĩnh nói: “Anh không nói sẽ kết hôn với em.”
“Hách Gia Tuấn, là anh có ý gì?” Dư Giai Lệ nổi giận đùng đùng đứng dậy, nước mắt lượn vòng quanh mi, xem chừng như sắp khóc. Hách Gia Tuấn thấy mẹ từ ngoài đi vào, vội vàng phân trần: “Việc này không liên quan đến con, là cô ấy chẳng có việc gì cũng gào lên với con.”
Hách phu nhân giận dữ trừng mắt lên nhìn anh rồi vội vàng chạy đến an ủi Giai Lệ: “Không cần phải để ý đến nó, cái thằng cứ mở miệng ra là như thế, chẳng việc gì mà phải tức giận cho mệt người.”
Dư Giai Lệ vẫn không bỏ qua cho anh: “Nhưng anh ấy nói sẽ không kết hôn với cháu.” Cô tủi thân rơi nước mắt: “Nếu không kết hôn, thì anh việc gì mà phải đính hôn với em.”
Hách Gia Tuấn chau mày: “Em đừng khóc nữa, đụng tí là khóc, nhìn thật nhàm chán!”
Giọng cô run run: “Anh nhìn em nhàm chán…” Cô túm lấy vạt áo sơ mi của anh thổn thức: “Có phải anh đã có người con gái khác rồi không, vì thế cho nên mới không cần em? Là người con gái nào đã quyến rũ anh? Em biết có một người con gái, em luôn biết có một người con gái đang xen giữa hai chúng ta.”
Anh gỡ bàn tay cô ra: “Em chưa bao giờ là người con gái của anh, người con gái của anh, người mà anh yêu, chỉ có một mà thôi.”
“Con ngậm miệng lại cho ta.” Hách phu nhân hoảng hốt cắt ngang lời anh, “Con lại nói lung tung gì thế? Lần nào mở miệng cũng đều như vậy, bất kể ai cũng không cần để ý, những lời lộn xộn lung tung cũng muốn nói ra.”
Gia Tuấn cáu kỉnh bực dọc hỏi: “Mẹ, mọi người rốt cuộc muốn giấu cô ấy đến bao giờ? Con vốn không yêu cô ấy, cho dù có đính hôn, kết hôn, cũng sẽ không yêu cô ấy, tình yêu không thể nào miễn cưỡng được. Hôm nay không nói, ngày mai không nói, con không thể đảm bảo cả đời này sẽ không nói với cô ấy. Yêu là yêu, không yêu là không yêu.” Anh nổi giận đùng đùng hỏi: “Dư Giai Lệ, cô thực muốn ôm một cái xác không hồn cả đời này ư?”.
Cô không dám tin những điều anh đang nói, vội đưa hai tay bịt miệng lại, nước mắt tuôn xối xả, như một cơn mưa rào. Gia Tuấn nhìn cô, trong lòng có chút bất nhẫn, đành phải khuyên nhủ cô: “Em đừng có khóc nữa.” Giọng của anh vẫn lạnh băng cứng ngắc, chẳng có chút cảm xúc nào, giống như bị ép chẳng còn cách nào khác nên mới phải an ủi cô như vậy, trái tim cô quặn thắt, từng cơn từng cơn đau đớn, giống như có người cầm dao xẻ thịt lôi ra, toàn thân máu chảy ướt đẫm. Từ nhỏ đến lớn, mọi người đều cung phụng cô, che chở cho cô vô cùng cẩn thận, vậy mà anh, anh dám làm tổn thương cô như thế.
Đã mấy năm rồi, cô luôn chờ đợi, chờ đợi để được làm vợ hiền của anh, nhưng anh lại đối xử với cô như vậy, bao nhiêu chờ đợi ngóng trông như vậy, đổi lại, chỉ là những lời nói vô tình như thế này đây.
Cô quả là không thể nào chịu nổi, quả là không có cách nào chịu đựng nổi! Giọng của cô thoảng qua, mỏng manh như có như không, giống như không phải là giọng của chính mình: “Em muốn gặp người con gái ấy, em nhất định phải gặp người con gái ấy!” Cô nghiến chặt răng, cả người run rẩy: “Em muốn biết, người con gái như thế nào mà khiến anh đắm say như vậy, em có thể thay đổi, vì anh, điều gì em cũng có thể thay đổi được.”
Hách Gia Tuấn nghiến chặt răng: “Anh đã muốn để cho em gặp cô ấy từ lâu rồi, anh luôn muốn nói với em một cách rõ ràng rành mạch, người con gái của anh… Ai mới là người con gái của anh.” Hách phu nhân toàn thân trống
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




