|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
gượng gạo, nhưng thực chất lúc này chỉ muốn chồng mau chóng xuất hiện kéo cô đi ăn kem ngay cho khuây khỏa.
Kể từ lúc biết tin Hải Thiên và Yến Nhi chính thức muốn sinh con, bà Minh Tuệ cứ như được thay máu, đi đâu, làm gì cũng thấy phấn chấn, thậm chí bà còn không ngừng hỏi han thêm công thức của mấy bà hàng xóm nữa. Cuối cùng, bà Minh Tuệ đã đi đến một quyết định mang tính đột phá khiến bà vô cùng tâm đắc: “Đến ở chung với hai con để tiện giúp cái Nhi ăn uống một cách khoa học hơn.” Theo bà, việc ăn uống như thế nào cũng rất ảnh hưởng đến việc thụ thai, tự tin là một người có kinh nghiệm đầy mình, bà kiên quyết phản bác sự bất đồng của con trai, một mực dụ dỗ con dâu buộc phải nghe theo ý mình. Yến Nhi vốn là một người hiền lành, lại trọng phép tắc, nên mẹ chồng nói một là một, nói hai là hai, cô không dám cãi lại. Đến khi mẹ chồng chính thức xách vali tới ở, hai vợ chồng chỉ còn biết nhìn nhau mà cười khổ. Quãng ngày riêng tư buông thả cũng theo đó mà chấm hết!
Chương 10: Vô sinh?
Đầu tháng sáu, vào một ngày rực nắng, cái nắng oi ả của mùa hè kéo theo biết bao nhiêu phiền phức đến từ người đàn bà vừa mất chồng, nay lại bất ngờ nhận được một tin vui khi người con trai trưởng của mình cuối cùng thì cũng quyết định sẽ sinh cháu cho bà. Biết được điều này, bà vô cùng phấn khởi, hôm nào cũng thế, bà đi thong dong khắp từ đầu ngõ đến cuối ngõ để khoe khéo với mấy bác hàng xóm thân thiết, sau đó bà mới trở về nhà, vừa huýt sáo vừa xếp vali xách sang nhà con trai. Khi những tiếng chuông gọi cửa vang lên từng hồi réo rắt một cách dai dẳng, hai vợ chồng người này đẩy người kia, cuối cùng cũng đành phải cùng nhau xỏ dép đi ra ngoài mở cửa. Ngay sau đó, khuôn mặt cau có của họ lập tức trở lên méo mó với nụ cười gượng gạo khi thấy bà Minh Tuệ đang đứng thở phì phò với chiếc vali khổng lồ kê ngay cạnh cửa, vừa thấy Hải Thiên, bà liền đẩy anh một cái rồi bỏ nguyên chiếc vali ở ngoài đấy, đủng đỉnh lấy tay phe phẩy rồi gắt gỏng.
– Cái thằng này! Mày có bị què không mà sao lề mề thế hả? Trời nóng thế này còn bắt mẹ chờ rõ là lâu…
– Mẹ… tại bọn con đang bận…
Hải Thiên vừa nói, vừa khổ sở nhấc chiếc vali nặng trịch kéo vào bên trong nhà cho mẹ, đúng lúc đó, đập vào mắt bà Minh Tuệ là chiếc tivi màn hình lớn đang chiếu cảnh uốn éo của đôi nam nữ người Nhật Bản với tư thế vô cùng nhạy cảm khiến mặt bà đột ngột chuyển sang màu đỏ au, sau đó bà lập tức với lấy chiếc điều khiển ở gần đấy, tắt phụt đi rồi nói.
– Hai đứa bay bận xem cái này hả?
– Dạ… đâu ạ…
– Còn chối! Từ hôm nay mẹ sẽ ở đây chăm sóc cái Nhi, cấm chúng mày xem mấy cái thứ ba lăng nhăng này khi mẹ có mặt nữa đấy!
Vậy là kể từ ngày hôm đó, chiếc tivi màn hình lớn buộc phải chuyển vào phòng ngủ, băng đĩa trong nhà trước kia thích vứt chỗ nào cũng được, nay lại phải giấu kín vào trong ngăn tủ, chồng cầm một chìa, vợ cầm một chìa, cấm tuyệt đối không đưa cho mẹ. Vốn hai bọn họ định ủ mưu chờ tối đến, khi mẹ đã nằm yên giấc ở phòng bên cạnh, hai vợ chồng họ sẽ lén lút mở phim lên xem, bật thật nhỏ tiếng thôi cũng được, kể ra thì cái cảm giác xem phim vụng trộm này cũng thú vị ra phết… thế nhưng không ngờ, vừa mới xem được chừng non nửa tập thì màn hình tivi đã lập tức tự động tắt phụt, sau đó, điện thoại của Hải Thiên lại bất ngờ nhận được tin nhắn của bà Minh Tuệ gửi sang từ ngay phòng kế bên.
– Mười giờ tối rồi, không xem phim nữa. Mẹ tắt cầu giao rồi đấy!
“Khônggggggg!!!”
Vừa đọc xong tin nhắn, Hải Thiên lập tức ôm đầu kêu gào ầm ĩ rồi vứt phịch điện thoại xuống mặt đệm, phản đối kịch liệt trong im lặng. Thấy vậy, Yến Nhi vẫn chỉ ngồi im, bình tĩnh để suy nghĩ. Sau khi đã suy nghĩ thấu đáo, cô lại lay lay vai chồng, rồi giơ một ngón tay đặt lên môi… nói thật nhỏ nhẹ.
– Lap… top… tai… nghe…
Ừ! Đúng rồi! Xem bằng laptop, cắm tai nghe vào là được! Ôi trời! Vợ anh thông minh quá!
Hải Thiên vừa nghĩ, vừa tiện tay ôm lấy hai má vợ rồi day day hưởng ứng, sau đó liền nhẹ nhàng nhón chân chạy về phía bàn làm việc, lặng lẽ lôi chiếc laptop ra và bắt đầu vào mạng, tìm kiếm “phim con heo” để xem cho khuây khỏa. Lịch trình sinh hoạt của vợ chồng anh vốn bắt đầu từ lúc sáu rưỡi và kết thúc vào lúc một, hai giờ sáng, dù có ngồi không hay làm gì đi chẳng nữa thì ít nhất cũng phải qua mười hai giờ đêm mới ngủ được. Cớ gì mà mẹ lại bắt bọn họ đùng một phát phải thay đổi hết tất cả thời gian biểu như vậy cơ chứ! Thói quen chứ có phải quần áo đâu mà thay đổi xoành xoạch được.
Những tưởng ý kiến sáng suốt của vợ đưa ra thế đã là tuyệt đỉnh, nào ngờ, chỉ được mười lăm phút sau, đến wifi cũng đột nhiên vụt tắt. Hai khuôn mặt đang đầm đìa mồ hôi vì hưng phấn lại một lần nữa bất ngờ hóa thạch, Thiên tức chết, khóc không thành tiếng. Sau khi biết mẹ chồng thực sự đã thủ sẵn tất cả các tuyệt chiêu đề phòng mọi mánh khóe của bọn họ, Nhi đành phải thở dài, rồi xoa lưng an ủi chồng, nhắc anh cất laptop đi rồi ngoan ngoãn nằm ngủ. Nhưng vốn đây không phải là giờ đi ngủ, thế nên hai vợ chồng họ sau khi cất laptop, tắt tivi và nằm xuống giường thì chỉ biết bất lực gác tay lên trán, trừng mắt nhìn lên trần nhà. Một lát sau, họ bất ngờ phát hiện ra được một đôi thạch sùng đang rượt đuổi nhau nên cảm thấy rất hứng thú, liền đăm chiêu quan sát, sau đó phát hiện ra tụi nó đang chuẩn bị mây mưa, cô và anh lại bụm miệng cười khành khạch.
Như vậy cũng có thể coi là một trò tiêu khiển lành mạnh.
Sáng hôm sau, bà Minh Tuệ dậy từ rất sớm, sớm hơn giờ hằng ngày Yến Nhi đặt báo thức những ba mươi phút, họ phát hiện được điều này khi nghe thấy tiếng lục cục trong phòng bếp. Một lát sau, khi hương thơm từ gian phòng bếp bắt đầu lan tỏa vào mọi ngõ ngách trong phòng ngủ của họ, lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) Hải Thiên và Yến Nhi mới bắt đầu nhoài mình cử động, dụi mắt lim dim nhìn nhau trông rất ngớ ngẩn rồi lèm bèm nói.
– Ai nấu bữa sáng thế nhỉ?
– Mẹ chứ ai!
Quả thật, kể từ khi bà Minh Tuệ chuyển đến ở chung với cặp vợ chồng lười biếng này, mọi thói quen lộn xộn của họ tuy có đột ngột bị đảo lộn, mặc dù bực mình không ít, khó chịu không thiếu, phiền phức cũng không phải không có, nhưng bù lại, chuyện giờ giấc ăn uống của họ lại đều đặn lên hẳn. Nếu như trước kia Hải Thiên luôn bận bịu với công việc, thường xuyên đột ngột nhắn tin cho vợ hủy bữa tối vì hôm đó phải đi nhậu với các sếp ở công ty thì bây giờ, các sếp cũng chẳng quan trọng bằng một lời của mẹ. Bà đã ra lệnh là tất cả đều phải nghe theo, kể cả Nhi cũng vậy, thời gian lê la hàng quán, đốt cháy cả chiều vào quán café với mấy cô chị em xã hội nay cũng được thay bằng thời gian đi shopping hay tập dưỡng sinh cùng mẹ. Mặc dù ban đầu cô cũng cảm thấy rất khó chịu và
gò bó, nhưng dần dà cô lại thấy đây chính là một cách hay để cô và mẹ chồng có cơ hội hiểu nhau hơn, bên cạnh đó những thói quen mới mà
mẹ mang lại đều là điều tích cực.
Ví dụ như, hai vợ chồng không thể thoải mái ra ngủ riêng mỗi khi giận nhau được nữa vì phòng dành cho khách mẹ đã chiếm dụng mất rồi.
Ví dụ như, hai vợ chồng không thể ăn uống cẩu thả, thường xuyên mì gói thay cơm được nữa vì đã có bà Minh Tuệ ở nhà chuẩn bị cơm canh nóng nổi ngay cả khi Nhi bận công việc không thể về nhà nấu được mất rồi.
Ví dụ như, bình thường, hai vợ chồng họ một tuần mới thèm thu dọn nhà cửa, bỏ quần áo vào máy giặt một lần thì bây giờ, ngày nào cũng như ngày nào, cứ đi làm về là đã thấy nhà cửa sạch bong, sáng loáng.
À! Tiện nhắc đến chuyện quần áo, lại nhớ đến vụ chiều hôm mười tám tháng năm, hôm đó là chủ nhật nhưng Hải Thiên lại buộc phải đi làm thêm vì công ty hiện đang triển khai một dự án mới cần những nhân viên chủ chốt như anh phải làm thêm giờ, vậy là ở nhà chỉ còn có Yến Nhi và bà Minh Tuệ, trước khi đi chợ, bà Minh Tuệ đã năm lần bảy lượt nhắc cô rằng khi giặt quần áo thì phải bỏ riêng chiếc áo trắng của bà ra, không được giặt lẫn với quần áo màu, vì đó là chiếc áo mà cậu con trai Hải Thiên trước kia từng tặng sinh nhật nên bà rất trân trọng. Thế mà đến khi Hải Thiên đi làm về, anh đã nghe thấy tiếng mẹ chồng đang mắng con dâu xa xả trong phòng khách, lí do cụ thể là vì cô đã lỡ làm phai mất chiếc áo màu trắng của bà loang lổ sang màu hồng đến nỗi bản thân Thiên cũng chẳng thể nhận ra được đó là chiếc áo trước kia mình từng tặng bà nữa. Thấy vợ bị mẹ mắng quyết liệt quá, Hải Thiên không cầm lòng nổi xót xa, anh liền bỏ cặp sách xuống rồi chạy tới can ngăn mẹ.
– Mẹ à… chỉ là một chiếc áo thôi mà! Với lại năm nay màu hồng ne-on đang là mốt đấy! Loang lổ tí có sao đâu nào!
– Cái thằng này! Mày còn bênh vợ mày à! Đây có phải chiếc áo bình thường đâu!
– Có gì mà không bình thường…
Hải Thiên vừa nói, vừa tiện tay vớ lấy chiếc áo trắng đã loang lổ sang màu hồng sáng nhạt, rồi chau mày giả vờ ngắm nghía khiến vợ anh càng lúc càng khó xử, cuối cùng không chịu nổi được nữa, cô đành liều mạng lôi điện thoại ra nhắn tin nói với chồng: “Anh đừng bênh em nữa! Hùa với mẹ mắng em đi!” Hải Thiên sau khi đọc được tin nhắn của vợ thì vô cùng ngạc nhiên bởi nội dung khó hiểu trong đó. Cuối cùng, anh cũng đành
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




