watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6490 Lượt

trở lại quán café ban nãy, năn nỉ xin mua một bịch café đặc chế của cửa hàng. Cầm gói café có hương vị đặc trưng của cửa hàng họ trong tay, cô khẽ bóp lại thật chặt, như bóp thay cho trái tim vốn đang thắt nghẹn của mình, nghiến răng run rẩy…
Tối hôm ấy, sau khi nhận được “bao lì xì” của Thiên Lý, tâm trạng Hải Thiên vô cùng phấn khởi, trên đường trở về nhà, anh không ngừng vừa huýt sáo vừa khẽ cười cười. Có lẽ mấy ngày hôm nay, trải qua bao nhiêu chuyện buồn sầu thiểu não, rồi lại chứng kiến khuôn mặt ủ rũ không có lấy một nụ cười của vợ, anh cũng bắt đầu thấy chán nản, nên khi nhận được sự nhiệt tình vui vẻ của Thiên Lý, Hải Thiên cảm thấy như có một làn gió mới tràn vào cuộc sống của mình.
Khi anh trở về nhà, thấy căn hộ tối om, Hải Thiên bỗng hơi giật mình, tự dưng lại có cảm giác không bình thường. Sau đó, anh cẩn trọng bật đèn lên rồi đi chầm chậm xung quanh nhà, lần tìm vợ mình. Một lát sau, anh phát hiện ra Yến Nhi đang đứng quay lưng lại phía anh ở ngoài ban công, lúc này cô đang mặc một chiếc váy ren màu hồng buông nhẹ, trên người còn khoác một chiếc khăn choàng màu đỏ đun bằng len. Thấy thế, anh liền đặt cặp tài liệu xuống rồi vội vàng chạy ra ban công cùng vợ, nhưng khi vừa tới nơi, anh lại giật bắn cả mình khi nhìn thấy trên tay vợ đang cầm một tách café nâu đen, vẻ mặt trầm ngâm của cô hòa quyện lẫn với mùi hương đặc trưng khó tả của loại café anh vừa uống hồi trưa bỗng hiện lên cùng một lúc khiến anh chợt choáng váng trong giây lát. Một lát sau anh mới kịp định thần lại và từ từ nhìn xuống dưới thì tiếp tục thấy một chiếc bàn đã được chuẩn bị café thơm lừng rất cẩn thận, sống lưng Hải Thiên bỗng dưng lạnh toát. Trên mặt bàn là một tách café đã được lọc cẩn thận, mùi hương thơm nhẹ nhưng dễ khiến say đắm lòng người tỏa ra từ mặt nước sóng sánh màu đen đặc kia bỗng khiến anh bủn rủn hết cả người, nhưng phần nào trong anh vẫn hy vọng một phần trăm lệch lạc còn sót lại.
Đứng trước vẻ trầm mặc đến khó hiểu của vợ, anh vẫn giả vờ bình tĩnh rồi không ngừng nắm chặt hai bàn tay đang ướt nhượt mồ hôi, tự nhủ: “Không phải đâu! Chắc không phải vậy đâu!lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) Nhưng, những suy nghĩ dùng để tự trấn an tinh thần ấy lại lập tức bị gạt đổ bởi chỉ duy nhất một câu nói vang lên nhẹ nhàng nhưng băng lạnh của vợ anh, đặt tách café vẫn còn hơi âm ấm trong tay xuống mặt bàn, cô khẽ mỉm cười nói.
– Anh thấy vị café em pha thế nào? Không tệ đến nỗi anh phải ra ngoài uống chứ?
Mọi hy vọng trong Hải Thiên lập tức đổ sụp theo lời thăm dò đầy ngụ ý này, anh hoang mang, áy náy, bứt rứt, cảm thấy đứng trước mặt mình hình như đang là một vị quan phủ chứ không phải cô vợ hiền lành Yến Nhi nữa. Trước khi bị xử trảm, chi bằng, anh đành tự đưa đầu ra tự thú. Sau đó, anh đã thành tâm hối lỗi tất cả với vợ, kể lại toàn bộ sự việc cho Nhi, mong cô tha thứ. Nghe xong câu chuyện, mặc dù vẫn còn hơi thất vọng trước sự rung động nhẹ của anh với một cô gái trẻ trong khi bọn họ vừa mới kết hôn, còn gia đình thì vừa xảy ra nhiều bi kịch như thế, nhưng Yến Nhi vẫn bình thản bỏ qua. Cô nói: “Chỉ cần dám chủ động nhận lỗi, chỉ cần anh hứa với em là sẽ không tái diễn nữa. Em sẽ tin anh vô điều kiện. Nhưng nếu anh thật sự phản bội em thêm một lần nữa, anh sẽ mất em mãi mãi!”
Câu nói này nghe quen quen, hình như anh đã từng nghe cô nói một lần rồi thì phải. À! Chính là cái lần anh đi uống rượu say rồi mang một vết son trên cổ áo về nhà, cô cũng đã nhắc anh như vậy. Thế nhưng, rõ ràng là mặc dù đã có lần thứ hai xảy ra, cô cũng đâu có “biến mất mãi mãi”? Dù gì thì cô cũng vẫn là vợ yêu của anh, vẫn là người phụ nữ khả ái bậc nhất trong lòng anh, anh nghĩ, dù anh có gây ra tội tày đình gì thì Yến Nhi vẫn sẽ đủ rộng lượng để dang tay đón anh trở về. Thế nên câu chuyện này hôm nay, anh sẽ tạm đẩy lùi nó lại và nhét nó vào một góc rất sâu trong quá khứ, tuyệt đối không muốn lôi ra nhắc lại thêm một lần nào nữa.
Tối hôm đó, sau khi đã thú nhận mọi chuyện và được Yến Nhi tha thứ một cách dễ dàng, Hải Thiên ngay lập tức lấy lại được phong độ của mình, thế nhưng đêm hôm đó, Yến Nhi vẫn y chang như một tảng băng lạnh, dù anh có cố gắng thế nào thì cũng không thể làm băng tan trở lại được… Bởi mặt gương tin tưởng trong lòng cô đã bắt đầu xuất hiện vết nứt lớn hơn thêm một lần nữa.
Đọc tiếp: Vợ bé nhỏ ! Anh yêu em – Phần 4
Chương 9: Tình một đêm…
Giữa tháng tư, công ty anh có một dự án lớn dự kiến sẽ được thực hiện tại Đà Lạt, may mắn thay, lần này người được phân công nhận trọng trách lớn lao lại chính là Hải Thiên, nếu anh có thể làm tốt được nhiệm vụ lần này thì chắc chắn tiền đồ sau này rất sáng lạn. Chỉ nghĩ đến đây thôi Hải Thiên cũng đã thấy hào hứng lắm rồi. Không những vậy, một trong những đồng nghiệp được chọn để đi công tác cùng anh còn có cô nhân viên trẻ đẹp Hoàng Thiên Lý- lúc này đã được bổ nhiệm làm thư ký riêng của anh. Kể từ hôm họ đi uống café riêng với nhau, trong công ty đã rộ lên không ít lời bàn ra tán vào, nhưng vượt qua dư luận, anh vẫn bình thản làm việc mà coi như không nghe, không thấy. Chuyện lần này tất nhiên cũng lại là một vấn đề hấp dẫn được đem ra để mổ xẻ lần nữa. Nghe nói, trưởng phòng Vũ cùng cô thư ký họ Hoàng sẽ được đi công tác xa bảy ngày, bảy đêm với nhau. Không biết, trong suốt một tuần ấy, giữa họ sẽ xảy ra những chuyện gì nhỉ? Thật khiến thiên hạ tò mò quá đi mất!
Mặc kệ đồng nghiệp trong công ty không ngừng bàn tán, săm soi việc anh và cô thư ký riêng Thiên Lý càng ngày càng trở nên thân thiết, khi trở về nhà, anh vẫn cảm thấy hết sức tự hào và hạnh phúc khi có một người vợ vừa xinh đẹp, vừa đảm đang lại vừa chu đáo như Yến Nhi. Những ngày bố anh nằm trong viện, không hôm nào cô không vào túc trực, có những hôm cô còn thay mẹ anh ở lại trong đó xuyên đêm, vậy mà đến tối hôm sau khi anh đi làm về, cô vẫn không bao giờ quên chuẩn bị sẵn bữa tối cho anh. Điều này thật khiến anh cảm thấy rất hài lòng, rất hạnh phúc vì đã lấy được người vợ vừa đẹp người lại vừa đẹp nết như Yến Nhi. Tuy nhiên, dạo này cô đang dần trở nên lôi thôi, luộm thuộm, hai quầng thâm dưới bầu mắt cô cũng bắt đầu hiện lên thấy rõ, để mà đem ra so sánh với cô thư ký Thiên Lý trẻ trung, xinh đẹp ngời ngời thì quả thực dễ khiến cho người ta cảm thấy được sự khập khiễng. Vậy là dần dà, anh bắt đầu để ý sự cẩu thả trong cách ăn mặc của cô nhiều hơn, rồi lại đem ra so sánh với sự chau chuốt của Thiên Lý, nhưng bản thân anh lại chưa bao giờ nghĩ: “Vì cái gì mà cô trở nên lôi thôi, luộm thuộm đến như vậy?”
Thử hỏi, một người phụ nữ suốt ngày phải đầu tắt mặt tối, sáng trưa đi làm, chiều tối lại phải đi chợ, đêm khuya tiếp tục phải vào bệnh viện thay mẹ chồng chăm sóc bố, đấy là còn chưa tính đến biết bao nhiêu công việc nội trợ ngổn ngang khác mà anh không bao giờ thèm động tay vào làm giúp, thì lấy đâu ra thời gian mà điểm trang ăn mặc cầu kỳ cho anh thuận mắt vừa lòng nữa? Nếu như anh có thể bớt chút thời gian về nhà sớm hơn một chút, thay vợ đi chợ, hoặc sau khi ăn xong thì sẽ chủ động đứng dậy giúp cô thu dọn, rửa bát, giặt quần áo, tối đến cũng có thể vào viện thay ca trông bố cho cô ngủ… thì liệu làn da mềm mại tựa như nhung trước kia của cô có thể nhường chỗ cho những đốm đồi mồi và hai quầng thâm to như gấu trúc xuất hiện lù lù ngay trên mắt thế kia không?
Đàn ông ích kỉ như anh… Thật là hết thuốc chữa!
Một buổi sáng cuối tháng tư, sau khi đã chuẩn bị đầy đủ hành lý xếp chật ních vào vali cho anh, Yến Nhi lại khẽ nhún chân, kéo khít lại chiếc caravat còn đang thắt lỏng lẻo trên cổ áo sơ mi của anh, rồi tiện tay phủi phủi chút nếp nhăn trên phần ngực áo, sau đó cô mới nhẹ nhàng nhún xuống mà nói bằng giọng dịu dàng.
– Anh đi mau rồi sớm về nhé! Đừng có mà đi mất hút luôn đấy!
– Yên tâm. Anh đi rồi sẽ về ngay. Ở nhà còn có vợ yêu, không về mau thằng hàng xóm nó cướp mất!
– Ừ! Cũng biết là thằng hàng xóm đang nhăm nhe em cơ à! Ha ha!
Buổi sáng cuối tháng tư, ngày cuối cùng anh ở lại Hà Nội trước khi bay vào Đà Lạt, nụ cười viên mãn vẫn còn vương lại trên môi cả hai vợ chồng, vậy mà chẳng bấy lâu sau, nụ cười ấy đã hòa theo những dòng nước mắt mặn chát vương trên đôi môi run rẩy đón chào sự tang tóc.
Anh lên đường rời khỏi Hà Nội trong một chiều xuân ngập nắng trải dài khắp các con đường góc phố, màu nắng cuối xuân- dịu dàng, không gay gắt. Sở dĩ tâm trạng anh thoải mái là thế bởi vì bên cạnh anh còn có một cô gái rất xinh đẹp nữa ngồi cùng, suốt chuyến bay, bọn họ không ngừng râm ran tám chuyện, thậm chí khi đã chìm vào giấc ngủ, anh còn cảm nhận được làn tóc mai của cô gái đương ngồi bên cạnh đang cọ vào cổ anh, từng hơi thở ấm áp của cô gái ấy phả lên bờ vai rất nhẹ nhàng và đều đặn, khiến nhịp tim anh vô tình chệch một nhịp.
Vừa bước xuống sân bay, ngay lập tức họ đã được một đoàn người địa phương ra đón, sau đó thì được dẫn thẳng tới một khách sạn sang trọng ở cách đó gần ba mươi cây nằm ngay trong trung tâm thành phố. Quang cảnh thành phố Đà Lạt thật là đẹp, không gian ở nơi đây yên bình và thơ mộng hơn cái vẻ xô bồ, náo nhiệt của Hà Nội rất nhiều. Vậy nên trước tiên, thay vì bàn

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT