watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6488 Lượt

vang lên đồng thanh và cực kỳ náo nhiệt, từng chùm pháo hoa bất ngờ được bắn lên như nổ tung giữa nền trời xanh đen thăm thẳm. Trong khoảnh khắc đó, Hải Thiên vẫn không quên nắm chặt lấy tay của vợ mình, rồi bất ngờ quay sang, kết thúc màn pháo hoa bằng một nụ hôn nghiêng đến vẹo cả cổ, nhưng vô cùng ngọt ngào và quyến rũ. Cô như say trong nụ hôn đầy hấp lực của anh, đến nỗi bản thân cũng quên mất những tràng pháo hoa tuyệt đẹp kia đã kết thúc tự lúc nào. Khoảnh khắc kết thúc bắn pháo hoa cũng là lúc mọi người nô nức hùa nhau chạy ùa về phía đường lớn, ai nấy đều nhanh chân chen chúc tìm lấy đường thoát thân… kẻo chỉ chậm một tí thôi là sẽ bẹp ruột. Ở bên Hải Thiên, cô chẳng phải lo lắng gì, anh như một cây tùng vĩ đại, luôn luôn sải bóng che chở cho cô, sẵn sàng bảo vệ cô trong bất kỳ trường hợp nào. Khi bị mọi người ùn đẩy, anh lập tức vòng cánh tay dài và rộng của mình ra, ôm lấy người cô từ phía sau, cố gắng chắn mọi hành vi xô đẩy của những người xung quanh khiến cô thấy thật cảm động. Giây phút cảm nhận được lồng ngực thở phập phồng của anh đang áp sát lấy ngay đằng sau lưng cô, hòa lẫn cùng nhịp đập nơi con tim cô, khiến cô như muốn ngừng thở vì hạnh phúc. Ước gì anh và cô sẽ mãi mãi được ở bên nhau như lúc này, như chim én nhỏ mãi mãi chao liệng trên biển trời mênh mông của đời mình, chẳng bao giờ muốn dừng lại…

Nguyên cả đêm ba mươi họ không hề ngủ, vậy mà đến sáng mùng một họ vẫn phải dậy từ sớm để chuẩn bị đồ đạc quà cáp rồi đánh xe sang nhà bà Minh Tuệ để chúc Tết. Lúc vừa mới đặt chân bước đến cửa nhà mẹ chồng, Yến Nhi đã bị lũ trẻ con bao vây như quân nguyên để đòi lì xì, đây đúng là năm khủng hoảng, thất thoát kinh tế kinh hoàng nhất của cô. Tại sao cứ lấy vợ lấy chồng là người ta liền bị cắt xuất nhận lì xì mà thay vào đó lại phải đi lì xì người khác cơ chứ?! Cô vừa rút tập phong bao đã chuẩn bị sẵn trong túi sách ra, vừa thầm cười khổ nhét vào tay đám cháu. Ngay sau đó, một khuôn mặt mà cô không ngờ tới nhất cũng bất ngờ xuất hiện, ngang nhiên xòe tay ra xin tiền cô với thái độ lạnh lùng như con thạch sùng. Cậu trẻ Vũ Trụ đường hoàng nói.
– Lì xì?
– Ố hố hố hố!
Vừa nhìn thấy dáng vẻ xin xỏ vênh váo đến kì dị của ông cậu trẻ, Yến Nhi không khỏi bật cười, thế là cô liền cười phá lên ha hả khiến ông cậu nhỏ xấu hổ đến mức phải đỏ mặt phụng phịu nói.
– Cười cái gì mà cười!
– Ôi zồi ôi! Cậu nhỏ của tôi ơi! Chẳng phải cậu là cậu, cậu mới phải mừng tuổi cho cháu hay sao?
– Nhưng mà cháu lớn tuổi hơn cậu! Cháu phải mừng tuổi cho cậu chứ!
Cậu bé cãi đài.
– Đấy nhé! Cậu cũng công nhận cháu lớn tuổi hơn cậu nhé! Thế cậu gọi cháu bằng cô đi rồi cháu lì xì!
Lại một lần nữa, Nhi đem giao kèo ra để trao đổi với ông cậu nhỏ, nhưng cậu bé này có vẻ già dặn trước tuổi, đứng trước tình huống tiến thoái lưỡng nan này thì vô cùng đăm chiêu suy nghĩ. Sau một hồi lưỡng lự, câu ta liền hỉ mũi rồi ngúng nguẩy quay ngoắt mặt đi, còn không quên giơ ngón tay hít le vào mặt cô cháu già.
– Đúng là bọn trẻ con. Càng tốt, đỡ tốn tiền.
Đợi mọi người đi hết, Nhi mới âm thầm cất mấy cái phong bao còn thừa trở lại túi xách, nhoẻn cười mãn nguyện.
Khoảng gần mười hai giờ trưa, lúc này khách khứa cũng đã về hết, quây quần bên mâm cỗ ngày Tết chỉ còn tập trung những người thân thiết trong gia đình, duy chỉ có vợ chồng chị Tuyết Nghi là vẫn chẳng thấy đâu. Nghe bà Minh Tuệ nói sáng nay hai vợ chồng bọn họ lại vừa mới cãi nhau, không biết vì chuyện gì mà mới sáng sớm mùng một đã to tiếng, thằng Giang say quá nên bà ngăn không nổi. Vừa kể tới đây thì cả nhà lập tức bị phân tâm bởi tiếng bước chân sầm sập của vợ chồng chị Tuyết Nghi đang từ tầng trên đi xuống. Thấy mái tóc bù xù của chị dường như vừa mới bị ai đó giật tung lên như tơ vò, khuôn mặt đã khắc khổ lại càng trở nên thảm hại với những vết bầm tím khiến không ai nuốt nổi miếng cơm đang nén dở trong cổ họng.
Vừa nhìn thấy bộ dạng của con gái mình như vậy, ông Hải Sơn- một người trước nay vốn ít quan tâm chuyện bao đồng cũng không khỏi bất bình, trong vô thức ông đột nhiên làm rơi đôi đũa gỗ xuống mặt bàn tạo tiếng kêu lộc cộc khiến mọi người đều khẽ giật mình. Đã lâu lắm rồi ông không thèm quản chuyện của vợ chồng Tuyết Nghi, không phải vì ông vô tâm với con gái, mà chính bởi cô con gái này hơn chục năm trước đã phản lại ông, nhất quyết lấy thằng thanh niên người không ra người, ngợm không ra ngợm này, khiến ông phải từ mặt cô trong khi hằng ngày vẫn sống chung một nhà, ra vào cùng một cái cửa, ăn chung cùng một mâm cơm. Sự việc bất bình xảy ra vào ngày đầu tiên của năm mới khiến nỗi xót con trong lòng ông lại trực trào lên cay xè cả khóe mắt, ông đưa ánh mắt đăm đăm nhìn lên khuôn mặt bầm tím của đứa con gái tội nghiệp, rồi bất ngờ cầm cả bát cơm sứ, ném cái xoảng về phía Hoàng Giang.
– Cút! Mày cút ngay cho tao! Nhà họ Vũ này không có loại con rể như mày!!!
– Ai thèm làm con rể của ông! Tôi là người họ Hoàng, không phải họ Vũ! Tiên sư lão già lẩm cẩm.
– Mày… mày… ứ… hứ… ức… hức…
Ông vừa gân cổ nói, vừa trợn trừng mắt chỉ thẳng tay vào thằng con rể oan nghiệt, rồi bất ngờ giật bắn người lên một cái, sau đó đột ngột ngã xuống trong sự kinh hãi của mọi người.
Mùng một tết, lẫn với những tiếng pháo hoa rôm rả của đám trẻ con hàng xóm vẫn liều mình lách luật đốt trộm là tiếng còi xe cấp cứu vang lên inh ỏi đón ông đi tiến thẳng vào bệnh viện, là những tiếng khóc tang thương của người vợ già quá đỗi bất hạnh trước cảnh chồng con nghiệt ngã, là những tiếng khóc réo rắt của mấy đứa cháu bé út ít, dù chẳng hiểu chuyện gì nhưng thấy ông tự dưng lăn vật ra, rồi nhắm nghiền mắt ngã xuống cũng khiến chúng tê liệt cả thần kinh… Mùng một Tết, cả nhà họ Vũ cùng nhau đón Tết trong bệnh viện, lúc chờ xe cấp cứu đưa ông vào trong phòng bệnh, Hải Thiên đứng ở ngoài, bàn tay lạnh ngắt của anh không ngừng nắm chặt lấy đôi tay run rẩy toát đầy hồ hôi ướt nhượt của vợ, hai vợ chồng cùng dựa vào nhau, tưởng như bình thản mà thực ra lại vô cùng sợ hãi.

Chương 8: Tách café của vợ
Mùng một Tết, ông trời mừng cho gia đình họ Vũ một cái phong bao lớn, nhưng khi mở cái phong bao ấy ra thì lại thấy toàn là hành tây, mùi của nó xộc lên khiến cả gia đình đầm đìa nước mắt. Những ngày ông Vũ Hải Sơn nằm trong bệnh viện, Yến Nhi và Hải Thiên cũng liên tục túc trực bố bên cạnh giường bệnh, cô con gái Tuyết Nghi nhục nhã vì chồng nên đi đứng lúc nào cũng cúi gằm mặt xuống, trông đáng thương vô cùng. Khoảng bốn giờ chiều ngày mùng ba Tết, khi Yến Nhi đang thay ca cho mẹ chồng trông ông Hải Sơn thì bỗng nhiên cô để ý thấy ngón tay ông khẽ giật giật. Vừa nhìn thấy hiện tượng đó, cô lập tức ngồi bật dậy rồi chạy nhào ra ngoài gọi mọi người và bác sĩ, một hồi lâu sau khi mọi người đã tập trung đông đủ, cuối cùng người ta cũng thấy ông Hải Sơn từ từ mở mắt. Thấy thế, cả nhà liền thở phào nhẹ nhõm. Vừa nhìn thấy chồng thức tỉnh, bà Minh Tuệ liền ngồi sụp xuống bên thành giường, nắm lấy tay ông vừa khóc vừa trách móc, nhưng khuôn mặt ông vẫn bất động, chỉ đánh mắt nhìn ra xung quanh rồi dừng lại trên người cô con gái Tuyết Nghi. Ông nói bằng giọng thều thào nhưng nghiêm nghị.
– Thằng Hoàng Giang đâu rồi?
Tuyết Nghi đương đứng im bất động, những ngón tay ướt nhượt mồ hôi của cô đang đan chéo vào nhau một cách lo lắng thì bỗng nhiên buông thõng ra theo tiếng bố gọi, cô giật bắn cả mình, lóng ngóng ngước mặt lên nói líu ríu.
– Dạ… anh ấy không đến ạ!
Nghe con gái trả lời xong, ông bỗng im lặng một lúc, hồi lâu sau mới nhắm mắt lại rồi thở dài một tiếng.
– Sau này đừng bao giờ để nó xuất hiện trước mặt tao nữa, nếu mày không muốn bố mày chết.
Tính đến hôm nay ông đã bất tỉnh được hai ngày rưỡi, tất cả mọi người trong nhà đều phải cố gắng hết sức hạn chế không để ông bị tăng huyết áp thêm lần nữa, vì vậy chẳng ai dám cho Hoàng Giang đến, mặc dù có cho thì anh ta cũng chẳng thèm đến. Sau khi “chất vấn” Tuyết Nghi, ông Hải Sơn lại tiếp tục quay sang nói với đôi vợ chồng trẻ bằng giọng như thăm dò.
– Hai đứa…
– Dạ?
– Định khi nào thì sinh cháu cho bố?
Vừa nghe bố hỏi đến đây, Hải Thiên liền giật bắn cả mình, tại sao cả bố lẫn mẹ đều quan tâm đến chuyện này thế nhỉ, họ mới lấy nhau chưa bao lâu mà! Sau đó, anh liền cười xuề xòa đáp.
– Hai năm nữa bố ạ.
– Hự… khụ khụ khụ… Bà nó ơi! Tim của tôi! Ư hự hự hự…
– Kìa bố! Bố làm sao thế!
Ông Hải Sơn vừa nghe con trai trả lời xong thì lập tức trợn mắt, ôm tim ho sù sụ khiến cả nhà sợ phát khiếp, mấy đứa con lập tức chạy nhào tới vuốt lưng vuốt ngực hỏi thăm bố, còn bà Minh Tuệ thì vội vàng đẩy mấy đứa ra cho chồng có không khí để thở. Sau đó, ông lại dùng ánh mặt đau khổ quay sang nhìn vợ rồi nói với giọng thảm thương.
– Nó định để tôi xuống hố rồi mới cho tôi nhìn mặt cháu đấy bà ạ! Khụ khụ!
– Chúng mày nghe thấy chưa! Lũ bất hiếu! Có mỗi đứa cháu mà cũng ki bo không đẻ cho vợ chồng tao là sao hả!
Lúc này Yến Nhi mới thấy rõ được giọng điệu chợ búa của người đàn bà chuyên làm nghề kinh doanh buôn bán, khi cô đang ú ớ tái xanh mặt mày chẳng biết nói gì thì

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT