|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
vậy mà giữa trận đấu bóng giao hữu, bốn người họ mới thường xuyên xảy ra những cuộc nói xấu so le nhau như sau.
Trước khi vào trận đấu thứ hai, Hải Long tranh thủ đang nghỉ giải lao giữa giờ, liền đứng chống nạnh rồi ngước lên nhìn hai cô gái đang ngồi nói chuyện ríu rít với nhau trên khán đài, sau đó anh lại quay sang vỗ vai Hải Thiên, hỏi bằng giọng niềm nở.
– Anh thấy cái Mai nhà em thế nào?
– Không xinh bằng Nhi nhà anh.
Hải Thiên trả lời gọn lỏn, mắt vẫn đang chú mục vào quả bóng màu cam đang được xoay tròn trên ngón tay trỏ. Thấy thế, Long liền bất ngờ phẩy tay đoạt lại quả bóng sang tay mình, rồi tiếp tục hạ giọng nói.
– Ý em là béo hay gầy!
– Hừm… nhìn như con xác ve ý!
– Đấy! Đúng là như con mắm đúng không? Thế mà còn bày đặt ăn kiêng Low Carb cả tháng nay rồi đấy!
Long nói bằng giọng hậm hực khiến Hải Thiên bất ngờ cười vang, anh vừa chống nạnh, vừa hướng ánh mắt lên nhìn về phía hai cô gái nhỏ xíu kia rồi nói.
– Cũng có thể đây là hiệu quả của việc ăn kiêng. Tốt đấy chứ!
Hải Thiên vừa nói xong, Long liền đột ngột đập bộp quả bóng xuống dưới mặt đất khiến nó nảy tưng tưng lên rồi lăn bùm bụp đi nơi khác, sau đó mới quay sang vuốt mồ hôi phản biện.
– Tốt cái con khỉ. Từ ngày cô ấy ăn kiêng, bọn em suốt ngày phải ăn thịt, không được ăn bánh, không được uống nước có ga, em sắp ngán đến cận cổ rồi!
Lại một lần nữa, Hải Thiên không nhìn, chỉ thản nhiên đáp.
– Thế mày bỏ nó đi.
Mặc dù mạnh miệng là thế, nhưng khi nghe ông anh vừa nhắc đến đây, Long liền giật nảy mình quát lại.
– Cái gì? Sao lại bỏ?
– Nuôi nó tốn tiền thịt lắm! Yêu làm gì!
…
Không ngờ trong lúc Hải Thiên và Hải Long đang thao thao bất duyệt nói chuyện, thì ở phía trên khán đài kia, Mai Lê và Yến Nhi cũng đang nhìn chằm chặp về phía họ, rồi không ngừng thủ thỉ nói xấu. Quả thực là một cặp bài trùng ăn ý.
– Chị thấy dạo này em thế nào?
– Gầy đi thì phải.
Nhi quay sang nhìn Mai, rồi nhận xét rất chân thành sau khi đã quan sát kỹ, khiến Mai vô cùng phấn khởi, cô liền niềm nở nói.
– Đúng không? Là nhờ em ăn Low Carb đấy. Thế mà Long cứ bảo em bỏ đi chị ạ!
– Sao lại thế?
– Vì em ăn tốn thịt.
– Thế thì bỏ đi.
Hình như Yến Nhi cũng giống y như Hải Thiên, vào giờ phút quan trọng họ luôn thản nhiên quyết định thay cho người khác.
– Bỏ gì cơ ạ?
Mai trố mắt nhìn Nhi, ngạc nhiên hỏi lại.
– Bỏ thằng Long đi. Mang tiếng đàn ông đàn ang mà không mua nổi cho phụ nữ mấy lạng thịt thì làm ăn gì?
– Nhưng một ngày em ăn hơn một cân cơ chị ạ…
Mai thẽ thọt nói, nghe đến đây, Nhi liền bụm miệng cười khùng khục rồi vuốt ngực đáp, sắc mặt cũng lập tức thay đổi trông thấy.
– À… Thế thì chị bắt đầu có chút thông cảm với nó hơn rồi đấy.
…
Chương 7: Bi kịch mùng một Tết
Gần đến cuối năm, hai vợ chồng quyết định bỏ ra một ngày để cùng nhau dọn dẹp nhà cửa. Nhà này được cái cả hai vợ chồng cùng lười, hễ hôm nào định dọn là y như rằng có người tự dưng lăn ra ốm, thế là người kia cũng lười biếng ốm theo, cuối cùng đến cuối năm nhà cửa chất đống như bãi rác, lúc dọn khổ sở không tả nổi.
Lúc này Nhi đang đánh vật với cái trần nhà trên chiếc cầu thang chữ A chòng chành được chồng giữ cho ở phía bên dưới thì bỗng nhiên nhìn thấy một vật thể lạ màu nâu nâu, đen đen bay sượt qua. Vừa nhìn thấy vật thể lạ bất ngờ di chuyển, cô liền la toáng lên rồi nhảy phắt xuống sàn nhà, ôm chồng sợ hãi.
– Gì đấy! Cái gì đấy?
– Gián! Gián chồng ơi! Giết nó đi!
– Cái gì… Á á… Gián! Gián!!!
Hải Thiên vừa nghe Nhi nói xong thì cũng giật bắn cả mình, đờ người nhìn con gián màu nâu to bằng nửa cái bàn tay đang tung cánh bay vù vù trên trần nhà của họ. Thấy gián, Hải Thiên vội vàng chạy bắn vào phòng ngủ rồi dựng Sammy đang ngủ dậy, bắt nó ra ngoài bắt gián. Thế nhưng Sammy vì mới tỉnh dậy nên cũng đang ngái ngủ, nhìn gián mà cứ như đang nhìn thấy bướm bay, nên cứ lờ lớ lơ đi, khiến hai vợ chồng lại đành khoanh tay bất lực.
– Con chó vô dụng!
– Đúng! Có mắt như mù!
Bây giờ thay vì xử lý con gián, hai vợ chồng Phèo-Nở nhà này lại quay ngoắt ra trách mắng em Sammy đần độn không biết bắt gián, khiến bản thân con gián cũng cảm thấy tức tối thay cho chú chó đáng thương kia. Vì thế, nó liền lập tức bay vèo một cái đáp đúng đỉnh đầu của Nhi khiến cô lạnh toát cả người, rồi vội vàng gãi đầu xoành xoạch như bị ghẻ, xong đâu đó chạy thẳng ra khỏi nhà tránh nạn, Hải Thiên thấy thế cũng lập tức đóng cửa chạy ù ra ngoài theo vợ, chẳng dám một mình ở lại trong căn nhà nguy hiểm đó nữa. Lúc ra được đến bên ngoài, hai vợ chồng mới ôm tim thở phào nhẹ nhõm. Sau khi đã định thần lại, Nhi liền quay ngoắt sang trách mắng Hải Thiên.
– Anh là đàn ông mà cũng sợ gián à?
– Ô hay! Em buồn cười nhỉ! Sợ thì cứ sợ chứ. Sao lại phân biệt nam nữ!
– Không biết em có lấy nhầm người không nữa…
– Này! Em vừa nói cái gì đấy!
Thấy cô cứ làu bàu ngoa ngoắt, anh lại bực bội quyết bám theo hỏi lại cho bằng được, nhưng Hải Thiên càng như vậy, Nhi càng bơ đi, mối quan tâm hàng đầu lúc này của cô chỉ là con gián. Sau khoảng mười lăm phút đứng rình bên ngoài chính nhà của mình như lũ trộm, cuối cùng hai vợ chồng họ cũng lấy được hết can đảm để chậm rãi đẩy cửa ra, nhìn vào bên trong một cách thận trọng. Lúc cánh cửa vừa được mở toang ra, cảnh tượng Sammy đang vần xác con gián to khổng lồ đập ngay vào mắt họ, khiến họ mừng rú lên như phải bỏng để ăn mừng. Thật là ngớ ngẩn hết chỗ nói!
…
Hai vợ chồng nhà Hải Thiên vốn đều là những người bận rộn lại vô cùng lười biếng, thế nên đến cả cành đào- một trong những vật tượng trưng quan trọng trong ngày Tết hai con người này cũng phải để đến sát nút mới đi mua. Chiều hôm hai tám Tết, Hải Thiên vừa kết thúc ca làm cuối cùng trong năm của mình, tiện đường thì ghé qua bệnh viện đón vợ đi mua cành đào luôn, lúc hai vợ chồng rẽ qua khu chợ chuyên bán quất, đào, vừa nhìn thấy Hải Thiên thò mặt ra hỏi giá, người bán hàng đã lập tức hét hai triệu đồng cho cành đào be bé xinh xinh mà anh vừa chỉ vào. Yến Nhi đang ung dung ngồi trong xe, vốn định để cho chồng mình tự quyết định một lần xem sao, lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) nhưng thấy anh thản nhiên ung dung rút ví, cô liền lập tức ngồi nhổm dậy, rồi vội vàng khua tay nói đi xem hàng khác. Trên đường trở về nhà, cô vẫn không những kèo nhèo về việc anh vung tay quá trán, tiêu tiền chẳng biết suy nghĩ gì cả, sau này nhất định không bao giờ cho anh đi chợ nữa. Hải Thiên nghe xong thì chỉ biết ôm trán thở dài, càng ngày cô càng giống mẹ anh. À không! Thậm chí còn lắm lời và rách việc hơn cả mẹ anh nữa ấy chứ!
Thế nhưng, khoảng một tiếng sau, sau khi Hải Thiên và Yến Nhi đã thay một bộ quần áo tuềnh toàng vào người rồi ung dung đi bộ ra khu chợ gần nhà, thì người bán hàng lại chỉ lấy họ có bốn trăm nghìn cho một cành đào còn to gấp đôi cành ban nãy mà Hải Thiên chọn, lúc đó anh mới thầm tỏ ra ngưỡng mộ vợ trong lòng. Quả đúng là không nên để đàn ông đi chợ!
…
Tối hôm ba mươi, sau khi đã cúng bái bàn thờ tổ tiên xong xuôi, hai vợ chồng họ lại rủ nhau lên hồ xem pháo hoa để đón chào giao thừa cho năm mới. Trời Hà Nội về đêm rất lạnh, cái lạnh đến thấu xương khiến cô mặc thêm bao nhiêu áo cũng chẳng thấy đủ ấm, nhưng khi được chồng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của mình, đút vào túi áo khoác đằng trước, rồi giữ thật chặt và điều khiển xe bằng một tay còn lại, cô lại thấy ấm áp vô cùng. Lúc đi lên đến mạn Hàng Bài, đường xá bắt đầu có hiện tượng tắc nghẽn, xe cộ tấp nập ngược xuôi, người đi bộ từ tứ phía đều ùa về trung tâm thành phố khiến anh không tài nào lách xe đi tiếp được, cuối cùng đành phải gửi xe lại ở trường Trung học Trưng Vương rồi cùng vợ đi bộ nốt quãng đường còn lại.
Xui xẻo cho Nhi, hôm nay cô đi guốc cao gót. Hằng ngày cô vốn không hay đi guốc cao gót, nhưng hôm nay là ngày cuối năm, lại cũng lâu rồi không được đi chơi riêng với chồng, nên cô muốn ăn diện hơn mọi ngày một tí… Không ngờ chỉ đi được có một đoạn đã thấy tê hết cả gót chân, không sao cố gắng nổi.
Thấy thế, Hải Thiên liền tiến lên phía trước mặt cô rồi quỳ sụp xuống, vỗ một tay lên vai khảng khái nói.
– Vợ lên đi! Chồng cõng!
– Thôi! Ngại lắm! Chúng mình già rồi!
Nhi vừa nói, vừa xua tay xấu hổ nói, lại ngại ngùng để ý một số người xung quanh đang quay lại nhìn hai anh chị già làm màu làm mè. Thấy Nhi cứ đứng yên một chỗ, bực mình quá, anh liền bất ngờ đứng phắt dậy, rồi bế xốc hai chân cô quàng lên hông của mình, cuối cùng dù muốn hay không muốn, Nhi vẫn phải ngoan ngoãn ngồi trọn trên lưng anh. Sau đó, họ lại tiếp tục ung dung đi trong sự soi mói của một số kẻ thừa hơi thiếu sự để quan tâm. Nhưng Hải Thiên mặc kệ, lúc cõng vợ, anh cảm thấy như mình đang hồi xuân vậy, cảm giác thong dong tự tại này thật tuyệt, thật giống như thời sinh viên đã lâu rồi anh không còn được trải nghiệm. Nhìn vợ chồng họ lúc này, một to cao, một bé nhỏ, đang long nhong cõng nhau trên con đường dài lát gạch uốn quanh mặt hồ Hoàn Kiếm lấp lánh ánh sáng ngũ sắc, trông thật chẳng khác gì một cặp tình nhân trẻ. Ai dám nói anh đã ba mươi mốt còn cô đã hai mươi lăm rồi cơ chứ?
Đúng mười hai giờ đêm, sau khi những tiếng đếm ngược
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




