|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
may sao Hải Thiên lại vội vã đáp lời.
– Ôi bố mẹ ơi… Nhưng kinh tế của vợ chồng con vẫn chưa ổn định mà…
– Ôi trời ơi là trời! Ngày xưa nuôi nó có mỗi hai bầu sữa này thôi chứ có nhiều nhặn gì đâu! Sao bây giờ nó lại lật mặt nhanh như lật sách thế này ông ơi! Hu hu hu hu…
– Khụ khụ khụ khụ…
Đứng giữa tình cảnh bố thì ho, mẹ thì khóc hát bè… Nhi và Thiên thật chẳng biết phải ứng phó ra sao, chỉ còn nước miễn cưỡng ậm ừ vâng lời cha mẹ, bắt buộc phải hứa với hai ông bà là sẽ sớm sinh cháu cho họ trong một tương lai không xa.
…
Mùng mười Tết, Hải Thiên đã quay lại công ty làm việc còn Yến Nhi thì vẫn chưa nên cô được chồng “đặc cách” giao cho nhiệm vụ tối tân là phải ở bên cạnh bố chăm lo gần như hai tư trên hai tư. Hôm nay là ngày đầu tiên quay trở lại công ty sau hai tuần nghỉ lễ dài dằng dặc, cây đào vạn thọ mà cậu Tiến mua hôm hai mươi lăm nay mới nở bung ra chi chít những cánh hoa mỏng manh màu hồng xếp chồng lên nhau đẹp tuyệt. Mọi người vừa mới gặp nhau đã tay bắt mặt mừng, rồi liên tục chào hỏi bằng những câu chúc tết thông thường, nhưng không phải ai cũng nhận được lì xì. Thế mà ở riêng ở tổ thiết kế của Vũ Hải Thiên thì lại xảy ra một chuyện vô cùng náo nhiệt, cô thực tập sinh Hoàng Thiên Lý mới đến công ty từ năm tháng trước nay đã trở thành nhân viên ưu tú được mọi người- nhất là các ông anh trong công ty hết mực yêu mến bởi sự nhanh nhẹn và hòa đồng hiếm có của cô. Ở công ty, Thiên Lý luôn tỏ ra mình mà một người rộng lượng và cởi mở, thời gian thực tập cô thường xuyên bị bắt đi mua café và sai bảo làm những việc lặt nhặt, thế nhưng cho đến nay những thói quen ấy dường như đã ngấm vào con người cô, khiến mọi người không cần sai bảo thì cô vẫn tự giác đi mua café về lì xì cho mọi người. Đầu năm mới đến công ty mà đã nhận được một cốc café nóng hổi từ cô nhân viên xinh xắn trẻ đẹp thì còn gì bằng, các anh trong công ty vui lắm, anh nào anh nấy đều cười tít cả mắt, trên khuôn mặt to tròn bỗng chốc chỉ còn thấy mỗi hai đường chỉ cong veo. Tuy nhiên, không biết là vô tình hay cố ý mà đúng lúc phát café đến lượt của sếp Hải Thiên thì café trong giỏ của Thiên Lý lại bỗng nhiên hết sạch. Thấy vậy, Hải Thiên cũng khẽ chau mày giả bộ thất vọng một cái, mặc dù thật lòng anh cũng chẳng quan tâm lắm vì sáng nay Yến Nhi đã pha café cho anh rồi.
Trước sự thất vọng hời hợt của trưởng phòng, Thiên Lý cũng tỏ ra lúng túng một lúc, sau đó cô ấy liền tóm lấy tay anh, ngước mặt lên hớn hở nói.
– Ôi thôi chết… Lại là do em bất cẩn rồi! Hay là vậy đi! Trưa nay em mời anh một chầu café, được không?
– Thôi thôi… không cần đâu.
Thấy cô nhân viên mới tỏ ra quá đỗi nhiệt tình, nhớ đến vụ việc tối hôm trước, Hải Thiên khẽ rùng mình, rồi vội vàng xua tay từ chối, nhưng không ngờ Hoàng Thiên Lý lại quá đỗi mặt dày, càng bị từ chối thì cô ta lại càng nhõng nhẽo nhiều hơn.
– Sao thế được ạ! Ly café này là lì xì của em dành cho trưởng phòng mà. Các cụ nói rằng đầu năm mà từ chối lì xì là xui lắm đấy!
– …
Vậy là sau một hồi năn nỉ ỉ ôi, trưởng phòng Hải Thiên cũng đành miễn cưỡng đồng ý cô nhân viên Thiên Lý, mặc dù bản thân anh cũng chẳng hiểu rút cục thì “cụ” nào đã nói thế?
Gần một giờ trưa, sau khi đã ăn cơm xong, Thiên Lý liền rủ Hải Thiên đến một quán café sang trọng ngoài trời gần công ty để đền bù. Khi ngồi xuống, lòng dạ cô cứ nhấp nhổm không yên, cảm thấy vô cùng phấn khích vì hiếm khi được ngồi riêng với trưởng phòng đẹp trai của mình. Vẻ nhí nhảnh nhưng cũng không kém phần sắc sảo của Thiên Lý phần nào cũng khiến cho Hải
Thiên cảm thấy có đôi chút thú vị. Khoảng mười lăm phút sau, lại có một cặp tình nhân trẻ nữa khoác tay nhau bước vào, hai người họ một người
trông rất cao, còn một người trông rất thấp, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng có thể lờ mờ đoán được đó là Hải Long và Mai Lê. Sau khi vào quán, Mai liền chọn cho mình một bàn ở góc khuất phía sau bụi trúc cảnh, nhưng ngồi từ đây lại có thể nhìn ra bao quát xung quanh, trong lúc chờ đợi nhân viên mang đồ uống ra cho mình, cô lại chống cằm thơ thẩn nhìn sang mấy bàn bên cạnh, rồi bất ngờ giật bắn cả mình khi thấy Hải Thiên đang cười nói vui vẻ với một cô gái lạ ở bàn đối diện. Thấy thế, Mai liền lập tức cúi gục mặt xuống rồi kéo Hải Long nép gọn vào góc trong, sau đó mới dùng giọng bí hiểm thì thào nói với anh.
– Ôi trời! Anh xem kìa!
Thấy Mai tự dưng cúi gập người xuống, tỏ vẻ nguy hiểm, Long chẳng hiểu gì nhưng cũng vội vàng né sát người vào bên trong bụi cây, rồi lấp ló thò mặt ra ti hí mắt nhìn sang bàn đối diện, đập ngay vào mắt anh là bộ ngực căng tròn của một cô gái mặc đồ ôm bó sát đang ngồi chống cằm cười nói vô cùng duyên dáng, thấy thế, Long liền nuốt nước bọt rồi nói.
– Ôi mẹ ơi! Ngực to thế!
– Ngực to cái đầu anh ý! Lúc nào cũng chỉ thấy ngực thôi! Đấy! Ngực to đấy! Giỏi thì đi theo cô ta!
Bị Mai mắng oan uổng, Long tức tối vô cùng, nhưng không ngờ trong lúc Mai mắng mỏ anh lại tập trung quan sát được nốt cả người đàn ông phong độ ngồi đối diện cô gái trẻ kia.
– Ơ… chẳng phải kia là anh Hải Thiên sao?
– Hừ. Cuối cùng thì cũng nhận ra được anh em tốt của mình rồi đấy nhỉ!
Nghe Mai nói mỉa, Long lại thở dài, rồi trực đứng dậy định bước ra nói chuyện, nhưng Mai lại nhanh như cắt tóm lấy tay anh, lôi tuột xuống trở về vị trí cũ, rồi thì thầm nói rất thận trọng.
– Anh để yên, đừng manh động. Để em gọi chị Yến Nhi tới.
…
Trong khi Hải Thiên còn đang “bận” nhận “lì xì” của cô nhân viên trẻ tuổi thì Yến Nhi cũng đang bận đi đổ nước tiểu cho bố chồng, vừa nhận được điện thoại của Mai Lê, bô nước tiểu đang cầm trong tay cô suýt thì rơi xuống đất, may mà lúc đó có bà Minh Tuệ vừa kịp thời bước tới. Vừa thấy mẹ, cô liền vội vàng chạy tới nhờ mẹ trông bố thay cho mình rồi bần thần phóng thẳng tới quán café mà Hải Thiên đang ngồi, cảm giác lòng dạ nặng trĩu rối bời… ruột gan cứ sôi lên hết cả. Khi nghe Mai nói, cô cứ mong rằng chắc là Mai nhìn nhầm, hay là hiểu lầm gì đó, nhưng khi tới nơi, thực sự tận mắt chứng kiến cảnh chồng mình đang nói chuyện ríu rít với một cô gái trẻ, cô thực sự bất ngờ và choáng váng. Những gì đang diễn ra trước mắt giống hệt như một thước phim kinh dị quay chậm, mặc dù toàn là những cảnh mà không bao giờ cô muốn xem, nhưng khi xuất hiện lại khiến cô bất động đến nỗi không thể tự mình tắt màn hình đi, đành phải đứng đờ người ra xem trong sự thất vọng đang dâng lên đến tột cùng. Đúng lúc đó, Mai chợt để ý thấy Thiên Lý đương trực đứng dậy, thế là cô liền vội vàng kéo tay Yến Nhi chạy biến vào trong một phòng vệ sinh ngoài trời gần đó để nấp tạm. Không ngờ, đó cũng là điểm dừng chân tiếp theo của Thiên Lý.
Khi Thiên Lý vừa bước vào, Yến Nhi vẫn đang cứng đờ như hóa thạch, mặc kệ cô em gái Mai Lê đang không ngừng rửa tay rồi đánh mắt xỉa xói. Họ nói chuyện với nhau, lại giả như đang bàn về một chủ đề dở dang nào đó.
– Ôi cái con đấy sao mà rẻ rách thế chị nhỉ! Cái loại cướp chồng của người khác, đạp lên hạnh phúc gia đình của người phụ nữ khác mà sống ý… Cái loại đấy thì sớm muộn cũng gặp phải báo ứng thôi, không sung sướng hả hê được lâu đâu!
Nghe Mai nói mà tai Nhi cứ ù đi, thật sự lúc này cô không còn tâm trí để có thể hùa theo Mai xỉ vả người đàn bà ngoại tình với chồng mình đang đứng bên cạnh một chút nào nữa cả, cô chỉ tập trung rửa tay, nhưng rửa mãi, rửa mãi mà vẫn không thấy hết bẩn.
Hoàng Thiên Lý lúc này cũng đang tập trung trang điểm lại, nghe thấy giọng điệu ngoa ngoắt của cô gái thấp bé bên cạnh mình đập vào tai, mặc dù chẳng quan tâm mấy nhưng cũng phải vô thức quay sang nhìn… rồi vô tình… ánh mắt cô chợt dừng khựng lại trên khuôn mặt của người phụ nữ trẻ măng, xinh đẹp nhưng vô hồn đang kì cọ tay mãi không thôi kia. Mọi ký ức dường như đã ngủ vùi nay bỗng chốc ồ ạt hiện về trong trí nhớ của cô, chỉ trong tích tắc cô đã nhanh chóng lật lại đến trang ký ức mà mình cần tìm kiếm, khoảnh khắc cô đưa anh về, khoảnh khắc chiếc ví màu nâu da bò trong túi quần anh rơi ra trên mặt ghế taxi, khoảnh khắc cô tò mò nhặt chiếc ví ấy mở ra xem, rồi đập vào mắt cô chính là hình ảnh một cô gái tóc dài, mái chéo, màu nâu nhạt trông rất xinh đang đứng cạnh anh, mỉm cười rạng rỡ… Cô gái đó- chính là người phụ nữ mặt mũi trắng bệch đang rửa tay một cách đờ đẫn này.
Thiên Lý bỗng nhếch môi cười nhạt một cái, rồi đủng đỉnh bước ra ngoài, cẩn thận chỉnh chang rồi mới quay lại vị trí cũ.
…
Trưa hôm đó, trước khi trở về nhà, Nhi đã dặn dò rất kỹ, một mực bắt Long và Mai phải hứa, cấm không được nói với Hải Thiên về chuyện cô đã nhìn thấy ngày hôm nay. Hải Long tuy là anh em tốt của Hải Thiên, nhưng đứng trước chuyện tày đình này, anh hoàn toàn phân biệt được rõ đúng sai, nên cũng quyết định đứng về phía Yến Nhi.
Trên đường trở về nhà, tâm trạng cô hoang mang vô cùng, vốn cô định tạt vào hiệu thuốc mua một liều thuốc chuột hay thuốc sâu gì đó để làm một vụ… biết đâu sáng mai lại trở thành người nổi tiếng trên nhưng khi suy nghĩ kĩ lại, cô lại thôi. Cuối cùng, khi đã đi được quá nửa đường, cô bỗng nhớ ra dường như mình còn quên mất một điều gì đó, sau đó, cô lập tức quay ngược
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




