|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đơn li dị cô lấy ra từ trong túi xách. Bình thản đẩy sang phía anh cùng cây bút sắt vẫn còn đầy mực, cô thản nhiên chỉ vào chỗ ghi tên của anh, gõ gõ ngón tay bảo anh kí vào. Mắt anh như mờ đi bởi những dòng chữ lạnh ngắt vô tình đang nhảy nhót ngay trước mắt, Hải Thiên ngước mặt lên, nhìn vợ bằng vẻ mặt tái cắt không còn một giọt máu. Anh lắp bắp nói…
– Em thật sự muốn như vậy ư?
– Chỉ cần anh kí thôi! Tất cả sẽ được tự do.
…
Chương 13: Gương vỡ mất rồi
Sau khi Hải Thiên đặt cây bút xuống,lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) vài ngày sau, họ chính thức trở thành hai con người xa lạ. Những lời hứa năm xưa trên thánh đường, khi anh đeo chiếc nhẫn vào tay cô và nói sẽ đem lại hạnh phúc mãi mãi cho cô… Bản thân anh cũng không thể ngờ hạnh phúc mà mình trao đi lại dễ dàng kết thúc đến như vậy. Mọi thứ bây giờ đã hóa vào hư không, chẳng khác gì mưa hoa bay, cánh hoa đã bay đi rồi là mãi mãi không thể nắm bắt lại được.
Sau khi biết tin hai người xảy ra chuyện, bà Minh Tuệ đã tìm đến nài nỉ, níu kéo, thậm chí là mắng chửi Hải Thiên ngay trước mặt Yến Nhi rất nhiều. Bà trách con trai bà mê muội, không biết tốt xấu, cưới được vợ hiền lại không biết giữ gìn, thử hỏi buông tay cô ra rồi liệu sau này có thể lấy được nàng dâu tốt như vậy được nữa không? Anh nghe mẹ mắng mỏ mà chỉ biết cúi gằm mặt xuống im lặng, không phải anh chưa xin lỗi, cũng không phải anh không níu kéo, nhưng anh biết, với tất cả những gì anh đã làm, mọi lời anh nói lúc này đều chỉ là vô ích. Một khi cô đã quyết, cô tuyệt đối sẽ không thay đổi. Đã có nhiều lúc cô từng nghĩ rằng mình sẽ thử tiếp tục nhẫn nhịn, nhưng sau khi cố gắng nắm hờ lấy tay nhau đi qua hết một chẳng đường dài, khi quay đầu lại nhìn, mọi thứ còn được gì? Toàn là phản bội và lừa dối. Lòng tin của cô đã rách toác bởi quá nhiều vết dao mà anh bí mật găm sau lưng cô. Ngày anh đến, anh xoáy vào tim cô một vết thương sâu hoắm, để đến khi anh quay lưng bước đi, tim cô chỉ còn lại một khoảng không trống rỗng, cô độc đến đáng thương.
Rồi cô lại thầm nghĩ đến Hoàng Thiên Lý, có lẽ giờ đây cô ta chính là người đang hả hê nhất, tưởng tượng ra nụ cười ngạo mạn của cô ta, Nhi lại khẽ tự cười mình, cũng chả sao cả, những điều đó đối với cô lúc này cũng chẳng còn đáng để quan tâm nữa. Mọi thứ liên quan đến anh giờ đây đều không đáng để cô phải bận tâm nữa rồi.
Trước khi cô dứt áo ra đi, bà Minh Tuệ đã nói mong cô hãy nể mặt bà mà bỏ qua cho Hải Thiên, nhưng cô lại điềm tĩnh trả lời như sau. Có lẽ câu trả lời này cô cũng đã tự tập trả lời mình cả trăm lần trước đó.
“Con vẫn là con dâu của mẹ, nhưng người đó thì mãi mãi không thể trở thành chồng con được nữa rồi.”
…
Sau gần một năm chung sống với nhau, cuối cùng thì cô cũng lại đơn độc trở về nhà một mình với hai bàn tay trắng và một trái tim trống rỗng, mặc dù trước khi cô ra đi, nó đã từng ngập tràn sắc màu rực rỡ của tình yêu. Vẫn là con đường này, cô nhớ ngày anh đến rước cô đi, từng đoàn người lũ lượt trong xóm đều đổ ra xem, họ vỗ tay chúc mừng cung hỉ, nhưng giờ đây, cũng vẫn là trên con đường ấy, vẫn là những người hàng xóm cũ, họ vẫn ùa ra nhìn cô… nhưng lại bằng ánh mắt dành cho kẻ đáng thương hại. Ừ! Phải rồi. Đàn ông năm thê bảy thiếp thì có sao? Nhưng đàn bà đã đi qua một đời chồng thì lại phải lãnh đủ mọi tai tiếng. Đây chính là những điều mà trước kia cô không muốn đối mặt nên mới gắng gượng bỏ qua, nhưng giờ đây, chẳng còn điều gì khiến cô phải sợ nữa. Họ có phải là cô đâu, họ là họ, cô là cô, dù cô có buồn hay vui họ cũng đâu thể nào quản hộ. Mỗi người đều có một lập trường sống riêng, đứng trên mỗi lập trường người ta lại có cái nhìn khác nhau về mọi chuyện, tất nhiên, lập trường của cô hoàn toàn không giống họ. Bởi vậy mà cô không quan tâm. Miệng lưỡi thiên hạ rất đáng sợ, nếu cứ lao đầu nghe theo thì thế nào cũng có ngày lên cầu tự tử.
Khi đi qua con ngõ nhỏ, có rất nhiều tiếng xì xào từ những người phụ nữ đã còn đàn cháu đống trước kia từng ghen tị với cuộc sống hạnh phúc của cô, nay lại chỉ trực nhảy ra để mỉa mai cô, họ nói, khi cô trở về, trông cô thật thất bại. Mọi điều họ bàn tán, dù nhỏ to cô cũng đều nghe thấy hết, nhưng thay vì phản bác, cô lại chỉ khẽ mỉm cười rồi bình thản lướt qua. Dù không nói gì thì trong thâm tâm cô vẫn nghĩ.
“Thành công có chắc là sẽ hạnh phúc?
Thất bại có chắc là sẽ bất hạnh?
Đối với cô mà nói, thành công, thất bại, giàu có hay nghèo khó đều không quan trọng. Quan trọng là phải sống làm sao để bản thân cảm thấy hạnh phúc với những quyết định tự chủ của chính mình.”
Cô nghĩ là lần này cô đã quyết định đúng, dù quyết định đó kéo theo rất nhiều hệ lụy, nhưng ít ra, cô có thể tiếp tục sống thật là mình, không cần phải gò bó gượng gạo, không cần phải bắt anh tiếp tục chịu đựng cùng cô trong khi bản thân anh cũng không muốn. Hai người đều không muốn, vậy ép buộc làm gì.
Thậm chí, có người độc miệng không hiểu chuyện còn nói cô không thật lòng yêu anh, vậy nên cô mới vội vàng từ bỏ anh như thế. Có người còn ác khẩu hơn, họ nói, người phụ nữ kia yêu anh nhiều hơn cô, vì cô ta dám vượt qua dư luận mà đến với anh, tình nguyện giữ lại cả cái thai cho nhà anh dù sau khi li dị anh vẫn quyết không cưới cô ta.
Cô càng ngẫm lại càng thấy thiểu não, bất giác phải tự cười mình một cái.
Rút cục thì ai yêu anh nhiều hơn, điều đó có quan trọng gì không? Có khi thứ tình cảm mà Thiên Lý đối với anh cũng chẳng phải tình yêu, đó chỉ đơn giản là cảm thấy thích thú. Mà một khi người ta đã thích, ắt hẳn họ sẽ muốn chiếm hữu.
Khoảng cách giữa yêu và thích, thật ra rất dễ phân biệt.
Khi bạn yêu một bông hoa, bạn chăm sóc nó.
Khi bạn thích một bông hoa, bạn hái nó.
Giờ thì chấp nhận thêm một điều nữa này: “Mình tưới, hoa tươi, người khác hái”
Mặc dù trong thiên hạ có rất nhiều người không yêu hoa, nhưng khi thấy hoa đẹp, họ vẫn nảy sinh thích thú và muốn hái nó. Bông hoa mà cô nhọc công chăm sóc, quả nhiên đã bị người khác giật tung cả gốc mất rồi!
Khi cô trở về nhà với hai bàn tay trắng, mẹ cô chỉ nhìn cô buồn rầu, bà không nói gì, nhưng cũng không trách mắng. Bởi kết cục như thế này, bà đã đoán được từ trước. Cô vẫn còn nhớ rất rõ, hơn một năm về trước khi cô đưa Hải Thiên về nhà và nói với bà rằng: “Đây là người đàn ông mà con sẽ lấy làm chồng!” bà đã phản đối kịch liệt như thế nào. Bà nói với cô rằng, người đàn ông này không hợp mệnh với cô, lấy nhau sớm muộn gì cũng tan vỡ, vả lại, bà đã xem bói rồi, đời cô nhất định phải qua hai lần đò. Lúc đó cô không tin, cứ một mực cho rằng mẹ cổ hủ, mê tín dị đoan quá! Không ngờ thời gian thấm thoắt trôi qua lần đò thứ nhất đã qua sông thật rồi. Bây giờ cô đang là người du khách đứng ngẩn ngơ trên bờ, một mình lạc lõng giữa khoảng không bao la, nhìn đâu cũng thấy xa xăm trắng xóa… còn người lái đò nọ thì đã chèo thuyền quay ngược trở lại điểm xuất phát, chờ đón người khách tiếp theo. Giờ đây, khi chỉ có một mình, cô lại phải dằn lòng nén những nỗi đau vào tim mà tiếp tục tiến bước. Cô còn trẻ, cuộc đời cô vẫn còn rất dài, cứ phải đi tiếp mới biết bao giờ sẽ đến bến đò tiếp theo…
…
Đã khá lâu rồi Yến Nhi không trở lại căn phòng bé nhỏ của mình, sau hơn một năm trôi qua, mọi thứ đã không còn được vẹn nguyên như hồi trước. Hầu hết đồ đạc trong phòng cô đều đã được chuyển sang phòng em gái, còn thứ gì có giá trị thì nghe nói em trai cô đã mang đi bán sạch lấy tiền tiêm chích cả rồi. Cô bỗng thần người ra ngồi phịch xuống bên chiếc giường đã bốc mùi cũ kỹ, mặc cho bụi đã bám đầy mặt đệm nhưng cô vẫn thản nhiên lấy cả bàn tay xoa nhẹ lên lớp vải sờn vài cái, rồi tự dưng hồi tưởng về cái thời “con nít” của mình.
Nói là con nít, nhưng thực chất cũng chỉ là mới cách đấy có gần hai năm thôi, cô vẫn còn nhớ lúc đó, anh rất thường xuyên nhắn tin cho cô, mỗi lần anh nhắn tin, cô đều cố tình chậm rãi chờ khoảng vài ba phút sau mới hồi âm lại, nhưng khi đọc được tin nhắn của anh lại gửi tới ngay sau đó, cô liền sung sướng vật vã, lăn lộn quằn quại trên giường, nhiều lần phấn khích quá còn rơi tọt xuống cả nền nhà. Nghĩ lại, chỉ có cái thời cưa cẩm nhau mới là vui nhất! Bây giờ tán đổ rồi, lấy nhau về rồi, bao nhiêu mộng tượng tốt đẹp về nhau đều bị đẩy lùi bởi những thói hư tật xấu, những lời nói dối khó chối bỏ, những lần phản bội lén lút vội vàng… Rút cục đến giờ phút này, tất cả những gì còn đọng lại trong tim về nhau lại chỉ có những vết đen nhơ nhuốc là thế, bao nhiêu sắc màu rực rỡ của thủa mới yêu đều đã tan biến nơi đâu mất rồi?
Cô lặng im ngồi nhìn lại mọi thứ trong căn phòng cũ kỹ của mình, mọi thứ đều gợi lại trong cô những kỷ niệm vô cùng đáng nhớ từ cái thuở mới tập tành học yêu. Đứng bên khung cửa sổ rộng lớn nằm ngay sát cạnh giường ngủ kia, cô lại nhớ về những đêm dài bật đèn sáng choang trong căn phòng khi mọi người đã đi ngủ hết thảy, chỉ còn duy nhất mình cô ngồi bơ vơ nghiêng người tựa vào bên khung cửa, lặng lẽ nhìn xuống, len lén cười với anh chàng si tình đang đứng dưới gốc cây kia, anh ấy nhìn lên, còn cô nhìn xuống, nhìn đến khi mẹ cô phải chạy xộc lên phòng mà mắng:
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




