|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
“Con kia tắt đèn đi ngay! Không thì đốt nến! Tao không có nhiều tiền điện mà cung cấp miễn phí cho mày đâu!” Họ mới chịu luyến tiếc chào nhau bằng cái nháy mắt đầy ẩn ý rồi chậm rãi ra vể.
Sau một hồi nhìn ngắm chán chê, cô quyết định bắt đầu bắt tay vào lau dọn lại toàn bộ căn phòng này, trong ngày hôm nay cô nhất định sẽ thay một chiếc áo mới cho nó, là chiếc áo của người phụ nữ đã qua một đời chồng.
Nhà của cô có bốn tầng tất cả, tầng một gồm ba gian, gian ngoài cùng là phòng khách, phòng khách của nhà cô chủ yếu là để ngụy trang cho hai phòng còn lại, nên cũng không có gì đặc biệt; gian tiếp theo là phòng bếp, một nơi vô cùng bừa bộn vì mẹ cô vốn không phải một người phụ nữ yêu việc bếp núc; gian cuối cùng chính là nơi mà mẹ cô tác nghiệp- phòng ghi đề. Đây cũng là nơi tấp nập khách ra khách vào nhất trong nhà, đỉnh điểm là lúc sáu giờ chiều khi kết quả về, lúc ấy nom nhà cô trông chẳng khác nào cái chợ bán cá.
Cô vẫn còn nhớ, hồi trước mỗi khi Tết đến, để tránh bị công an nhòm ngó, cô và hai em thường phải một đứa đứng ngoài nhận đề giúp khách, một đứa đón lõng ngay cầu thang để chuyển đề lên tầng trên cùng, còn một đứa thì đứng chờ ngay trước cửa phòng mẹ, chỉ trực nhận lấy tờ đề của khách kèm món tiền họ đặt rồi đem vào cho mẹ. Cuộc sống lô đề lén lút của bà Hồng Quân đã trôi qua suốt mấy chục năm nay như thế, vậy mà vẫn chưa từng một lần bà bị đem lên phường chất vấn, chẳng phải cũng là nhờ mấy đứa con tinh ranh này hợp tác ứng phó cả sao? Nghĩ lại, cô thấy thật buồn cười. Quãng thời gian hồi nhỏ tuy khó khăn nhưng mà hạnh phúc thật đấy, gia đình lúc nào cũng quây quần bên nhau, lúc đó bố cô cũng chưa say mê vẽ tranh đến mức thường xuyên phiêu bạt nơi này nơi kia đến hàng tháng trời như bây giờ, thậm chí lúc bảy tuổi, cô còn thường xuyên bắt hai em lôi ghế ra vỉa hè trước nhà, bắt hai đứa chạy lòng vòng quanh mình rồi vỗ tay hát to: “Chị Nhi tóc tiên xinh nhất trần đời!” nữa chứ!
Hồi bé, cô rất thích vẽ, em gái cô cũng thích vẽ, bởi vậy mà trong nhà, chỉ có duy nhất cậu em trai Tuệ Vũ là giỏi học toán, còn cô với em gái thì đúng là loại dốt đặc, ngoài mấy môn xã hội ra thì chẳng học được gì cả. Vì thế mà hồi còn đi học, bố mẹ cô đã đặt hết kỳ vọng vào em trai cô, cũng chỉ vì họ đã đặt kỳ vọng quá lớn vào cậu ta nên bây giờ họ mới cảm thấy vô cùng tuyệt vì cậu như thế này. Yến Nhi nghe mẹ nói, thằng Tuệ Vũ đã bỏ nhà đi được gần một tháng trời rồi, trước khi đi nó còn lục lọi hết tất cả đồ đạc trong nhà, khuân vác hết tất cả mọi thứ có giá trị để bán lấy tiền mua thuốc phiện rồi mới buông tha cho gia đình. Vậy mà khi nhắc đến nó, ngoài đau đớn và tổn thương, trong lòng bà không hề có một chút oán thán…
…
Khoảng tám giờ tối, sau khi đã cật lực dọn dẹp một lèo cho sạch sẽ tinh tươm khắp cả căn phòng, Yến Nhi bỗng cảm thấy bụng mình hơi nằng nặng, thế là cô liền gác tạm cây chổi lau nhà tựa vào góc tường rồi vội vã chạy một mạch vào phòng vệ sinh chung của tầng bốn- tầng riêng của hai chị em cô. Thật may quá! Cửa phòng vẫn mở, thế có nghĩa là đang không có ai ở trong đó cả. Nghĩ vậy, Nhi liền lập tức mở cửa chạy vào, thế nhưng khi cô vừa mới bước được một bàn chân qua cánh cửa, tiếng thét thất thanh của Hà Trang lại đột ngột vang lên khiến Nhi giật bắn cả mình, trong lúc luống cuống, Trang còn vô tình đánh rơi một vật gì đó dài dài nho nhỏ lên sàn nhà. Vừa thấy chị gái bước vào, tuy có đôi chút bất ngờ, nhưng điều làm cô em gái nhỏ sợ hãi nhất bây giờ không phải là vì cái khóa quần chưa kéo mà là vì que thử thai cô vừa làm rơi ra sàn nhà rất có thể sẽ bị chị Nhi nhìn thấy. Vì thế, chẳng thèm quan tâm đến thái độ ngạc nhiên với một loạt các câu hỏi: “Con gái con đứa lớn đầu rồi tại sao đi vệ sinh còn không khóa cửa?”, Hà Trang chỉ vội vàng cúi đầu nhìn xuống, cố gắng dò tìm que thử thai mà mình vừa vô tình trượt tay đánh rơi ở đâu đó trên sàn nhà. Nhưng không ngờ, lúc cô phát hiện ra được vị trí của que thử thai cũng là lúc Yến Nhi đã kịp thời nhặt nó lên trước cô. Chứng kiến nét mặt thất kinh của chị gái, Hà Trang chỉ còn nước mím chặt môi im bặt. Chuyện chị của cô vì vô sinh mà bị chồng ngoại tình rồi ruồng bỏ, cô cũng đã có nghe mẹ nói qua loa, thế nhưng chuyện cô vừa phát hiện ra mình đã mang thai với anh người yêu cũ là dân xã hội đen, không phải ai cũng biết.
Cầm trên tay que thử thai nhỏ dài hiện rõ hai lằn vạch ngang màu đỏ đậm, Yến Nhi choáng váng cả đầu óc, khuôn mặt tái dại tạm thời không thể giấu nổi vẻ kinh hoàng của Yến Nhi khiến Hà Trang vô cùng hoảng sợ. Nhi lặng im cầm que thử thai với xét nghiệm dương tính trên tay, lặng lẽ ngước lên nhìn em gái, rồi hỏi một câu mà vốn trong đầu mình đã tồn tại sẵn đáp án cả rồi.
“Vẫn là của thằng Khang phải không?”
Khi em gái cô khe khẽ gật đầu như một chú mèo con bị dội ngập nước, chỉ còn biết co rúm người lại mà căng thẳng nhận lỗi, cả bầu trời xám xịt nặng trịch trên đầu cô lập tức sập thẳng xuống.
Tại sao lại thế?
Đàn ông trên đời này có thiếu gì mà cứ nhất định phải là cái thằng người không ra người, ngợm không ra ngợm ấy?
Tại sao niềm hy vọng được mang thai mà cô vô cùng khao khát nhưng không thể thành hiện thực, lại trở thành nỗi đáng sợ tột cùng trong đôi mắt của em gái cô như thế này?
Nó mới mười chín tuổi, anh trai nó thì vừa mới tái nghiện, “thành tích” của bản thân cô cũng chẳng phải vẻ vang gì… Những giông tố xoay quanh cái nhà này, biết đến bao giờ mới ngừng lại đây?
Nghịch cảnh.
Thực sự đây đúng là nghịch cảnh!
Những suy nghĩ miên man khiến đầu óc cô càng lúc càng trở nên rối loạn, đứng trước sự cầu xin khẩn thiết của Hà Trang mong rằng cô sẽ giữ bí mật cho con bé, Yến Nhi cứng đờ người, tạm thời chẳng biết phải trả lời như thế nào. Đúng lúc đó, một tiếng hét thất thanh bất ngờ vang lên cùng tiếng cửa kính rơi loảng xoảng đột ngột vọng lên từ dưới tầng một khiến cả hai chị em đều giật bắn cả mình, rồi như sực tỉnh mộng, Nhi và Trang liền lập tức chạy sầm sập xuống tầng một, bàng hoàng chứng kiến cảnh Tuệ Vũ đang lăm lăm hùng hổ tiến vào nhà trong sự thất kinh của bà Hồng Quân, trên tay cậu ta còn đang cầm đôi dao phay to như dao mổ lợn, điên cuồng khua khoắng khiến bà Hồng Quân sợ chết khiếp, chỉ còn cách vừa chạy, vừa lết, vừa mếu máo khóc lóc lê lên cầu thang cầu cứu các con.
Vừa thấy mẹ chạy lên, Yến Nhi liền vội vàng chạy xuống rồi kéo bà vào phòng ngủ, đóng chặt cửa lại, vậy mà chỉ vài phút sau, tiếng bước chân nặng mùi sát khí đã xồng xộc chạy lên rồi bất ngờ đạp tung cả chiếc cửa gỗ lỏng lẻo. Thấy cậu em trai đại nghịch bước vào phòng, cả ba mẹ con đều co rúm người lại, đến chút lông nhím để tự vệ cũng không thể xù lên, chỉ còn cách vo tròn vào trốn tránh.
Lần này khi trở về nhà, Tuệ Vũ vốn không có ý định sát thương bất kỳ ai trong gia đình của mình cả, thứ duy nhất mà cậu ta muốn bây giờ là tiền! Thời gian qua, vì chơi thuốc quá đà mà cậu đã chẳng còn đồng nào để mà tiêm chích nữa, đám chủ nợ cũng không ngừng bám riết đòi cậu trả tiền. Quẫn quá, cậu mới đành phải liều mình dùng đến cách khốn nạn này! Nhưng bản thân cậu lại chẳng thấy hành động của mình khốn nạn lắm, thực ra cậu vừa mới đi đập đá về, tinh thần vẫn còn đang rất hưng phấn, nếu như ai đó thách cậu bay, chắc cậu sẽ phi ngay ra ngoài ban công mà làm siêu nhân ngay được! Thế nhưng, lúc này nếu có bất kỳ ai dám đứng ra ngăn cản mục đích cướp tiền của cậu, chắc chắn cậu sẽ không ngần ngại mà làm Lê Văn Luyện “version” hai.
Thấy mẹ vẫn đang co người rúm ró trốn kỹ đằng sau lưng bà chị Yến Nhi, Tuệ Vũ liền lầm lì từng bước chậm rãi tiến tới, rồi bất ngờ dí con dao phay lại gần phía cả ba người, gằn giọng gầm gừ nói.
– Bà để tiền ở đâu? Bà để tiền ở đâu!!!
– Trong… trong kia…
Đứng trước mũi dao nhọn hoắt như cung tên nhưng lại dài và rộng như đao phủ đang lăm lăm chĩa vào ngay trước mặt mình, làm gì có ai còn có thể giữ được bình tĩnh, vậy là trong lúc thất thần, bà Hồng Quân liền run rẩy chỉ tay về phía cánh cửa tủ quần áo đang khép hờ, nói rằng tiền của bà để cả ở trong đấy. Bà Hồng Quân vừa dứt lời, Tuệ Vũ liền lập tức chạy xộc tới, điên loạn hất tung tất cả đống quần áo dư thừa ở trong đó quăng ra tung tóe, rồi sung sướng đến mức run rẩy khi tìm ra được hộp gỗ đựng tiền tiết kiệm mà bà Hồng Quân đã kiếm được nhờ lô đề suốt mấy chục năm nay. Trước khi đi, Tuệ Vũ còn cẩn thận mở hộp ra để kiểm tra, thấy đầy đủ tiền tươi thóc thật, cậu ta mới vội vàng quay ngoắt đi, không một lời từ biệt.
Sau khi Tuệ Vũ đã đi khỏi nhà được khoảng mười phút, cả ba mẹ con vẫn còn kinh hoàng đến nỗi không thể đứng vững nổi trên đôi bàn chân run rẩy. Bà vừa gục xuống, vừa khóc ngất lên ngặt nghẽo, nhưng khi thấy Yến Nhi vẫn còn đủ tỉnh táo để móc điện thoại ra, biết con gái định gọi cho 113, bà lại vội vàng ngăn cản. Hai mẹ con giành giật nhau một hồi, cuối cùng cô cũng đành phải buông xuôi trước sự quyết liệt đến mê muội của mẹ. Đứng trước sự bảo thủ đến ngu ngốc của bà Hồng Quân, Yến Nhi tỏ ra vô cùng tức giận, người nổi tiếng là điềm tĩnh như cô cũng không thể ngăn mình gào lên mà quát vào mặt mẹ.
– Mẹ cứ định
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




