watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6489 Lượt

phải loại con gái ưa cầu kỳ, hay đòi hỏi này họ, bởi vậy mà ngày trước, khi được anh bất ngờ tặng quà nhân dịp những ngày lễ tết, Yến Nhi thường tỏ ra rất xúc động và ngạc nhiên, giống như là rất lâu… rất lâu rồi cô chẳng được ai tặng cái gì vậy. Thật ra lúc đó, Hải Thiên đang tán tỉnh cô khi cô đã có người yêu, người yêu của cô là Trương Hàm, nhưng chẳng khi nào cô nhắc về anh ta, dù anh có tán tỉnh cô cả tháng trời rồi thì Trương Hàm cũng không hề mảy may phát giác. Thật không thể hiểu nổi sao cô có thể từng yêu một người vô tâm đến vậy!
Hải Thiên vừa nghĩ ngợi, vừa tiện tay lôi hết những cuốn sách đã từng bị anh sắp xếp một cách hổ lốn lung tung ra, quyết tâm xếp lại theo thứ tự mà Yến Nhi thường phân loại. Tủ sách này phần lớn là sách học nấu ăn, từ khi lấy nhau về, cô đã rất chịu khó tìm hỏi học hỏi, hôm nào cũng thử làm thêm một vài món mới, vừa là để anh có thêm hứng thú với bữa ăn, cũng vừa là để tích thêm kinh nghiệm bếp núc cho mình. Khi Hải Thiên rờ đến một cuốn sách nấu ăn có bìa màu xanh, phía ngoài còn in hình một rổ rau củ rất bắt mắt, bỗng, anh thấy nó như bị cộm lên ở phần giữa, Hải Thiên bất giác sững người… Linh tính cảm thấy có điều gì đó là lạ, anh lập tức rút hẳn cuốn sách ra rồi xóc lấy xóc để, cuối cùng cũng thấy một tấm thiệp màu hồng đột ngột văng ra khỏi những trang sách ương bướng.
Khi tấm thiệp màu hồng nhỏ nhắn xinh xắn bất ngờ trượt ra khỏi cuốn sách rồi rơi tuột xuống mặt đất, Hải Thiên như bị đóng băng trong giây lát, anh ngớ người, rồi thẫn thờ cúi xuống nhặt lên xem. Mồ hôi trên tay anh bỗng nhiên trở nên lạnh toát. Đây chẳng phải chính là kiểu thư tay đặc trưng mà Yến Nhi hay giấu xung quanh nhà rồi bất ngờ bảo anh đi kiếm hay sao?
Yến Nhi có một thói quen rất đặc biệt, nhưng cũng chính sự đặc biệt này đã góp thêm sắc màu tươi mới cho bức tranh cuộc sống hôn nhân suốt một năm nay của họ. Thường thì, mỗi khi anh mệt mỏi, hay giận dữ lạnh nhạt với cô vì một lý do nào đó, khi cảm thấy không thể giải quyết được bằng lời, cô sẽ lẳng lặng lánh đi rồi bất ngờ nhắn tin cho anh, chỉ điểm cho anh chỗ mà cô cất giấu “món quà bí mật”. Những món quà bí mật này dần dần cũng chẳng còn là bí mật, bởi mỗi khi cô nói thế, anh lập tức hiểu ngay đó chính là những bức thư tay. Mặc dù vậy, mỗi khi đang giận nhau mà bất ngờ tìm ra những bức thư tay của cô, anh thật lòng chẳng thể kiềm nổi cảm xúc mà phải lao ngay sang phòng cô để ồm trầm lấy… Cô thật biết cách khiến người ta mềm lòng.
Đã hơn nửa tháng trôi qua rồi, kể từ ngày “hôm đó” cho đến giờ, anh vẫn chưa gặp lại Yến Nhi thêm một lần nào nữa, vậy mà bây giờ, anh lại bất ngờ tìm thấy những kỉ vật của cô vương vãi trong căn phòng này. Mặc dù rất tò mò, nhưng Hải Thiên vẫn quyết định gấp tấm thiệp nhỏ lại và cất vào trong một chiếc hộp gỗ, để sau khi hoàn thành công việc thì mới giở ra đọc thử. Hải Thiên trước nay vốn không phải một người nóng vội, anh luôn điềm tĩnh ung dung xử lý mọi việc, vì thế nên việc gì đang làm dở thì chắc chắn anh sẽ không rẽ ngang để xàm sang chuyện khác, đối với bức thư này dĩ nhiên cũng vậy thôi. Nhưng không ngờ, quyết định lần này của anh quả nhiên rất sáng suốt. Trong suốt một buổi chiều thu dọn nhà cửa, Hải Thiên lại “may mắn” tìm thấy thêm được hai bức thư tay nữa mà Yến Nhi đã giấu ở trong ghế sa-lông và dưới những cuộn băng video hoạt hình.
Cô thật là khéo chọn chỗ giấu đấy! Toàn là những nơi mà anh chẳng bao giờ thèm mò tới. Vậy là cuối cùng sau khi kết thúc công việc, niềm vui của Hải Thiên vốn dĩ chỉ có một, nay lại được nhân lên gấp ba, quả thực là một thành quả xứng đáng đối với những gì anh đã bỏ ra.
Sau khi xếp lại ba bức thư với lần lượt ba màu mà cô yêu thích: Hồng, trắng, tím. Hải Thiên bắt đầu mở bức thư thứ nhất ra, và đọc.
“Ngày mai vợ lại phải xa chồng rồi!
Hai tuần sẽ là một quãng thời gian khá dài đấy. Đi công tác xa như vậy, chồng cố gắng giữ gìn sức khỏe, cũng bớt uống rượu đi nhé! Dạ dày của chồng vốn không tốt mà, đừng ăn uống linh tinh, cái gì kiêng được thì hãy cố mà kiêng nhé. Bây giờ vợ không thể ở bên chồng được nữa, sẽ không có ai để chăm sóc cho chồng những lúc ốm đau được đâu, thế nên chồng đừng có mà để mình bị ốm, một mình bố ốm thôi cũng đã đủ khiến mẹ đau lòng rồi.
Chồng đừng có mà làm gì để khiến mẹ bận tâm hơn nữa đấy! Dạo này vợ thấy mẹ cũng mệt mỏi lắm!
Chồng nhớ đi rồi về sớm nhé! Lúc nào cũng phải cầm theo điện thoại đấy, không được để điện thoại hết pin đâu, bố đang ốm mà, nhớ mang theo điện thoại để vợ có thể cập nhật tình hình ở nhà cho chồng đấy nhé!
Yêu chồng!”
Hải Thiên gấp bức thư lại, mu bàn tay khẽ run run của anh cũng không biết từ lúc nào đã đón lã chã những giọt nước mắt lặng lẽ chảy dài phía sau mái tóc vốn rất lòa xòa ấy rồi. Anh cắn môi mình thầm tự trách móc bản thân, thì ra những ngày đó khi ở nhà, cô đã lo lắng cho anh lẫn bệnh tình của bố anh đến vậy, trong khi đó thì anh làm được gì? lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) Phản bội lại sự quan tâm của cô, nhẫn tâm đâm lén đằng sau lưng cô bằng những vết dao ứa máu, anh không cầm máu được, vì anh chỉ là kẻ biết gây án rồi bỏ chạy.
Con người anh thật trơ tráo, thật vô dụng, thật bị ổi, đối với cả hai người con gái ấy, anh đều vô tâm như vậy. Nhưng ít ra, lúc này khi vẫn còn Thiên Lý ở bên cạnh, anh cũng không muốn mình trở thành kẻ nhẫn tâm lần nữa vứt bỏ đứa con của mình, vì thế, anh quyết định sẽ chăm sóc cho cô, bao bọc lấy cô như tình nhân, nhưng không phải như vợ mình. Vợ của anh trước nay vốn dĩ chỉ có một, không ai có thể thay thế.

Đã lâu lắm rồi mới đến ngày giỗ của bố anh, hôm nay anh quyết định đưa Thiên Lý đến ra mắt gia đình mình, không ngờ khi vừa đến nơi lại bắt gặp Yến Nhi đã ở đó. Khi cô nhìn thấy anh và Thiên Lý , cô chỉ bình lặng lướt qua họ như hai người vô hình. Phải! Họ vô hình trong mắt cô mà. Những người khiến cô tổn thương đều không thể hiện hữu. Bởi cô có thể học cách quên đi nỗi đau, coi như nó chưa từng tồn tại, những người từng cố tình làm cô đau đớn, phần nào đó ở trong thâm tâm cô cũng coi như họ chưa từng xuất hiện.
Trước sự thờ ơ lạnh nhạt của Yến Nhi, Hải Thiên cảm thấy vô cùng đau lòng. Dư âm của bức thư tay hôm trước cho đến nay vẫn còn khiến anh vô cùng day dứt, vậy mà bây giờ khi đối mặt, cô lại coi như không nhìn thấy anh như thế này. Khi anh định bước lên, cất tiếng gọi cô, Thiên Lý lập tức chau mày nắm chặt lấy cánh tay anh, một mực níu lại. Lúc đó anh mới sực tỉnh ra, xung quanh vẫn còn rất nhiều người nữa, anh chính là người dẫn Thiên Lý đến đây nên lại càng không thể hành động khinh suất khiến cô mất mặt.
Thật ra lý do mà Yến Nhi có mặt ở đây ngày hôm nay đã được dự báo từ rất lâu về trước, có lẽ Hải Thiên ngạc nhiên là bởi vì một mình anh không biết Yến Nhi đã từng nói với bà Minh Tuệ rằng: “Dù có li dị Hải Thiên thì cô cũng vẫn sẽ là con dâu của bà, vẫn sẽ có trách nhiệm với gia đình bà.” Chính vì điều đó mà bà vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai ý định mong hai đứa có ngày tái hợp, cứ tưởng ngày hôm nay sẽ là một cơ hội tốt, nào ngờ con trai bà lại nỡ lòng nào đem ả đàn bà lăng loàn kia về đây.
Vậy là trong suốt cả một buổi chiều ngày hôm ấy, bữa cơm diễn ra giữa những người thân trong gia đình bị bao trùm bởi một không khí vô cùng u ám và ngột ngạt. Vì thế nên bữa cơm cũng kết thúc một cách chóng vánh rất nhanh sau đó, bản thân tất cả mọi người trong nhà, ngoại trừ ông anh rể Hoàng Giang ra thì chẳng ai thèm nhìn Thiên Lý với ánh mặt thiện cảm cả.
Sau khi ăn cơm xong, Yến Nhi lại xung phong đi rửa bát, thấy vậy, Thiên Lý cũng định tình nguyện đi theo cho phải phép, nhưng sau khi nhận được sự từ chối khách sáo của cả gia đình, cô lại đành trơ tráo ngồi ung dung ăn hoa quả cùng các bậc cha chú trong nhà.
Ngay sau khi Yến Nhi vừa mới đi khuất, Hải Thiên cũng lập tức lặng lẽ lẻn theo cô, cho đến khi cô dừng lại ở một khoảnh sân nhỏ phía sau nhà và chuẩn bị xả nước ra để rửa bát, Hải Thiên mới bất ngờ xuất hiện. Sự xuất hiện của anh không khiến cô ngạc nhiên, mà có ngạc nhiên thì cô cũng chẳng tỏ ra bận tâm, nét mặt của cô lúc nào chỉ cũng bình lặng như thế, khiến anh vô cùng khó chịu nhưng vẫn phải kiềm chế. Thấy cô đã phát hiện ra mình ở phía sau, nhưng lại nhất quyết không quay lại chào, anh đành dằn lòng cất tiếng hỏi.
– Dạo này em vẫn ổn chứ?
– Tôi chưa chết.
Câu trả lời cụt lủn của cô thật sự khiến anh tức đến nổ họng, thế nhưng, có thể khiến cô vẫn còn giữ chút lịch sự mà trả lời đã là may mắn lắm rồi. Sau đó, anh lại tiếp tục liều mình mạnh dạn ngồi sụp xuống nói.
– Những bức thư tay mà em đã viết… tại sao em không nói…
Lời nói của anh vừa mới cất lên liền khiến cô khựng lại vài giây, chuyện những bức thư tay đã là quá khứ, nhưng khi biết anh lại vô tình tìm ra chúng, trong lòng cô thật sự có chút khó xử. Vậy là biết bao tâm tư, phiền muộn mà cô chôn giấu, cuối cùng anh cũng có thể đào lên hết rồi đấy ư? Nhưng bây giờ nói ra những điều đó thì còn có ý nghĩa gì nữa, khi cô viết, vốn không phải mong tâm trạng mà anh đọc được sẽ rơi vào hoàn cảnh này.
Thấy Yến Nhi im bặt, Hải Thiên lại định tiến gần hơn một bước

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT