watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6495 Lượt

bảo vệ nó như thế này đến khi nào!!! Nó đã mất hết tính người rồi! Chỉ còn có pháp luật mới bảo vệ được nó thôi!!!
– Nó là con tao, là em mày, sao mày có thể nói thế…
Bà vừa khóc, vừa ôm khư khư vào lòng chiếc điện thoại như thể chỉ sợ sẩy ra một giây thì Yến Nhi sẽ có cơ hội giật lại ngay được. Càng nhìn, Yến Nhi lại càng cảm thấy bất lực và đau lòng, tại sao cùng trong một ngày hôm nay, có quá nhiều giông tố ập lên mái ấm bé nhỏ của gia đình cô như thế này.
Khi Yến Nhi cố gắng giành lấy chiếc điện thoại để gọi 113, bị bà Hồng Quân giành lại, cô đã rất bực mình trước sự ngoan cố của người mẹ mê muội, thế nhưng, sáng hôm sau, khi tận mắt chứng kiến bà một mình lẳng lặng lên trụ sở của công an phường tự nộp đơn xin khai báo về vụ trộm cướp tối qua xảy ra tại nhà mình, cô lại vô cùng kinh ngạc!
Mẹ cô đã làm thế! Cuối cùng thì mẹ cô cũng đã quyết định nhờ đến pháp luật để đưa em trai cô trở lại con đường lương thiện. Đứng trước hành động này, cô thật không biết nên vui hay nên buồn. Buồn, vì biết cậu em trai mà cô đã từng hết mực kỳ vọng và yêu thương nay mai sẽ bị công an truy bắt và gô cổ vào trại cai nghiện, nhưng lại vui, vì chỉ có như thế mới có thể giúp nó tìm lại cơ hội làm người. Bản thân cô cũng không biết, trong suốt cả đêm hôm qua, bà Hồng Quân- một người luôn yêu thương con trai đến mù quáng đã dựa vào điều gì để có đủ động lực mà tự đưa con trai mình vào trại như thế. Có lẽ, để vượt qua được cảm giác đau đớn như cắt đứt từng khúc ruột mà mình đẻ ra như vậy, để chờ đợi cho tới một ngày khi nó trở lại, nó sẽ hoàn thiện hơn, trở thành một con người lương thiện, hòa đồng với xã hội hơn… Có lẽ, để có thể thấu hiểu được thứ cảm giác hi sinh cao cả nhưng ngập tràn đớn đau ấy, sẽ còn rất lâu sau này cô mới có cơ hội được trải nghiệm.

Chương 14: Như một thói quen
Những ngày tiếp theo của Yến Nhi cứ trôi qua bình lặng hệt như hiện tượng thủy triều lên rồi xuống, ban ngày đi làm, tối về đi dạo hoặc đi café với mấy người bạn, đêm về nằm đọc sách một lát là liền thiu thiu chìm vào giấc ngủ. Thế là hết ngày. Chị Lưu Uyển luôn nói rằng cuộc sống của cô bình lặng và nhàm chán quá! Ngày nào cũng như ngày nào, chẳng có gì thay đổi. Nhưng cô lại không cho là vậy, cô yêu cuộc sống này, cảm thấy rất hài lòng với những gì mình đang đắp xây, vì sự bình lặng mà cô đang nắm được trong lòng bàn tay… đã được dựng xây bởi những tổn thương không thể đong đếm.
Sống hơn hai mươi lăm năm trên đời, cũng chưa phải là đủ nhiều để một người phụ nữ có thể thực sự nếm trải được hết chông gai, gập gềnh, biến cố. Thế nhưng, với những nỗi đau mà cô đã từng trải qua, ít nhiều cũng mang lại cho cô được một sự kiên nhẫn, bền bỉ hiếm có, khiến cô trở nên vô cùng bình thản trước bất kỳ sóng gió nào mà cuộc sống mang lại. Dần dà, chính cô lại trở thành điểm tựa duy nhất cho mẹ và em gái.
À! Còn chuyện của Hà Trang, cô cũng đã giúp nó giải quyết cái thai. Đây thật sự không phải là một quyết định dễ dàng, kể từ khi tận tay đưa con bé đến bệnh viện, rồi tới khi nghe vị bác sĩ trung niên bước ra và nói rằng: “Mọi chuyện đã xong cả rồi!” cô đã nghe tiếng Trang khóc như xé lòng vang lên ở bên trong, ruột gan cô cũng tự dưng vì thế mà nặng trĩu. Việc từ bỏ một thai nhi, dù vì bất cứ lý do gì cũng là điều sai trái, bản thân thai nhi khi được sinh ra trong hoàn cảnh như vậy là do cái nghiệp của thai nhi cộng hưởng với cái nghiệp của chính cha mẹ chúng mà thành. Cô biết rõ điều đó, nhưng với hoàn cảnh của Hà Trang hiện tại, nếu không từ bỏ cái thai này, tương lai của cô bé chắc chắn sẽ rất mờ mịt. Người đàn ông đó không yêu nó, chỉ vì nhan sắc của nó mà lợi dụng con bé để trao đổi chút tình cảm, nào ngờ Hà Trang lại mang nặng nỗi lòng, nguyện vì hắn mà hi sinh nhiều đến vậy. Người làm chị như cô quả thực rất đau lòng, vì thế, sau khi giúp em gái phá thai, cô cũng tìm đến một vị hòa thượng có tiếng, nhờ ông hóa giải oán thù, cầu giúp cho thai nhi trả nghiệp của nó. Nếu không, với cái nghiệp này, cả đời Hà Trang sẽ bị đeo bám, ám ảnh, đày đọa, không thể ngóc đầu lên được.
Buổi lễ sám hối diễn ra trong sự vắng vẻ với sự hiện diện của duy nhất ba người: Yến Nhi, Hà Trang và vị hòa thượng nọ. Đầu tiên, vị hòa thường nói cô hãy đến bàn thờ, thắp nhang rồi khấn vái

và đặt tên cho đứa bé. Nghe xong, Hà Trang liền thẫn thờ bước đến, lẩy bẩy ngồi gục xuống, lắp bắp khấn vái cái gì đó Yến Nhi nghe

không rõ, chỉ thấy khi Hà Trang nhắm mắt lại đặt tên cho đứa con không thể sinh ra của mình, cô đã khóc rất nhiều, vừa khóc vừa khấn vái. Tên đứa bé là Phong Linh, tựa như tiếng chuông vang lên trong gió…
Sự hiện diện của đứa bé đó ngay từ đầu đã không phải là mong muốn của cha mẹ nó, nhưng khi buộc phải biến mất khỏi cõi đời này khi chưa thành hình thành dạng, lại đều khiến người khác phải đau lòng.
Sau khi buổi lễ sám hối kết thúc, Hà Trang hệt như một người mất hồn, vừa trở về nhà, cô lập tức đóng chặt cửa phòng rồi chui vào một góc, cúi gục mặt xuống, cắn chặt môi khóc nấc lên đến độ bật cả máu… Yến Nhi không gọi cửa, cũng không phải là không quan tâm, cô chỉ muốn để Hà Trang có chút không gian riêng tư để tự suy nghĩ lại những hành động của mình. Sau tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay, có lẽ cô bé mười chín tuổi ấy sẽ trở nên trưởng thành và chín chắn hơn với những quyết định trên đường đời sau này.

Sang thu rồi…
Tháng chín thật đẹp, những đợt gió đầu thu khẽ lướt qua khiến mái tóc mai lâu ngày không cắt tỉa của anh ngày càng trở nên lòa xòa, ngay đến râu anh cũng để hẳn vài ngày chứ chẳng thèm cạo nữa. Thế nhưng Thiên Lý lại nói rằng dáng vẻ này của anh trông rất phong trần, cô rất thích. Thật ra Thiên Lý thích hay không anh cũng chẳng quan tâm, chẳng qua là anh lười không muốn đụng tới. Kể từ khi Yến Nhi ra đi, căn nhà này bỗng trở nên trống trải, li dị với Yến Nhi không có nghĩa là anh sẽ đón Thiên Lý về ở. Cô ấy vẫn chỉ là tình nhân, mãi mãi chỉ là tình nhân, cho dù cô có nguyện mang cái thai trong bụng giùm anh đi chăng nữa.
Bản thân anh cũng phải tự công nhận mình là người ích kỉ, vô tâm, nhưng khi nghĩ đến những gì mà Yến Nhi đã phải chịu đựng, anh lại thật không đành lòng để cô phải chứng kiến thêm bất kỳ một chuyện đau lòng nào nữa. Bởi vậy mà cho đến tận bây giờ, căn nhà này vẫn chỉ có một mình anh ở. Khi anh ở một mình, công việc bận rộn, ăn uống qua loa, có khi bát đĩa chất đống lên cả tuần anh cũng chẳng thèm dọn dẹp. Hải Thiên thật ra rất lười, may mắn cho anh lấy được cô vợ đảm, bởi vậy mà nhà cửa mới trở nên sạch sẽ, còn bây giờ, nhìn xem, rời bàn tay cô ra chưa được bao lâu mà căn hộ đã trông có khác gì cái ổ chuột đâu?
Nghĩ đến Yến Nhi, anh lại bất giác nhìn quanh nhà một lượt, thấy đâu đâu cũng ám ảnh bóng hình của cô, khi cô đang rửa bát, lúc cô ngồi nhặt rau, khi cô thái thịt bò, rồi cô lại ra ban công tưới hoa, tiện tay thì treo mắc quần áo, sau đó cô sẽ vào nhà, dọn cơm ra cho anh ăn, ăn cơm xong, họ sẽ cùng nhau xem tivi rồi dọn dẹp nhà cửa. Yến Nhi ra đi với hai bàn tay trắng, mặc dù anh rất muốn tình nguyện chia nửa tài sản cho cô, nhưng cô lại tuyệt đối không thèm nhận. Cô vẫn cứ tuyệt tình như vậy, những thứ cô nghĩ là có dính dáng đến anh, cô nhất định không động vào.
Vào một buổi chiều khi Hải Thiên chuẩn bị đi ra ngoài chơi bóng rổ với cậu em Hải Long, anh đã phải đánh vật rất khổ sở mà vẫn không thể tìm ra nổi bộ đồng phục thể thao của mình lẫn trong đống lộn xộn được vứt ngổn ngang thành từng chồng chất cao như núi xung quanh nhà mình. Choáng quá! Anh bất giác như sực tỉnh giữa giấc mộng ban chiều, rồi sau một cái vuốt mặt thở dài, Hải Thiên quyết định bắt tay vào dọn dẹp.
Hừm! Phải bắt đầu từ đâu bây giờ nhỉ? À… Phòng làm việc, đó là nơi cất giữ rất nhiều tài liệu quan trọng của anh, cũng đã nhiều lần đống bừa bộn ấy khiến anh như phát điên khi phải tìm kiếm thứ mình cần mà không thấy, anh phải bắt đầu dọn dẹp từ đây thôi.
Khi dọn phòng, anh thường bật bài “Birthday Cake” của nữ ca sĩ da màu nổi tiếng- Rihanna. Bài hát này có giai điệu cực kỳ vui nhộn và bắt tai, anh vừa nghe, lại vừa lắc lư lau nhà, chẳng mấy mà đã xong. Có động lực vào làm việc quả nhiên tích cực thật!
Sau khi đã đem hết quần áo vứt vào máy giặt và lau sàn nhà sạch sẽ, Hải Thiên mới bắt đầu tiến đến dọn dẹp bàn làm việc và tủ sách. Tủ sách này là do chính tay anh tự đóng lấy, mặc dù đã được tròn một năm tuổi rồi mà nó vẫn còn rất chắc chắn và vững chãi. Cảm tưởng như dù có đạp mạnh vài cái thì cũng không thể nào sập được. Khả năng làm đồ mộc của Hải Thiên luôn khiến bản thân anh tự- tự hào.
Anh vẫn còn nhớ, trước kia khi anh đóng tủ sách, cô thường ngồi lặng im ngắm nhìn anh chăm chú, đuôi mắt thỉnh thoảng lại cong lên theo khóe miệng, mỉm cười rất thích thú. Có đôi lần, cô còn mang cả giấy bút ra để vẽ lại hình ảnh lúc làm việc của anh nữa. Những bức tranh mà cô vẽ, đôi khi cô cũng đem lên mạng để rao bán, thỉnh thoảng cũng kiếm được một khoản tiền nho nhỏ, nhưng chỉ cần biết có người cũng quan tâm đến tranh của mình là cô đã vui lắm rồi! Niềm vui đối với Yến Nhi luôn xuất phát từ những thứ nhỏ nhặt và đơn giản, cô không

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT