|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
loạn. Sự điên loạn quá khích của Thiên Lý dường như càng lúc càng đi quá xa khỏi mức kiểm soát, khiến người có liên quan như Hải Thiên cũng thấy mất mặt vô cùng. Còn Yến Nhi, cô chẳng thèm quan tâm, Thiên Lý càng làm trò thì chỉ khiến bản thân cô ta càng trở nên nhục nhã. Cô cứ đứng đó, trơ ra như pho tượng, để mặc cho mưa gió sấn sổ xông tới giày xéo cuộc đời mình nhưng vẫn không gục ngã… cho đến khi Trương Hàm bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, lôi tuột cô ra khỏi cửa phòng bệnh viện. Khi hai người họ lướt qua Hải Thiên, một cảm giác rất lạnh, rất trống rỗng và cô độc bủa vây lấy anh, khiến đôi chân anh như trùng lại, hụt hẫng vô cùng.
Sau khi hai người họ đã đi khuất, chỉ còn lại Hải Thiên và Thiên Lý, anh cũng bỏ mặc cô ta mà vội vàng chạy nhào ra ngoài, nhanh chóng đánh xe đuổi theo chiếc xe của Trương Hàm. Cũng may mà họ vẫn chưa đi được xa lắm!
Tại sao Trương Hàm lại bất ngờ xuất hiện?
Tại sao lúc này anh ta lại quay trở về bên cạnh cô ấy?
Anh ta có ý đồ gì?
Mối quan hệ của họ bây giờ là gì?
Cô đã quay lại với anh ta rồi sao?
Hàng trăm câu hỏi như xoắn lấy trí óc, vật lộn trong tâm khảm của anh, khiến anh không tài nào tập trung lái xe được, thần kinh cứ căng ra như dây đàn. Mặc dù những câu hỏi ấy hoàn toàn không liên quan đến anh, và bản thân anh cũng chẳng có tư cách gì để mà tra khảo. Thế nhưng, anh vẫn tò mò muốn biết. Vì vậy mà anh mới lén lút lái xe đuổi theo họ, cho đến khi chiếc xe ô tô màu đen bóng bẩy của Trương Hàm từ từ dừng lại ở trong sân trường của Đại học N, Hải Thiên mới gấp gáp thắng xe dừng lại theo.
Suốt cả một buổi chiều hôm đó, anh cứ như tên trộm, lén lút rình rập “đôi tình nhân” trẻ, lặng lẽ nín thở quan sát xem họ định làm gì, đang nói gì, đi đến đâu và có mối quan hệ khăng khít như thế nào. Nhưng thật may, lần đi thám thính này của anh quả nhiên không vô ích, trong suốt một buổi chiều hồi hộp theo dõi, Hải Thiên nhận thấy rằng khoảng cách của họ vẫn nằm ở trong vùng an toàn. Thế có nghĩa là Yến Nhi không hề dựa vào người Trương Hàm, và bản thân Trương Hàm cũng không hề dám chạm vào người của Yến Nhi.
Họ là bạn. Anh ta đến để bảo vệ cô ấy. Chắc chắn thế!
Chỉ nghĩ đến đây thôi anh cũng thấy có thể tự an ủi mình thêm phần nào rồi!
…
Hôm nay Trương Hàm vốn đã có hẹn trước với Yến Nhi, họ hẹn nhau sau khi cô tan làm thì anh sẽ đến đón cô về thăm quan trường cũ, lâu lâu không về tự dưng lại thấy nhớ. Không ngờ khi anh đến, sự việc xảy ra bên trong đã trở nên hỗn loạn như thế, cũng may mà tự dưng hôm nay anh lại nóng lòng nên quyết định đi sớm hơn mười lăm phút.
Thật ra, kể từ ngày Yến Nhi kết hôn, anh vẫn chưa một phút nào nguôi nhớ cô, vẫn luôn âm thầm lẳng lặng theo dõi cuộc sống của cô… cho đến một ngày anh bất ngờ phát hiện ra cuộc hôn nhân đó đã đột ngột tan vỡ. Quả nhiên, thứ hạnh phúc cướp được từ tay người khác thì cũng không thể nào vững bền được. Đó là điều tâm đắc mà Trương Hàm luôn gắn mác vào những hành động mà Hải Thiên đã từng làm với mình.
Ngay sau khi Yến Nhi chia tay Hải Thiên, một thời gian sau, sau khi anh nghĩ rằng cô đã dần dần bình ổn tâm lý, Trương Hàm mới bất ngờ xuất hiện với mong muốn chỉ để làm bạn, không phải để quay lại. Đi bên cạnh cô, anh luôn cố gắng hết sức để tránh đụng chạm, tránh để Yến Nhi nghi ngại, bởi vậy nên cô mới đồng ý quay trở lại làm bạn với anh. Dạo này cô rất hay nghĩ về trường cũ, nghĩ về những năm tháng khi còn là sinh viên, chỉ việc thỏa sức chơi đùa, không phải lo nghĩ gì cả, chuyện tình cảm lúc đó cũng không rối rắm như bây giờ. Quả thật, con người ta càng lớn lại càng phải phải toan tính nhiều hơn, muốn ngây thơ trong sáng mãi cũng không được. Không luồn lạch thì sẽ bị xã hội đè bẹp, cô rất hiểu điều đó.
Chiều nay gió nhẹ bay, gió mùa thu rất dịu dàng, mơn man, mát mẻ, không như những cơn gió nóng gay gắt, khô đét của mùa hè. Bởi vậy mà cô rất thích mùa thu, cũng nhất định phải chờ đến thu sang mới làm đám cưới, mặc dù Hải Thiên đã cầu hôn cô từ đầu xuân năm ngoái. Suốt cả một buổi chiều, hai người họ chỉ lững thững tản bộ trên sân trường đầy lá vàng rơi như phủ kín cả mặt đất, thỉnh thoảng mỗi đợt gió mạnh thổi qua, một vài chiếc lá già nua lại xoay mình chao nghiêng đáp xuống mặt đất, Yến Nhi bất giác dừng lại, nhặt một chiếc lá lên rồi giơ cao trước mắt, thích thú ngắm nhìn từng gân lá hiện lên trong suốt dưới ánh nắng buổi chiều tà. Sau khi đi dạo, họ lại cùng nhau đến một quán ăn bình dân ở gần trường, nơi hồi trước nhóm bạn của cô hay ăn trưa qua bữa tại đây, gọi ra hai suất cơm rang rồi ăn một cách ngấu nghiến, như thể đã lâu lắm rồi không được ăn cơm rang vậy!
Lúc đó Hải Thiên cũng lấm lút tự gọi cho mình một suất cơm rang, rồi mang vào trong xe lặng lẽ ngồi ăn để được nếm trải cảm giác giống y như hai người kia, vừa ăn, anh lại vừa chau mày, cơm này có gì ngon lành mà trông nét mặt họ lại hạnh phúc đến thế?
Hải Thiên không biết, đối với Yến Nhi, món ăn này tuy không đặc biệt ngon, nhưng nó lại là kỉ niệm, kỉ niệm suốt năm năm trời ăn cơm rang qua bữa với bạn bè cùng lớp của cô. Món này vừa rẻ lại vừa dễ ăn, là món mà mấy người trong nhóm cô hay gọi nhất. Khi một món ăn có khả năng gợi nhắc lại kỉ niệm thì nó không chỉ đơn thuần khiến người ta hạnh phúc vì vị ngon.
Khi hai người họ quyết định trở về thì bầu trời cũng bắt đầu tối mịt, khoảng trời về đêm càng trở nên cô quạnh trước những đợt gió lớn đang thổi rạp cả những khóm cây non bên đường, chỉ cần nhìn cũng biết là sắp mưa nên họ mới phải rủ nhau ra về. Sau khi Trương Hàm đã tiễn Yến Nhi vào tận cổng rồi mới đánh xe quay đi, Hải Thiên vẫn lặng lẽ đỗ xe ở một góc khuất trong con ngõ gần đó, trầm ngâm ngắm nhìn dáng vẻ mảnh mai của cô bước vào nhà. Cho đến khi cô khóa chặt cửa lại, thấy ánh đèn sáng trắng hắt ra từ phía cửa sổ trên tầng bốn, đó là phòng của cô, Hải Thiên lập tức nhận ra điều này, sau đó anh mới từ tốn bước ra khỏi xe, chậm rãi tiến về phía gốc cây trồng trước cửa nhà cô, ngước mắt lên chờ đợi. Chẳng biết Hải Thiên định chờ cái gì, nhưng anh vẫn cứ đứng đó, bâng khuâng trầm mặc, phải một lúc rất lâu sau khi trời đã bắt đầu đổ mưa, Hải Thiên mới giật mình vội chạy sát vào gốc cây để tránh ướt. Hải Thiên là người có thể chất tốt, nhưng lại rất dễ bị ốm bởi nước mưa, bản thân anh cũng vô cùng ghét mưa, thế nhưng đứng trong tình cảnh này, anh lại vẫn nhất quyết chôn chân tại đây chứ không chịu chạy vào xe của mình. Căn bản bởi vì chỉ có đứng ở vị trí này anh mới có thể nhìn rõ hình bóng của cô hắt lên trên mặt kính, để anh có thể mường tượng ra xem cô đang làm gì trong căn phòng đó, cũng đúng nơi đây, suốt mấy năm về trước, anh và cô vẫn một người đứng dưới gốc cây ngước mặt lên nhìn, còn một người thì ngồi vắt vẻo trên khung cửa sổ, đắm đuối ngó xuống, nhìn nhau không chớp.
Cơn mưa hôm nay thật sự rất to, mưa xối xả đến tối tăm cả mặt mũi, thế nhưng anh lại cứ như một cây tùng hiên ngang trước gió, mặc mưa bão lớn lao thế nào cũng nhất mực không chuyển rời. Suốt một tiếng đồng hồ, anh đứng im như tượng, chăm chú nhét tay vào túi quần rồi nheo mắt nhìn lên phía cửa sổ phòng cô, kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi thấy ánh đèn trắng bất ngờ được chuyển sang màu đèn ngủ thì Hải Thiên mới lầm lũi quay về. Những tiếng lép nhép vang lên lầm lũi trong đêm nghe sao cô độc…
…
Sau khi trèo lên giường, Yến Nhi vẫn cứ trằn trọc mãi, hết vặn bên này rồi lại xoay sang bên kia, rút cục nguyên một tiếng đồng hồ mà trở giấc đến ba lần. Cô cứ không hiểu sao hôm nay mình
lại khó ngủ đến thế. Có phải là vì “chuyện kia”? Ồ không! Không đời nào! Cô đâu phải người thèm chấp nhặt. Thế nhưng vẫn có
một điều gì đó khiến cô trằn trọc mãi không yên, dù có cố gắng nhắm mắt cỡ nào cũng không sao vào giấc được. Cuối cùng, Nhi quyết định bật hẳn dậy, tiến đến bàn làm việc lôi cuốn tiểu thuyết mà hôm nay Trương Hàm mới tặng cho ra đọc. Khi mở túi xách để lấy sách ra, Yến Nhi lại vô tình quờ tay vào một tờ giấy trắng được gấp lại hai lần, cô khẽ chau mày nghi hoặc trong vài giây rồi quyết định đặt cuốn sách sang một bên, lôi tờ giấy ra để “nghiên cứu” trước.
Thì ra đây là giấy ghi đơn thuốc trị bệnh ghẻ của Sam. Khi nhìn thấy những dòng chữ nắn nót của mình hiện lên trên tờ giấy trắng, Yến Nhi như vỡ ra một điều gì đó suýt thì bị lãng quên. Phải rồi! Cô định đưa cho Hải Thiên đơn thuốc này để lần sau anh ta khỏi phải tới bệnh viện làm phiền cô nữa, thế mà suýt thì cô quên bẵng đi mất. Nghĩ xong, Yến Nhi bất giác đập cái bốp vào trán mình một cái rồi quyết định xách túi chạy xồng xộc xuống cầu thang, cũng không quên mang thêm một ít thuốc phòng trừ anh ta không tự đi mua được, rồi mới cẩn thận khóa cổng lại, lặng lẽ lẻn ra khỏi nhà.
Yến Nhi vừa đi, lại vừa đăm chiêu suy nghĩ: “Nhỡ bây giờ sang anh ta đã ngủ rồi thì sao? Không! Hải Thiên ngủ muộn lắm. Bây giờ mới có mười rưỡi anh ta chưa ngủ được đâu. Thế nhỡ Thiên Lý lại đang ở đó thì sao? Thì sao? Mình chỉ sang đưa thuốc…” Cô cứ vừa đi, vừa suy nghĩ miên man như thế, thoắt cái đã thắng xe lại ở ngay trước cổng khu chung cư mà Hải Thiên đang ở.
Sau vài lần gõ cửa gọi mà không được, Yến Nhi quyết định
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




