|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
khi thức ăn đã nguội lạnh cả, bóng dáng Hải Thiên vẫn chẳng thấy đâu. Yến Nhi trước nay vốn không phải người nóng vội, làm việc gì cũng hết sức bình thản, không vội vàng hấp tấp, thế nên thay vì gọi điện thoại liên tục giục chồng về, cô lại nghĩ, chắc hôm nay là ngày đầu tiên anh đi làm trở lại nên anh em trên công ty thế nào cũng bắt đi ăn mừng, mấy chuyện xã giao của cánh đàn ông cô không quản được, càng không nên quản khiến anh cảm thấy bị gò bó. Thế nên cô quyết định kiên nhẫn ngồi chờ.
Thật ra, suy nghĩ của Yến Nhi đúng chín phần thì cũng chỉ sai có một phần, nguyên nhân khiến Hải Thiên đi làm về muộn gồm cả thảy ba lý do.
Lý do thứ nhất là vì hôm nay ở trên công ty anh mới nhận một cô thực tập sinh vào tổ của Hải Thiên, cô ấy tên là Hoàng Thiên Lý, năm nay hai mươi ba tuổi, dung mạo vô cùng sắc sảo, duyên dáng, khiến cánh đàn ông trong công ty ai cũng phải soi mói, xì xào. Hoàng Thiên Lý tuy là một cô gái trẻ nhưng lại rất biết cách ứng xử, chỉ cần nhìn qua cô cũng nhận ra ai là cấp trên của mình, vì thế cô liền bám dính lấy Hải Thiên, nói năng vô cùng nhỏ nhẹ lễ phép hòng lấy được thiện cảm của anh trưởng phòng đẹp trai, phong độ.
Lý do thứ hai chính là những gì mà Yến Nhi đã đoán, hôm nay là ngày đầu tiên anh quay trở lại làm việc sau hơn một tuần nghỉ lễ, lại cộng thêm tinh thần làm việc cực kỳ nhiệt tình và nghiêm túc trong cả kỳ trăng mật khiến anh được các sếp trên vô cùng tín nhiệm và yêu quý, thế nên, tối hôm nay anh nhất định phải đi hát với các sếp, bởi vì các sếp đã đặt phòng trước rồi, anh không đi không được. Đây là phép tắc xã giao tối thiểu trong công việc, vừa là giải trí mà cũng vừa là vun đắp thêm các mối quan hệ thân thiết với cấp trên, anh tuyệt nhiên không thể từ chối.
Lý do thứ ba, cũng là lý do cuối cùng, chính là sự kết hợp của cả hai lý do trên, việc cô thực tập sinh có dung mạo hơn người mới được chuyển vào tổ của anh cộng thêm việc anh mới kết hôn lại đang được đề bạt để thăng chức đã bị gộp lại làm một, khiến cả hai người cùng một lúc đều phải tham gia buổi tiệc nho nhỏ mà anh em trong công ty đã nhiệt tình tổ chức. Thế là tối ngày hôm ấy, Hải Thiên và Thiên Lý cùng các anh em khác trong công tý liền kéo nhau tới một nhà hàng karaoke sang trọng, ông nào cũng gọi cho mình một em chân dài, ba vòng tiêu chuẩn để vịn cái tay cho đỡ mỏi, riêng Hải Thiên mới lấy vợ nên nhất định không tiếp nhận thêm một cô tiếp viên nào cả, rút cục Thiên Lý lại bị đùn đẩy cho anh. Đứng trước cơ hội ngàn năm có một này, Thiên Lý như bắt được vàng, liền giả vờ xấu hổ từ chối, nhưng sau đó thì cũng tiện đường tát nước theo mưa, hùa theo tiếng “Zô!” lần lượt chuốc rượu cho Hải Thiên đến khi anh say mềm cũng chưa chịu buông tha.
Mãi đến khi gần mười một giờ, thấy mấy ông sếp tổng bị “sư tử Hà Đông” của nhà mình gọi về, Hải Thiên mới sực nhớ ra có vợ đang đợi ở nhà, anh liền luống cuống bắt taxi về ngay. Nhưng lúc này quả thực Hải Thiên đã say lắm rồi, tình trạng lướt khướt đến bước đi cũng chẳng vững của anh khiến cho Thiên Lý lo lắng vô cùng, thế là cô “đành” phải hạ mình thêm một lần nữa, tình nguyện dìu anh vào taxi rồi nhận trách nhiệm đưa anh về tận nhà.
Trời lúc này đã về đêm, ánh đèn nhập nhằng khiến hai con người ám đầy mùi rượu chốc chốc lại ngả nghiêng làm anh taxi sợ phát khiếp, trường hợp khách nôn ra xe của anh ta cũng không phải lần một lần hai, thế nên anh ta liền phóng xe rất nhanh, đến lúc dừng lại thì liền thắng phịch một cái, khiến Hải Thiên bất ngờ ngã nháo nhào vào người của Thiên Lý, làm đôi môi đỏ chót được tô vẽ cẩn thận của cô vô tình chạm nhẹ lên cổ áo của anh, tạo thành một dấu son vô cùng tuyệt mỹ.
Cũng chính vì vết son này đã khiến cho chiếc gương lòng tin của Yến Nhi dành cho Hải Thiên nứt ra một vệt nhỏ.
Khoảng mười một rưỡi tối, anh trở về nhà trong tình trạng say khướt, bỏ qua mâm cơm đã nguội lạnh, cô vội vàng chạy ra dìu anh vào nhà mà không một lời trách mắng. Sau đó liền cẩn thận đặt anh lên giường, rồi chạy vào phòng tắm, khệ nệ bê ra một chậu nước ấm để rửa mặt, lau người sạch sẽ cho anh. Lúc nâng đầu của Hải Thiên lên để cởi chiếc áo cho anh, cô bỗng lạnh toát cả người khi nhận ra vết son đỏ được đánh dấu ở một vị trí rất nhạy cảm trên cổ áo của anh. Đôi bờ môi cô khẽ mím lại, hận không thể dựng anh dậy ngay lúc này để đòi anh giải thích. Nhưng đứng trước tình trạng đã say khướt đến mê man, chẳng biết trời đất gì của anh, không những vậy, trong cơn say anh còn không ngừng gọi tên cô âu yếm… khiến cô vừa buồn lại vừa bực, cũng không nỡ phá mất giấc ngu an lành của anh. Sau đó Nhi lại tiếp tục hì hục tháo giày, lau người sạch sẽ cho anh rồi đẩy anh nằm ngay ngắn lên giường, rồi mới một mình lặng lẽ cầm chiếc áo sơ mi ám đầy mùi rượu bước vào phòng tắm. Lúc định vứt hết đống quần áo bẩn thỉu tồn đọng trong ngày hôm nay của anh vào máy giặt, cô bỗng chợt khựng lại, rồi nhanh tay rút chiếc áo sơ mi dính vết son đỏ ra, cẩn thận treo ngay ngắn trên mắc treo quần áo, để sáng mai khi tỉnh dậy, anh nhất định sẽ phải nhớ lại mọi chuyện hôm qua mình đã làm sau khi thấy chiếc sơ mi này.
Nếu là chị Lưu Uyển, chị ấy sẽ lập tức cầm kéo cắt đứt cổ áo hay bất kỳ chỗ nào dính vết tích gái gú của anh Hoàng Phong dù cho chiếc áo đó có đắt tiền đến đâu, khiến anh vô cùng sợ hãi, dù có đi đâu cũng phải chuẩn bị sẵn đồ để thay thế đàng hoàng, lúc về nhà sơ mi lúc nào cũng phải thắng thớm, không một vết son môi. Nhưng Yến Nhi thì khác, cô tuy hiền lành nhưng lúc nổi giận lại đáng sợ hơn bất kỳ ai, mọi điều uất ức cô đều chịu đựng được, chỉ cần không đi quá giới hạn thì cô đều có thể tha thứ, nhưng nếu đã chạm đến giới hạn của cô thì sẽ không thể nào cứu vãn được.
Thật ra, vết son này cũng có thể là của một cô tiếp viên nào đó, anh phải đi uống với cấp trên, với khách hàng, đó là công việc xã giao, không phải cô không biết, phải chịu đựng điều này dù rất bực nhưng cô lại vẫn thông cảm được. Chính vì đức tính này khiến chị Lưu Uyển không khỏi tức tối thay cho cô, còn em gái Mai Lê thì lại vô cùng thán phục.
…
Sáng hôm sau khi anh tỉnh dậy thì đã là quá trưa rồi, thức ăn cô chuẩn bị sẵn trên bàn cho anh cũng đã nguội tanh nguội ngắt, may mà có lò vi sóng của vợ chồng Lưu Uyển đem tặng hôm trước nay lại có thể đem ra dùng được. Lúc tỉnh dậy,
anh đã vô cùng hoảng hốt, nhìn trước nhìn sau đều chẳng thấy vợ đâu, đang định gọi điện trách vợ sao không gọi anh dậy thì lại vô tình nhìn thấy
mảnh giấy nhớ màu vàng được cô dán một cách ngay ngắn ngay trên đầu giường. Sau đi đọc xong mảnh giấy nhớ, anh mới dần dần dịu lại, rồi hơi đơ ra một lúc, mãi sau mới vừa đi vừa vỗ đầu mình cho tỉnh ngủ.
Trong mảnh giấy nhớ, vợ anh viết: “Hôm qua anh say quá! Em nghĩ sáng nay anh sẽ không dậy được nên em đã gọi điện thoại cho sếp anh xin nghỉ rồi. Thức ăn sáng em đã chuẩn bị rồi đấy! Em mới học nấu ăn nên chắc cũng chưa ngon đâu, anh chịu khó ăn thử đi nhé!
Yêu anh!”
Hải Thiên đọc xong mảnh giấy nhớ thì không khỏi tủm tỉm cười khúc khích mãi, nhất là sau khi anh được ngồi ung dung thưởng thức bữa sáng mà vợ đã cất công cầu kỳ chuẩn bị từ sớm cho mình, anh vừa ăn, lại vừa rung đùi phấn khởi suy nghĩ: “Có vợ sướng thật! Sướng nhất là lấy được người vợ chu toàn như Nhi!”
Sau khi ăn sáng xong, anh mới vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân. Lúc bước vào phòng tắm, thấy chiếc áo sơ mi trắng nhàu nhĩ ám đầy mùi rượu nồng khiến anh khẽ chau mày. Chẳng nhẽ Nhi lại ẩu đoảng như thế này? Giặt hết đồ rồi lại quên mất không giặt đúng chiếc áo sơ mi anh thích? Tuy nghĩ vậy, nhưng anh cũng chẳng tính toán gì nhiều, chỉ tiện tay vơ lấy chiếc áo rồi toan ném vào máy giặt. Lúc cầm vào cổ áo, dấu son đỏ thắm vẫn còn in trên vành cổ bất ngờ đập vào mắt anh khiến anh chết đứng. Bao nhiêu hình ảnh bung bét từ tối hôm qua lập tức ùa về như một thước phim quay chậm dần dần hiện lên rõ rệt trong tâm trí anh. Sau đó, cả người anh lạnh toát, anh bắt đầu nhớ lại cảnh cô nhân viên mới đến đã sà vào lòng mình như thế nào, cảnh vợ của anh đã chuẩn bị cơm nước chu đáo rồi lại bị anh cho leo cây ra sao, cảnh vợ anh cởi áo lau người cho anh mà giận tái mặt mày, rồi cuối cùng đến sáng nay, cô ấy vẫn cẩn thận chuẩn bị bữa cơm sáng cho anh, không quên ghi giấy nhớ nhắc nhở anh, nhưng riêng chiếc áo sơ mi dính vết son môi thì vẫn được giữ lại làm tang chứng cho hành động không ra gì của anh tối hôm qua. Nghĩ tới đây, anh chợt thấy váng hết cả óc, rồi vội vàng ném tuột chiếc áo sơ mi vào máy giặt, sau đó anh quyết định chạy luôn ra siêu thị, lúc này mới là hai giờ chiều, nếu muốn chuẩn bị một bữa tối thật thịnh soạn để bù đắp cho vợ thì chắc chắn là dư sức kịp. Thế nên, nghĩ là làm, anh liền nhét tạm chiếc áo phông vào người rồi vội vàng đánh xe phóng thẳng ra khu siêu thị gần nhất tại đó.
…
Tối nay Nhi về muộn hơn hằng ngày, chuyện tối qua mặc dù cô không nói, cũng không muốn chấp nhặt với anh, nhưng bảo cô không giận thì là chuyện không thể. Mới lấy nhau về được hơn một tuần mà anh đã bỏ rơi cô đến hai lần, còn chưa tính sổ đến vết son trên cổ đó… Càng nghĩ, cô lại càng tức, rút cục cây kem ốc quế đang cầm trên tay đã bị cô chén sạch từ lúc nào không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




