|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
cùng Hải Thiên cũng đành phải nhăn nhó nhoài mình tỉnh dậy, rồi tiện tay lay mình vợ, ép cả đôi cùng ra ngoài đón khách. Lúc mở cửa bước ra, trông họ vẫn đang lôi thôi như hai con cú xù lông sau một đêm xông pha kịch liệt.
Chị Lưu Uyển cùng chồng bước vào phòng, vừa đi vừa khom lưng kéo đống đồ nặng trịch vào nhà rồi cười ẩn ý: Đôi tân gia này thật sung sức đấy! Có chuyện gì thì cũng để tối hẵng làm chứ! Sáng sớm bảnh mắt ra rồi.
– Chị này! Toàn nói linh tinh!
Yến Nhi vừa nói, lại vừa giục chồng tiến lại giúp vợ chồng chị Lưu Uyển bê đồ vào nhà, rồi không ngừng ríu rít cảm ơn. Căn hộ chung cư cao cấp của hai vợ chồng mới mua vẫn còn rất trống trải. Kể từ lúc đi nghỉ trăng mật về, họ vẫn chưa có thời gian để sắm sửa, thật may mà mấy người bạn chí cốt lại tinh ý đem tặng toàn những món đồ cần thiết. Thật ra, nói đi cũng phải nói lại, trước khi mua Mai Lê đã tính cả rồi, cô nghĩ: “Đến mừng tân gia thì chắc chắn phải được khao ăn, nhưng chị Nhi lười nấu ăn lắm. Tốt nhất là mua toàn đồ dùng để nấu nướng đến tặng chị ấy, rồi bắt vợ chồng chị ấy nấu cho chúng ta ăn luôn.”
Thế nhưng người tính lại chẳng bằng trời tính, đối với một người không biết nấu ăn thì dù có vác con gà dâng đến tận miệng cô ấy cũng chẳng biết phải luộc lên như thế nào, huống hồ, đến chút nguyên liệu cơ bản họ cũng chẳng mang tới. Rút cục sáng ngày hôm ấy, họ lại đành phải ăn mừng tiệc tân gia bằng mấy gói mì ô-ma-chi. Sáu người họ ngồi cạnh nhau bên một nồi mì thơm phưng phức, không có thịt cũng chẳng có hành, thật vô cùng đạm bạc, bữa ăn này khiến người ta nhớ lại thời kì sinh viên, khi mấy cô nàng đi quân sự, chung sống cùng nhau cũng suốt ngày ăn mì gói như thế này. Nhưng bây giờ họ đều đã trưởng thành cả rồi, có công ăn việc làm ổn định cả rồi, người phụ nữ của gia đình như Nhi sao có thể ẩu đoảng như thế được cơ chứ!
Vậy là cuối bữa ăn, sau khi khách khứa đã ra về hết, lúc hai vợ chồng đang cùng nhau rửa bát, Hải Thiên mới đành bặm môi suy nghĩ một hồi rồi cuối cùng vẫn quyết định thẳng thắn góp ý, mặc dù anh biết những lời này thế nào cũng chạm vào lòng tự ái của vợ mình.
– Nhi này! Anh nghĩ em phải học nấu ăn đi, chứ cứ như thế này mãi cũng không được đâu.
Hải Thiên vừa nói dứt lời, y như rằng Yến Nhi liền tròn mắt quay sang nhìn chồng bằng vẻ kinh ngạc đến tột độ. Không giấu nổi vẻ thất vọng, cô liền thốt lên nói: Sao ngày xưa anh từng nói món mì gói của em đã là ngon nhất rồi cơ mà? Sao bây giờ anh lại lật lọng thế?
– Thì đấy là ngày xưa anh cưa em anh mới phải nói thế, chứ bây giờ em làm vợ anh rồi thì nó phải khác chứ.
– Anh lừa tôi! Đồ xảo quyệt! – Nhi vừa nói, vừa hậm hực trút bỏ chiếc găng tay đang bám đầy bọt xà phòng xuống bồn rửa, rồi vùng vằng chạy biến vào phòng ngủ, úp mặt lên giường khóc nức nở. Hải Thiên lúc này vẫn đang đứng hình ở bên cạnh bồn rửa bát, hai chân đan chéo vào nhau, rồi cũng trút bỏ đôi găng tay màu xanh của mình ra, thầm thở dài mệt mỏi. Tại sao cứ nhắc đến chuyện nấu ăn thì cô ấy lại giãy nảy lên như vậy cơ chứ?
Thật ra, Yến Nhi không hề hậu đậu, cô cũng rất thông minh, từ trước đến nay bất kể thứ gì chỉ cần hướng dẫn qua là cô đều học được, thậm chí còn học tốt là đằng khác. Nhưng riêng chuyện nấu ăn, trong gia đình cô gần như là cấm kị. Ở nhà, mặc dù có phải sống thiếu thốn đến đâu thì mẹ của cô cũng nhất định không cho cô rửa bát, nấu cơm, thậm chí bà đã từng nói rằng: “Sau này kết hôn, về ở với mẹ chồng rồi bà ấy cũng sẽ dạy mày. Mày yên tâm, bây giờ chưa làm, sau này sẽ phải làm, lúc đó có hối cũng không kịp đâu. Bây giờ tranh thủ còn trẻ thì lo mà hưởng thụ. Cứ nhìn vào cái gương nứt là tao đây này! Đến thời gian đi tập thể dục thẩm mỹ cũng chẳng có!”
Thời gian đầu, cô luôn cho rằng những lời mẹ nói là sáo rỗng, nhưng sau này, khi thấy mẹ đẻ thêm thằng Vũ, cái Trang, càng ngày cô lại càng thấy mẹ trở nên sồ sề hơn, tần suất xuất hiện quanh khu bếp của bà cũng dày đặc hơn, rút cục đến chút thời gian để làm đẹp cũng chẳng có, rồi đến bố cô cũng dần dần chẳng buồn ngắm bà thêm một khắc nào nữa. Chính vì điều đó mà cô rất sợ, rất sợ sau này khi có con cái, rồi dần dần mình cũng buộc phải trở thành bà già sồ sề đồng bóng như mẹ mình, cuối cùng đến chồng cũng không thèm nhìn mình nữa. Thế nên cô luôn nghe theo lời mẹ dặn, tuổi trẻ phải tránh xa khu bếp núc, tuyệt đối không chịu nỗi khổ nội trợ trước khi lấy chồng.
Vậy mà có vẻ như suy nghĩ của cô và mẹ cô lại hoàn toàn đối lập với suy nghĩ chung chung của những người phụ nữ đương thời khác, tiêu biểu là chị Lưu Uyển và cô em Mai Lê. Vào buổi chiều hôm sau, khi họ hẹn nhau tại một quán café yên tĩnh bên hồ Tây, lúc Nhi đem chuyện này ra bàn tán, cô đã nhận được sự phản bác không thương tiếc từ hai người chị em thân thiết của mình. Mặc dù rất đồng cảm với nỗi lòng bị lừa gạt của cô, nhưng Lưu Uyển vẫn không thể dối lòng mà hùa theo em gái được.
– Trước khi kết hôn thì họ tôn ta làm thánh nữ, sau khi lấy nhau về rồi thì họ lại coi ta là thú dữ. Đây là điều hiển nhiên thôi mà em.
Nghe Lưu Uyển – bà chị đã có kinh nghiệm làm vợ trước các em hai năm nói, Mai Lê và Yến Nhi đều gật gù đồng tình.
– Phải đấy chị ạ! Đàn ông họ chỉ dẻo miệng khi cưa cẩm mình thôi, lấy mình về rồi là biết mặt nhau ngay. Chị mà không học nấu ăn đi là sau này mất chồng như chơi đấy.
– Cô đã có chồng đâu mà bày đặt?
Thấy Mai cứ leo lẻo nói, Yến Nhi lại quay sang lườm một cái khiến cô lạnh cóng cả sống lưng, rồi sau đó lại cười xuề xòa.
– Nhưng mà Long nhà em nói thế chị ạ.
– Kinh nhỉ! Hẳn là “Long nhà em” cơ đấy! Thế hai anh chị định bao giờ thì mời chúng tôi ăn kẹo cưới đây?
– Khi nào hai chị sinh em bé đã ạ.
– Nó đang lừa chúng mình đấy! Con nhỏ này quái vật lắm!
– Thôi đứng dậy đi, để nó trả tiền.
Chị Lưu Uyển vừa nói, vừa giả vờ đụng tay Yến Nhi, kéo cô đứng phắt dậy khiến Mai Lê méo xẹo cả mặt, vội vàng nhoài người ra nài nỉ mong hai bà chị bớt giận. Cuối cùng, sau buổi đàm đạo dài dằng dặc về đề tài “nói xấu chồng” chiều hôm ấy, Nhi cũng đã vỡ lẽ ra được thêm một vài điều. Trước tiên là tất thảy những lời nịnh nọt trước kia, rút cục cũng chỉ là để lừa cho ta chui đầu vào rọ. Sau khi ta đã ngoan ngoãn chui vào rọ rồi, họ sẽ bắt đầu lộ bộ mặt thật. Những cái điềm đạm, đạo mạo thực chất chỉ là giả dối hết, thực chất bây giờ trong mắt họ ta chẳng khác gì bà bảo mẫu thứ hai, ra đường họ thanh lịch bao nhiêu thì về nhà họ lại bừa bộn, lôi thôi bấy nhiêu. Đẹp trai đến mấy thì nhìn lâu cũng phát ngán! Mà dường như bản thân họ cũng chẳng còn khái niệm “cần thiết” phải làm đẹp trước mặt vợ nữa thì phải?
Nhi âu sầu ngồi suy nghĩ, rồi rút cục không biết bản thân mình đã phóng xe đến khu siêu thị từ lúc nào. Từ trước đến nay, những món sơn hào hải vị mà cô nấu cho Hải Thiên, xa xỉ nhất cũng chỉ là trứng luộc và mì úp, nay lại buộc phải nấu những món cầu kỳ hơn, chỉ nghĩ thôi cô cũng thấy đau vỡ cả đầu. Sau đó, cô liền nhanh trí gọi điện thoại cho mẹ chồng, thật may là giờ này bà Minh Tuệ cũng đang chuẩn bị đi chợ, nghe thấy con dâu gọi điện thì liền hớn hở phóng ngay ra khu siêu thị gần nhà. Thế là trong buổi chiều hôm đó, cô đã may mắn gặp được vị cứu tinh của mình.
Chiều hôm ấy, bà Minh Tuệ đã ghi ra cho cô khá nhiều công thức, còn tặng cô hẳn một quyển sổ viết tay toàn những món ăn mà Hải Thiên của bà thích nhất, sau đó giúp cô chọn nguyên liệu tươi sống, cuối cùng nói là đi chợ cùng mẹ, nhưng cô lại chỉ làm nhiệm vụ xách đồ chứ cũng chẳng phải chọn lựa gì.
Kết thúc buổi mua sắm ngày hôm ấy, bà Minh Tuệ tỏ ra rất niềm nở, cảm thấy rất phấn khởi khi nàng dâu vụng về cuối cùng cũng đã chịu khó học hỏi kinh nghiệm nấu ăn từ mình, chứ nếu cô cứ chỉ giỏi nói mãi mà chẳng biết thực hành thì cũng khổ thân con trai bà chết mất.
Khoảng tầm năm giờ chiều, Nhi trở về nhà, dựa theo công thức mà mẹ chồng đã ghi một cách cực kỳ chi tiết và dễ hiểu, cô liền hồ hởi đeo tạp dề và găng tay vào, rồi bắt đầu thực hành chế biến một vài món đơn giản như là: sườn xào chua ngọt, canh bí nấu sườn, cá kho cay và một số món ăn kèm khác. Khi nấu ăn, cô có cảm giác như mình đang hoạt động nghệ thuật vậy, bàn tay di chuyển nhanh thoăn thoắt, lúc thái hành tỏi, tuy có gặp một vài trục trặc đến nỗi cay rớt cả nước mắt, nhưng vẫn thấy rất hứng thú. Có lẽ việc nấu ăn đúng là khả năng thiên bẩm của người phụ nữ. Sau đó, cô lại chuyển qua thái bí, từng lát bí xanh mướt được thái ra đều đặn khiến cô cảm thấy rất tự hào về khả năng tiềm ẩn của mình. Hóa ra cô cũng biết nấu ăn đấy chứ? Chẳng qua là cô không thèm đụng vào thôi, chứ cô mà đã ra tay thì lợn cũng xay thành cám!
Suốt hai tiếng đồng hồ sau đó, cô vẫn hì hục lọ mọ ở trong gian bếp, lúc sắp xếp thức ăn bày biện kì công lên mặt bàn, cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc, thậm chí còn tranh thủ chạy ra ngoài tạp hóa mua một ít nến về cắm cho thêm lãng mạn nữa. Sau khi đã chuẩn bị hoàn tất xong xuôi, cô liền ngồi xuống, rồi chống hai tay áp vào cắm, lim dim mỉm cười suy nghĩ: “Khi trở về chắc chắn anh ấy sẽ bất ngờ lắm đây!”
Vậy mà cô cứ chờ mãi, chờ mãi, cho đến
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




