watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6473 Lượt

cánh tay to lớn của anh bao trùm lấy toàn bộ cơ thể nhỏ bé của cô, khiến cô bất giác nằm im bất động.
– Anh… anh định làm gì?
Trước tình cảnh trốn cũng không được, chạy cũng chẳng xong, Nhi đành giơ hai tay lên che trước ngực, khổ sở lắp bắp nói. Hải Thiên không trả lời, anh chỉ khẽ nhìn cô âu yếm, rồi bất ngờ cúi xuống, hôn lên vầng trán đã dính đầy bánh kem của cô, mút cái chụt khiến cô giật bắn cả mình, hai má nóng bừng như phải bỏng.
– Bánh kem anh đặt em lại làm ra thế này! Thật là phí quá!
Nói rồi, anh liền nhoẻn cười nham hiểm, rồi lại tiếp tục cúi xuống, đặt bờ môi mềm mại của mình lên lấn lướt khắp khuôn mặt dính đầy bánh kem của cô, hôn lên tóc cô, trườn xuống tai cô, mơn trớn khắp vùng cổ của cô khiến cô nằm im như pho tượng, hai mắt nhắm nghiền nhưng đôi tay thì đã vô thức nắm chặt lấy lớp vải mỏng ở phía sau lưng anh. Cả đêm hôm đó, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, họ như hai con rắn biển, cuốn chặt vào nhau lăn lộn trên bờ cát trắng, hòa lẫn vào tiếng sóng biển là những tiếng kêu e ấp của Nhi trong ngày trăng mật đúng nghĩa đầu tiên của mình.
Chương 3: Nàng dâu vụng về
Sáng ngày hôm sau, hai vợ chồng lại cùng nhau lục cục thu dọn hành lý, xách vali trở về Hà Nội. Theo như lời mẹ dặn, hai vợ chồng anh vừa xuống sân bay liền bắt ngay taxi đến nhà bà Minh Tuệ để kịp tham dự bữa tối thịnh soạn mà bà đã kỳ công chuẩn bị.
Khi Yến Nhi và Hải Thiên trở về cũng là lúc mẹ anh đang sắp sửa hoàn tất những công đoạn cuối cùng của bữa ăn. Vừa thấy con dâu xuất hiện, bà liền kéo tuột cô vào bếp, nhờ cô nấu giúp nồi rau muống luộc. Chẳng biết là bà vô tình hay cố ý, chứ đối với một nàng dâu vụng về, ở nhà vốn được mẹ nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, đến cái bát còn chẳng phải rửa như cô thì luộc rau muống kiểu gì.
May mà rau cũng đã được sơ chế cẩn thận, chỉ còn công đoạn cuối cùng là bắc lên nồi nấu. Cô vừa chờ nước sôi, vừa nóng lòng suy nghĩ: “Chắc luộc rau cũng giống luộc trứng. Cứ thả vào trong nồi rồi chờ nó sôi lên xong tắt đi là được!” Nghĩ là làm, cô liền thả rau vào rồi thản nhiên vứt dép loăng quăng chạy ra phòng khách, ung dung ngồi chơi với chồng, mãi đến nửa tiếng sau, khi chị Tuyết Nghi vô tình đi qua mới tá hỏa nhận ra nồi canh đã cạn gần hết nước, rau muống thì mềm nhũn, đỏ au. Chị Nghi vốn là một người khó tính, lại thêm phần đã có nhiều hiềm khích với em dâu từ trước, nên bây giờ được đà là lập tức bê nồi rau lên đặt phắt trước mặt Yến Nhi, cố tình làm lớn chuyện.
– Ôi giời ơi là giời! Cô luộc rau hay kho rau đây hả cô Nhi? Cô nấu ăn như thế này để đầu độc em trai tôi à?
Tiếng chị Tuyết Nghi vang lên sa sả quát mắng em dâu khiến bà Minh Tuệ đang ngồi ngoài quán nước cũng phải lập tức tất tưởi chạy vào, nửa cười nửa mếu nói: Ôi trời! Gì thế này? Rau muống kho à?
– Mẹ ơi! Con xin lỗi! Cũng tại con vụng về quá! Sau này mẹ chỉ bảo thêm cho con nhé!
Cô con dâu vốn vụng về nhưng lại được cái khéo miệng, cộng thêm vẻ mặt ngoan hiền

cùng giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe khiến bà lập tức hạ hỏa, liền quay sang nói đỡ cho con dâu vài câu với Tuyết Nghi, rồi đành cùng Tuyết Nghi vào

bếp xử lý nốt đống hỗn độn còn lại. Sau khi mẹ và chị đi khuất, Hải Thiên mới bí mật kéo Yến Nhi ra một góc rồi thì thầm hỏi nhỏ để cô khỏi mất mặt với mọi người.
– Chết thật! Sao đến nồi rau mà em cũng không nấu được thế?
Nhi đứng im nghe chồng mắng, không cãi, chỉ rảo mắt nhìn quanh, thấy không có ai mới ghé vào tai chồng rồi nói bằng giọng bí hiểm: Không phải em không biết, mà là trước khi lấy anh, mẹ em có dặn khi nào bị mẹ chồng bắt nấu ăn thì cứ nấu thật dở vào, để sau này khỏi dám nhờ em làm. Rồi dần dần học hỏi, khi nào giỏi dần lên sẽ được mẹ chồng quý hơn.
– Ôi trời ạ! – Hải Thiên nghe vợ nói thì chỉ có nước đóng băng cả người. Anh khẽ nuốt khan vài tiếng rồi lắc đầu nguầy nguậy. Vợ anh cứ như vậy bảo sao khôn quắt cả người lại, không tài nào to cao hơn được.

Đến giờ ăn trưa, khi mọi người đã chuẩn bị xong xuôi tươm tất, bà cô trẻ Vũ Ỷ Vân cùng chồng và con trai mới hớn hở xuất hiện. Đây là lần đầu tiên Yến Nhi gặp gia đình bà cô trẻ nên cô tỏ ra vô cùng lễ phép, vừa thấy bà cô xuất hiện đã lập tức cúi đầu chào rồi ngoan ngoãn, đứng dậy nhường chỗ cho cô ngồi. Nghe nói cô Ỷ Vân là cô họ xa của mẹ Hải Thiên, còn con trai cô ấy – bé Vũ Trụ là cậu trẻ của Hải Thiên, vậy nên nghiễm nhiên vợ chồng cô sẽ phải gọi cậu bé mặt búng ra sữa kia là cậu trẻ. Nhi vừa nghe xong thì liền ôm đầu choáng váng, đến miếng canh đang nuốt dở trong cổ họng cũng không sao trôi nổi.
Bà cô Ỷ Vân này mặc dù dung mạo đoan trang nhưng tính tình lại vô cùng phóng khoáng, suốt bữa ăn bà ấy đều nói cười hô hố, khiến cho cả nhà nhộn nhịp hẳn lên. Đặc biệt, bà cô Ỷ Vân năm nay mới bốn mươi ba tuổi, là gái một con nên quả nhiên trông mòn con mắt, Yến Nhi để ý, trong suốt cả bữa ăn, anh rể của cô tức chồng của chị Tuyết Nghi – một người đêm say, ngày xỉn đã không ngừng zoom thẳng vào gò bồng đảo đầy đặn của cô ấy, rồi nuốt nước bọt ừng ực. Vốn là một gã ăn nói hàm hồ, vừa ăn, anh ta lại vừa nhìn thẳng vào ngực bà cô trẻ của mình mà nói bằng giọng lè nhè say xỉn vô cùng khiếm nhã.
– Bà trẻ Ỷ Vân hàng khủng gớm nhỉ! Ông trẻ chắc hẳn mát tay lắm!
Anh ta nói xong thì liền cười khà khà, khiến cho bà vợ gia giáo là chị Tuyết Nghi tái mét mặt mày, cúi gằm mặt vào bát cơm, cắm cúi ăn không nói nổi nửa lời, mặc dù cổ họng thì đã uất nghẹn. Nghe thấy vậy, cũng không biết là khen thật hay giễu cợt, ông trẻ liền xua tay phản bác, ngang nhiên vạch trần sự thật khiến bà Ỷ Vân cũng lập tức đỏ bừng cả mặt: Ôi zời! Hàng giả ý mà! Lấy về mới biết là bị lừa. Nhìn thế thôi chứ hai nghìn xôi thì tám nghìn lá rồi!
Ông trẻ vừa nói xong, cả hai vợ chồng Hải Thiên và Yến Nhi lập tức đồng thanh ho sù sụ. Không biết là ngẫu nhiên hay do thần giao cách cảm mà cả vợ cả chồng đều đồng loạt bị sặc canh như thế. Thấy vợ cứ ho mãi không thôi, mặt mũi thì đỏ au, anh liền quay sang vỗ lưng an ủi, rồi cũng tự mình cười khổ sở. Riêng chuyện bi hài này thì chỉ đàn ông mới có thể hiểu được lòng nhau.
Ấy vậy mà bà cô Ỷ Vân cũng vẫn chưa chịu thôi, đằng nào thì cũng đã mang tiếng xấu, nhảy lên kéo nốt cả cô cháu họ của mình xuống để dìm hàng một thể.
– Này nhé! Đấy là gen di truyền của cái họ nhà này rồi. Còn hơn con Nghi mông đâu chả có lại mọc ra đằng trước ngực kia kìa!
Bà cô Ỷ Vân vừa nói, vừa cầm đôi đũa vung vẩy chỉ về phía chị Tuyết Nghi đang cắm gằm mặt xuống bát cơm, ấm ức không nói được câu nào. Ở trong cái dòng họ “nhà lạc đà” này, chống chế thì chỉ có nước chết!
Trong lúc bà Ỷ Vân đang cười ha hả vì giành lại được vị trí thắng thế, con trai Vũ Trụ đã táy máy chân tay, trèo tuột ra khỏi vị trí ngồi cạnh mẹ, tò mò lôi tuột mấy cái túi đựng màu sơn dầu của Yến Nhi mua về cho bố mình ra để ngắm nghía. Thằng bé thấy hộp màu xanh xanh đỏ đỏ thì vô cùng thích thú, cũng chẳng thèm xin phép ai, liền tự ý mở hộp ra lục lọi. Nhi nhìn thấy thế thì chỉ khẽ kêu “Ớ” lên một tiếng, tuy nhiên, chỉ cần một tiếng “Ớ” này của cô cũng đủ để khiến bà Ỷ Vân lập tức quay ngoắt lại nhìn cậu con trai bằng ánh mắt hình viên đạn, rồi phăm phăm đứng phắt dậy giật lại hộp màu cho cô cháu dâu. Sau đó, bà vừa tóm lấy mu bàn tay của cậu con trai, vừa tét đanh đách, vừa xối xả mắng: Mày có biết đây là cái gì không?
– Hộp màu ạ. – Thằng bé bị mẹ mắng thì lập tức mếu máo khóc, nước mắt lưng chòng sắp ướt nhoẹt cả cặp má phúng phính còn đang nhai dở miếng thịt bò bít tết trong miệng.
– Thế mày có đọc được dòng chữ gì đây không? Mười tám cộng! Mười tám cộng có nghĩa là mười tám tuổi trở lên mới được sờ vào cái thứ này đấy nghe chưa. Không thì trúng độc chết cha mày!
Bà vừa nói, vừa vỗ đen đét vào mông con trai mình khiến mọi người phá lên cười, lại vừa thương cho thằng bé vô tội. Yến Nhi ngồi yên bất động nhìn, không khỏi tỏ ra kinh ngạc: “Gì thế? Mười tám cộng có nghĩa là hộp này có mười tám màu mà.”

Sau khi ăn cơm xong, bà Minh Tuệ liền nhắc cô con dâu đi mua ít nước ngọt về cho bọn trẻ con giải khát. Rhấy thế, bé Vũ Trụ cũng đòi đi theo. Lúc vừa ra khỏi cổng nhà, Yến Nhi liền quay sang nhìn Vũ Trụ rồi nói bằng giọng âu yếm.
– Lại đây cô bế! – Cô vừa nói, vừa ngồi thụp xuống rồi giơ hai tay ra, trực đón thằng bé vào lòng, nhưng không ngờ Vũ Trụ lại bất ngờ lui lại, rồi chống nạnh sưng xỉa vênh mặt nói: Cô gì mà cô! Cháu là cậu của cô đấy nhé!
Giọng điệu cậu bé vang lên chắc nịch quả thật rất có khí phách nam nhi nhà họ Vũ, Yến Nhi thầm nuốt khan, rồi lại vuốt mặt bất lực nói: Thôi được rồi! Nào thì cậu! Đi thôi ông cậu trẻ!
Nhi vừa nói, vừa phủi chân đứng dậy rồi buông thõng một ngón tay út của mình xuống, để bé Vũ Trụ thản nhiên nắm vào đó, sau đó hai cậu cháu dắt tay nhau dung dăng dung dẻ đi trên con đường đê trải nắng nhàn nhạt, cái nắng mùa thu thật quá ư êm dịu.
Lúc đi đến đầu đê, bỗng Vũ Trụ đột nhiên dừng phắt lại, những bước chân tự tin nghênh ngang dẫn đường trước đó lập tức chùn lại… rồi nhanh như cắt, nó chốn phắt vào phía sau lưng “cô cháu gái”. Yến Nhi thấy vậy thì cũng lập tức lùi lại

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT