watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6472 Lượt

theo, sau đó cô mới cẩn trọng nhìn quanh, và nhanh chóng phát hiện ra nguyên nhân làm cho ông cậu nhỏ sợ hãi – đó chính là con chó Pitbull của ông hàng xóm đang gầm gừ nhìn hai cậu cháu bằng ánh mắt vô cùng hung hãn. Thấy vậy, Nhi liền mỉm cười bình thản, nghĩ: “Mình là bác sĩ thú y, chả nhẽ lại xoắn một em chó này!” Nghĩ vậy, cô liền quay ngoắt về phía sau, bắt đầu giở trò thao túng với ông cậu trẻ ngang ngạnh đang có ý định đòi chạy về nhà, không muốn đi nữa.
Đã nắm được điểm yếu của ông cậu trẻ, Nhi liền cười khẩy, rồi nói bằng giọng khiêu khích.
– Ui xời! Chỉ là con chó thôi mà. Đàn ông đại trượng phu, đã nhận đi mua rồi là phải mua về bằng được, không thì xấu mặt lắm!
Nhưng… nhưng cậu sợ lắm…
– Thôi được rồi! Thế bây giờ Nhi sẽ bế cậu qua, nhưng bù lại cậu phải gọi Nhi bằng cô cơ.
– Không được, gọi thế mẹ Ỷ Vân sẽ mắng đấy!
– Thì gọi sau lưng thôi, trước mặt vẫn là “cậu-cháu”. Được không?
Bị đẩy đến nước đường cùng, cuối cùng thì sau một hồi đấu tranh tư tưởng quyết liệt, Vũ Trụ cũng đành phải cúi đầu chịu thua cô cháu già giảo hoạt, ngoan ngoãn chấp nhận gọi Nhi là cô khi không có mặt mọi người ở đó. Sau khi nhận được sự chấp thuận của ông cậu trẻ, Nhi liền giơ một ngón tay út của mình ra, đòi ngoắc tay ăn thề, ông cậu nhỏ cũng đành miễn cưỡng đồng ý. Sau đó cô mới hồ hởi bế phắt bé Vũ Trụ lên, ung dung bước qua con chó già nguy hiểm. Không ngờ, lúc cô vừa bước qua mặt nó, Vũ Trụ lại tiện tay thò xuống tóm lấy vành tai nhéo phắt một cái khiến con chó già lập tức nổi điên lên, đột ngột đuổi theo khiến Yến Nhi phải vội vàng vác cả ông cậu nhỏ lên vai, co cẳng mà chạy, vừa chạy vừa gào ra cả nước mắt.

Tối hôm ấy, sau khi ăn cơm ở nhà chồng xong, Yến Nhi và Hải Thiên lại bắt xe sang nhà ngoại để biếu cha mẹ cô ít quà mua được từ khu du lịch. Mẹ cô là một người phụ nữ làm nghề ghi số, tính tình đồng bóng lại mê tín, chỉ cần tặng bà ít đặc sản và quần áo màu mè là được rồi, còn bố cô – một họa sĩ phiêu du, nay đây mai đó, lúc nào cũng ung dung tự tại, thứ ông thích nhất chính là giấy tốt và màu tốt, thứ này thì Nhi đã mua đầy đủ cả. Thấy trong ngoài mình bố mẹ ra thì vắng tanh chẳng còn ai, Nhi lại ngó nghiêng một hồi rồi mới bặm môi hỏi: Tuệ Vũ với Hà Trang đâu mẹ?
– Thằng Vũ nó đang nằm trên gác, còn cái Trang thì đi chơi với bạn chưa về.
Bà vừa nói, vừa đánh mắt lên gác, sau đó, cô cũng ngầm hiểu ý mẹ rồi lập tức một mình đi lên gác thăm cậu em trai. Thật ra cả bà Hồng Quân lẫn Yến Nhi đều không muốn để cho Hải Thiên gặp Tuệ Vũ là bởi vì cậu bé này rất hỗn xược, trước nay đều không coi ai ra gì, đối với bố mẹ mình cũng vậy, huống chi là anh rể. Bên cạnh đó, cậu còn đang ở trong thời gian cai nghiện nữa. Để mà nói thẳng ra thì gia đình Nhi đúng là dính vào cái nghiệp chướng gì không biết, kể từ khi bà Hồng Quân chuyển sang làm lô đề, cũng có thể coi là kiếm tiền dựa trên lòng tham mù quáng của kẻ khác, gia đình càng ngày càng khấm khá, nhưng thay vào đó, con trai thứ và con gái út của bà đều dần dần trở nên sa đọa, duy chỉ có cô chị cả là Yến Nhi đã phải chịu cảnh nghèo khó từ nhỏ, biết được đồng tiền kiếm ra cũng chẳng phải dễ dàng nên mới có thể giữ được bản thân ở trong một môi trường phức tạp như thế. Thật ra khi mẹ cô nói, cái Trang nó đi chơi với bạn chưa về, thì cô cũng tự biết được rằng “bạn” của Trang ở đây thực chất là ai rồi. Đó là một cậu thanh niên làm nghề cầm đồ, nay đây mai đó, lại là dân giang hồ, xăm trổ đầy mình, duy chỉ có một lần cô thấy cậu ta mặc vest trong đám cưới của mình là trông có vẻ đạo mạo. Chuyện tình giữa Trang và cậu thanh niên ấy đã kéo dài nhập nhằng suốt hơn một năm nay, hết chia tay rồi lại quay lại, lần nào chia tay cô cũng thấy trên Facebook em mình ngập tràn những là status bi ai, sầu muộn. Chỉ đọc qua thôi cũng thấy nẫu cả lòng, thật không biết đến bao giờ cô bé mới dứt ra khỏi được cái nghiệp này.
Lúc này đã là mười một giờ đêm, cô bé đi đâu mà đến bây giờ vẫn còn chưa về?
Yến Nhi luôn quan tâm đến em gái mình nhiều hơn em trai, bởi thực chất đối với cô, Hà Trang giống như một niềm hy vọng thứ hai của mình vậy. Trước kia gia đình cô rất nghèo, bản thân cô thật ra rất có năng khiếu mỹ thuật, lại vô cùng yêu thích hội họa, nếu có thể thì cô rất muốn sau này sẽ được thi vào trường Đại học Mỹ thuật để tiếp nối truyền thống của cha mình. Thế nhưng, cái “có thể” mãi mãi chỉ là “có thể”. Bởi ngày đó nhà cô rất nghèo, gia đình cô không có tiền, sao có thể cho cô đi học thêm để thi vào trường Mỹ thuật được, đấy là còn chưa kể ước muốn của mẹ cô là mong cô có thể vào được trường Y. Cô trước nay vốn là một đứa con gái nổi tiếng ngoan hiền nghe lời mẹ, cũng chỉ vì cái tính cam chịu ấy mà cô quyết định từ bỏ mơ ước của mình. Còn em trai lớn của cô, thôi cậu này thì khỏi nói rồi, ăn chơi, sa đọa, không có gì là không từ. Cậu bắt đầu bỏ học từ năm lớp mười để đi theo đám bạn côn đồ, làm dân đâm thuê chém mướn, rồi một năm sau thì bắt đầu nghiện ngập, tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền bạc của gia đình. Bên cạnh đó, cô giáo dạy văn năm xưa của Tuệ Vũ cũng chính là chị Tuyết Nghi, bởi vậy mà hoàn cảnh gia đình cô thảm hại như thế nào, chị Tuyết Nghi đều hiểu cả. Với cương vị của một giáo viên dạy văn, là một người đại diện cho học thức, chị vô cùng khinh thường gia đình cô em dâu, và chưa bao giờ lên tiếng ủng hộ cho cuộc hôn nhân này.
Yến Nhi hiểu rõ điều này, nhưng cô vẫn lẳng lặng ngậm bồ hòn làm ngọt, lúc nào cũng một dạ hai vâng trước mặt chị chồng.
Hôm nay cô trở về nhà, một phần là để đưa quà cho bố mẹ, một phần cũng là để lên thăm cậu em trai, xem dạo này tình hình cai nghiện của cậu đã tiến triển như thế nào rồi. Cô nghe nói là cậu mới được thả về từ trại do có biểu hiện tích cực, lại thêm phần bố mẹ cô đã dang tay chạy chọt mong cho con trai sớm được về đoàn tụ với gia đình, vả lại cũng đã mấy tháng rồi cô không được gặp Tuệ Vũ, bởi vậy mà lần này cô vô cùng háo hức. Thế nhưng, khi cô vừa mới bước vào căn phòng tràn ngập hai màu đen đỏ, màu đen của màn đêm và màu đỏ của những ánh đèn mập mờ u tịch, trông khung cảnh cứ rùng rợn như trong một bộ phim ma. Bỏ qua sự ma mị mà cậu em trai dị hợm cố tình tạo ra. Nhi vẫn cố mò lần trong đêm để tìm đến công tắc, rồi tiện tay bật “tạch tạch tạch” ba phát liền nhau khiến màn đêm u tịch trong căn phòng lập tức được đánh tan bởi ánh sáng quang đãng của mấy bóng đèn huỳnh quang lắp đầy trên trần nhà. Bị chị gái lâu ngày mới gặp mặt làm phiền, Tuệ Vũ liền túm lấy cái mép chăn rồi vội vàng kéo phắt nó lên đầu, tỏ vẻ hậm hực gắt gỏng nói: Bà làm cái trò gì đấy? Đang ngủ, tắt đê!
– Thằng này hay nhỉ! Chị về mà không chào một câu à? Chị mua quà về cho mày đây này!
Nhi vừa nói, vừa tiện chân đạp đạp vài cái vào lưng cậu em trai, rồi rút từ trong túi xách ra hai bộ quần áo mới đặt lên đầu giường. Nghe thấy có quà, Vũ liền chần chừ nhỏm đầu dậy, rồi nhanh tay với lấy hai bộ quần áo mà bà chị vừa đặt trên đầu giường lôi tuột vào trong chăn, sau đó lại ậm ừ cộc lốc nói: “Ừ! Cảm ơn!”
Em trai đã không muốn nói chuyện với cô, thôi thì cô cũng đành. Vậy là sau đó, cô liền chạy xuống nhà, nói vài ba câu chuyện với bố mẹ, chờ thêm một lúc nữa cũng chưa thấy Hà Trang về, cô đành xin phép bố mẹ cùng chồng về trước.
Lúc trở về nhà, cô mới giật mình phát hiện ra ví tiền trong túi xách của mình đã bị móc mất từ khi nào, Hải Thiên nghe thấy thì liền tá hỏa lên, định quay xe lại mắng cho cậu em trai kia một trận, nhưng Nhi đã quá quen với mấy chuyện này, nên cô đành xua tay khuyên anh đừng làm to chuyện. Từ trước đến nay, đã không ít lần Nhi bị Vũ móc trộm tiền, đau đớn nhất là lần cô ngồi trông nó lên cơn nghiện, cả đêm nó nắm chặt lấy tay cô, không ngừng cào cấu, la thét, kêu gào sùi bọt mép. Cả đêm cô cắn răng chịu đựng, kiên nhẫn găm nỗi đau vào tim chỉ mong em trai mình có thể bớt đau đớn, vậy mà đến sáng ra, khi cô tỉnh dậy thì em trai cùng túi xách của mình đã không cánh mà bay. Thậm chí, đó còn là số tiền dùng để đóng học mà cô phải đã vất vả lắm mới tích góp được sau suốt một thời gian dài đi làm thêm. Cô và em trai đã từng trải qua những phút giây đắng lòng như thế, vậy chút chuyện cỏn con này có là gì?
May mà hôm nay vẫn chưa đến ngày cô nhận lương hàng tháng, lại cộng thêm kì nghỉ trăng mật vừa rồi cũng tiêu tốn của cô không ít tiền, vậy nên trong ví cũng còn chưa đến một triệu, không thì cô cũng móm.
Đọc tiếp: Vợ bé nhỏ ! Anh yêu em – Phần 2
Chương 4: Mì gói của em là ngon nhất trần đời!
Sáng hôm sau, Mai Lê, Hải Long và vợ chồng chị Lưu Uyển cùng rủ nhau đi mua đồ mừng tân gia cho đôi vợ chồng mới cưới. Sau một hồi bàn bạc, họ quyết định tặng cho đôi tân gia một bộ bếp ga, một lò vi sóng và một chiếc tủ lạnh – đều là những đồ mà theo họ là thiết thực. Trong khi bốn người bạn đang đứng háo hức ngoài cánh cửa gỗ màu trắng, hồi hộp chờ đợi đôi vợ chồng trẻ ra mở cửa thì thực chất họ lại đang chân bà này gác lên bụng ông kia, oằn mình quằn quại đến mười giờ trưa rồi vẫn không thèm dậy.
Sau khi nghe tiếng chuông vang lên inh ỏi ngoài cửa được khoảng chừng mười lăm phút, cuối

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT