|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
lại mở từng ngăn tủ ra, ngay cả ngoài cửa sổ cũng không buông tha, còn muốn trèo ra ngoài tìm, Hứa Triết Tự sợ tới mức chạy nhanh tới kéo chị về.
“Chị à, chị bình tĩnh một chút đi, anh rể đã chết rồi, anh ấy không còn trên thế giới này nữa đâu!” Anh nghĩ ngủ một ngày một đêm, có thể làm chị tỉnh táo một chút, không nghĩ tới khi chị tỉnh lại vẫn là thế này.
Nghe vậy, cô phẫn nộ mắng.
“Em nói bậy! Hai ngày trước rõ ràng là anh ấy còn ở cùng chị mà, còn ôm chị nữa, làm sao có thể chết được? Em đi đi, chị không muốn nhìn thấy em, em còn nguyền rủa Lăng Tuyên nữa, em là người xấu, em là người xấu!” Vừa mắng cô vừa đi về phía cửa phòng, muốn ra ngoài tìm Lăng Tuyên của mình.
“Chị! Chị chưa khỏi bệnh mà, còn muốn đi đâu?” Hứa Triết Tự vội vàng tiến lên ngăn chị mình lại, không cho chị đi ra ngoài.
“Chị không có bệnh, em mới bị bệnh, nói năng lung tung.” Cô kích động đẩy em mình ra, một lòng thầm nghĩ đi ra ngoài.
Hứa Triết Tự ôm chặt lấy chị, “Chị — chị không cần như vậy, em biết anh rể khiến chị thương tâm muốn chết, không thể tiếp nhận được, nhưng nếu anh rể ở trên trời có linh, nhìn thấy chị như bây giờ, nhất định anh ấy sẽ rất luyến tiếc, chị tỉnh lại đi có được không? Đem nước mắt khóc đi ra, trong lòng chị sẽ thấy thoải mái một chút.”
Nghe thấy em mình không ngừng nguyền rủa ông xã chết, lần này Hứa Tình Hoan cuồng nộ nâng tay không ngừng đấm vào em trai. “Lăng Tuyên không chết, anh ấy không chết, em lại dám nguyền rủa anh ấy, chị sẽ đánh chết em, đánh chết em!”
Phí Lăng Sương vừa đi đến, nhìn thấy Hứa Triết Tự đang đứng yên, im lặng để chị mình đánh.
Cô lập tức bảo y tá mang thuốc an thần tới, tiêm cho Tình Hoan, không lâu sau, Tình Hoan đã mê man.
Đêm đó khi Hứa Tình Hoan tỉnh lại, cũng không cãi lộn nữa.
Cô giống như cái xác không hồn, không nói một lời, không nói không cười, không ăn không ngủ, mấy ngày sau đều là như vậy.
“Cô ấy nhất thời không thể thừa nhận sự thật Lăng Tuyên đã chết nên mới có thể như vậy, đây là một loại trốn tránh, chờ một thời gian nữa, có lẽ tình trạng của cô ấy sẽ tốt hơn.” Phí Lăng Sương kiên nhẫn trấn an Hứa Triết Tự đang đau lòng vì chị.
“Vậy phải đợi bao lâu? Cũng đã bảy ngày rồi!” Giọng của anh bởi vì lo lắng mà tăng cao. “Em nghe nói có một liệu pháp thôi miên, có thể dùng phương pháp thôi miên để làm người ta quên đi một số chuyện đau khổ, có thể dùng phương pháp này để chị em quên đi đoạn kí ức đau khổ đó không?”
“Quả thật là đã có người sử dụng phương pháp thôi miên này, làm cho người ta quên đi những gì quá đau khổ, nhưng phương pháp đó rất nguy hiểm, một khi người bị thôi miên phải chịu kích động lớn, hoặc là trong lúc vô ý đã giải được chuyện thôi miên lúc trước, trí nhớ trước đây nháy mắt trào ra. Chỉ sợ cô ấy sẽ không thể chịu nổi, làm cho tinh thần cô ấy sụp đổ.”
Nắm tay đấm mạnh vào vách tường, đối mặt với biểu tình ngây người như khúc gỗ của chị, anh lại đau lòng không chịu nổi.
“Nhưng chị ấy cứ như bây giờ là tốt à? Chị ấy căn bản không giống người đang sống, linh hồn như đã không còn ở thân thể nữa rồi.”
“Đấy là cô ấy tự cô lập bản thân, không muốn chấp nhận sự thật Lăng Tuyên đã chết, chúng ta lại cho cô ấy một chút thời gian, chuyện này không thể vội vàng được.”
“Vậy chị nói cho em biết, còn cần bao lâu nữa?”
“Ít nhất…… Lại một tháng.”
Cuối cùng, ngay cả một tháng Hứa Triết Tự cũng không thể đợi được nữa.
Bởi vì một ngày khi anh ra ngoài làm việc trở về, đã thấy Hứa Tình Hoan đang dùng sức đập đầu mình vào tường, làm cho bức tường vốn là màu trắng giờ đã nhiễm vết máu đỏ tươi.
“Chị, chị đang làm cái gì!” Anh khiếp sợ giữ chặt chị, nhưng cô dùng sức quá lớn, làm anh không thể kéo lại được. “Cô còn không đi tìm bác sĩ nhanh lên!” Anh tức giận hét lớn với cô y tá đang ngây ngốc đứng bên cạnh.
“Ách, vâng.” Cô y tá bị dọa cho sợ hãi lúc này mới hoàn hồn, vội vàng chạy ra ngoài.
“Chị, đừng thương tổn chính mình như thế, mau dừng lại đi!” Không thể ngăn cản hành động của cô, anh đau lòng vươn tay che giữa cái trán chị mình với bức tường, thừa nhận cô đang dùng hết toàn lực va chạm vào, bàn tay thoáng chốc đau đến run lên.
“Đầu tôi đau quá, đau đến mức sắp nứt ra rồi.” Máu từ trán cô chảy vào mắt, làm mắt cô đau đớn, nhưng càng thống khổ hơn là, giờ phút này đầu cô đang đau đớn kịch liệt, cô thầm nghĩ phải dùng sức bỏ đi sự đau đớn đó.
Nhân lúc cô đang nói, Hứa Triết Tự vội đứng chắn trước người cô, dùng sức ôm cô vào ngực, đau lòng không biết nên làm thế nào mới có thể giảm bớt đau đớn của cô.
Chờ một lúc sau, khi bác sĩ đến tiêm thuốc an thần cho chị mình, nhìn chị mình cho dù đang mê man bất tỉnh vẫn nhíu chặt mày, anh đã có quyết định dứt khoát.
Phải làm chị quên đi nỗi bi ai trong quá khứ này, mới có thể làm cho chị bình an sống sót được.
Chương 10
Nhìn chăm chú vào khuôn mặt tái nhợt trong gương ở thang máy, Bạch Hạo Duy thật sự không hài lòng chút nào với diện mạo này của mình.
Trên gương mặt trắng bạch gần như trong suốt kia có một đôi mày liễu nhỏ dài, dưới hàng lông mi là đôi mắt hơi xếch lên, ánh mắt lỗ mãng kia, phảng phất như tùy thời có thể câu người, chưa hết, lại còn có thêm đôi môi nhợt nhạt không ưa nhìn chút nào này nữa, toàn bộ đều khiến người ta chán ghét.
Trong ngũ quan kia thứ tạm được duy nhất là cái mũi thẳng, ngay cả như vậy, khuôn mặt này trông vẫn có vẻ nữ tính quá. Nếu anh không mở miệng nói chuyện, chỉ sợ là mười người thì sẽ có đến năm người nhận lầm anh là nữ mất.
Ngay khi Bạch Hạo Duy còn đang thật sự lo lắng có nên đi phẫu thuật chỉnh hình không, thì đinh một tiếng hai bên cửa thang máy được mở ra, anh đã xuống tầng trệt.
Bước ra khỏi thang máy, trên mặt hiện lên một chút thần sắc khẩn trương lại chờ mong, anh thở sâu, trấn định cảm xúc kích động, sau đó mới bước đến bàn tiếp tân ở phía bên trái.
Dùng tiếng nói khàn khàn vì say rượu quá độ của người kia, anh hỏi: “Xin chào, tiểu thư, tôi đã có hẹn trước với Diệp tổng của cô rồi, tôi họ Bạch.”
Cô gái tiếp tân dùng giọng ngọt ngào có lễ trả lời, “Chào anh, Bạch tiên sinh, Diệp tổng đã dặn, khi Bạch tiên sinh đến thì mời anh trực tiếp vào văn phòng của ông ấy, anh cứ đi thẳng ở bên kia sau đó rẽ phải, phòng thứ hai chính là văn phòng của Diệp tổng ạ.”
“Cám ơn.” Nói lời cám ơn, anh đi theo hướng cô gái chỉ, không lâu sau đã nghỉ chân trước văn phòng của Diệp Uy, nhấc tay gõ cửa, nghe thấy bên trong có người nói mời vào, anh mới đẩy cửa tiến vào.
“Hạo Duy, em ngồi xuống trước đi, chờ một chút nhé.” Diệp Uy ngồi sau bàn công tác bằng gỗ lim, đang nói chuyện công việc với thư ký, thấy anh đi vào, thuận miệng tiếp đón một tiếng, rồi lại tiếp tục nói với thư ký.
“Cô đưa báo cáo tài chính này đến phòng kế toán, bảo họ hãy dựa vào kế hoạch mới này để xem lại số tiền quy hoạch; Kiểm tra chính xác bản báo cáo, cô lại đưa cho quản lý bộ phận sản xuất đầu tiên để anh ấy xem xong, trước buổi trưa ngày hôm nay mang báo cáo đến cho tôi, vì sao tỉ lệ biến động tháng trước lại cao như vậy.”
“Vâng.” Tiếp nhận hồ sơ, Hứa Tình Hoan cung kính nói rồi xoay người trực tiếp đi hướng cửa phòng.
Khi chuẩn bị đóng cửa lại, phát hiện có một ánh mắt đang dõi theo cô, cô liếc mắt một cái, thấy đó là người đàn ông mới đi vào văn phòng, đang dùng một ánh mắt nóng bỏng dị thường chăm chú nhìn mình, cô hơi nhíu mày, lập tức đóng cửa lại, ngăn cách với ánh mắt mãnh liệt làm cô không thoải mái kia.
Diệp Uy dặn việc xong, phát hiện ra tầm mắt của người kia vẫn chăm chú nhìn vào cô thư ký vừa đi ra, người cũng đã rời đi rồi mà ánh mắt anh vẫn dính vào ván cửa một lúc mới thu về, không nhịn được trêu trọc anh.
“Nhìn gì mà chăm chú thế, thư ký của anh cũng được đấy chứ.”
Bên tai nghe được thanh âm, Bạch Hạo Duy mới từ từ quay đầu, nhìn về phía Diệp Uy.
Bên miệng ngậm điếu thuốc, Diệp Uy còn nói: “Đáng tiếc đó là băng sơn mỹ nhân, cô ấy mới đến công ty này một tháng, mà đã làm cho không ít người bị mũi băng đá văng ra đấy.”
Hứa Tình Hoan là thư ký mới đến công ty hắn tháng trước, mới đầu, hắn cũng không để ý đến cô thư ký lạnh lùng như băng không quan tâm nhiều đến người xung quanh này, nhưng cô ấy được một người bạn giới thiệu đến, hắn không tiện từ chối, mà hắn cũng đang thiếu thư ký nên dùng luôn.
Không nghĩ tới hiệu suất làm việc của cô gái này đã vượt quá sự mong đợi của hắn, làm cho hắn thấy mình như đã nhặt được viên đá quý, cô không chỉ biết làm công việc của thư ký, mà ngay cả kế hoạch và chuẩn bị báo cáo cũng rất am hiểu, chia sẻ không ít công việc cho hắn.
“Anh thì sao, cũng có ý với cô ấy hả?” Giọng nói khàn khàn của Bạch Hạo Duy lộ ra vài phần thăm dò.
Anh cẩn thận đánh giá Diệp Uy, hắn ba mươi sáu tuổi, có một gương mặt gọn gàng nghiêm nghị, tuy rằng diện mạo không thể nói là anh tuấn, nhưng cũng dễ nhìn. Căn cứ vào ánh mắt của anh, Diệp Uy cao ít nhất là 185 cm, mặc bộ tây trang màu đen làm nổi rõ thân hình cao lớn cân đối.
Cúi đầu nhìn mình chỉ cao có 178 cm, bởi vì hai năm nay say rượu quá độ, hơn nữa thời
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




