watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:16 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5518 Lượt

chạy về phía cô, ôm cô vào trong ngực, thay cô đỡ cái thang đó.

Hứa Tình Hoan kinh ngạc mở to mắt, gắt gao nhìn người đàn ông đang ôm mình, cô nhận ra đó là người đã gặp ở văn phòng tổng giám đốc Diệp.

Bị thang nhôm đổ vào đầu, Bạch Hạo Duy khẽ kêu một tiếng, nhưng ngay sau đó thấy mình đã giúp được cô chặn nguy hiểm, không để cô bị thương, trên mặt anh lại nở một nụ cười rạng rỡ.“Cô không sao chứ?”

Cô ngây người nhìn khuôn mặt có nụ cười ấm áp như mùa xuân kia, có chút hoảng hốt, giống như có một hình ảnh nào đó chợt lóe qua trong đầu, còn không kịp bắt giữ nó đã bị một dòng máu chảy xuống từ trán anh làm cho sợ hãi, mắt thấy dòng máu đó sắp chảy vào mắt anh, cô cúi đầu xuống muốn lấy khăn giấy từ trong túi ra giúp anh lau máu.

Nhưng anh ôm cô quá chặt, làm cô không thể động đậy được, khẽ nhíu mày, nói:“Anh còn không mau buông ra.”

“Thực xin lỗi.” Nghe thấy tiếng nói của cô, anh vội vàng buông tay, có bộ dáng của người đã làm sai, vội vã giải thích với cô,“Không phải tôi cố ý muốn ôm cô, mà bởi vì vừa rồi cái thang kia đổ xuống, tôi –” Còn chưa nói xong, đã thấy cô lấy khăn giấy ra, đặt lên trán anh.

“Anh bị chảy máu rồi, ngồi xổm xuống đi để tôi xem miệng vết thương có lớn không.”

Hóa ra cô muốn giúp anh lau máu. Trên mặt Bạch Hạo Duy một lần nữa lại giơ lên nụ cười sáng lạn, ngoan ngoãn nghe lời cô, anh ngồi xổm xuống.

Hứa Tình Hoan đẩy mớ tóc ngắn trước trán anh, không lâu sau đã tìm thấy miệng vết thương.

“May mắn miệng vết thương không lớn, nhưng tốt nhất vẫn nên rửa thuốc, khử trùng một chút vẫn tốt hơn.” Cô lấy ra một tờ khăn giấy khác, chặn vết thương lại cầm máu cho anh.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, xin hỏi anh chị có bị thương không?” Anh nhân viên vừa rồi không cẩn để thang nhôm bị đổ, sau khi nâng thang lên, đi tới chỗ hai người xin lỗi.

“Anh ấy bị thương.” Cô chỉ vào đầu Bạch Hạo Duy nói.

Nhân viên đó thấy tờ khăn giấy nhiễm máu trên miệng vết thương, kích động nói:“A, thật là có có lỗi quá, tôi đi báo cáo với ông chủ một chút, anh chị đợi tôi đến bệnh viện băng bó vết thương nhé.”

“Không cần đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi.” Bạch Hạo Duy không để ý lắm, khéo léo từ chối.

“Vẫn nên bôi thuốc vào.” Hứa Tình Hoan khuyên anh.

Nghe thấy cô nói như vậy, Bạch Hạo Duy lập tức thay đổi tâm ý,“Được. Vậy cô có thể đi cùng tôi chứ?”

Ánh mắt đầy chờ mong của anh khiến cô muốn nói cái gì cũng không được, huống chi, anh bị thương cũng là vì cứu cô mà.

Nhưng tại sao có thể trùng hợp như vậy, khi cái thang nhôm đổ xuống, anh là người đầu tiên chạy đến bảo vệ cô, khi đó anh ở ngay bên cạnh ư, chẳng lẽ…… Cảm giác bị người nhìn trộm lúc trước của cô, đó là anh sao?

“Có phải anh đang theo dõi tôi không?” Cô bật thốt ra câu hỏi nghi ngờ trong lòng.

Bị cô đột ngột đặt ra câu hỏi, anh không khỏi lắp bắp giải thích.“Tôi, tôi không phải cố ý theo dõi cô, chỉ là trùng hợp thấy cô vào đây, cho nên muốn đến chào cô một câu thôi, nhưng sợ như thế quá đột ngột, có thể dọa cô, nên tôi vẫn đi sau cô, muốn tìm cơ hội nói chuyện với cô, tôi, tôi không có ý xấu gì đâu, thật sự!”

Thấy anh lo lắng đến đỏ cả mặt, Hứa Tình Hoan cũng tin lời anh nói, đi cùng nhân viên siêu thị đưa anh đến phòng khám bôi thuốc.

Bôi thuốc xong, ra khỏi phòng khám, anh nhân viên kia rời đi trước.

Chương 12
Trời đã tối rồi, Bạch Hạo Duy mở miệng mời cô,“Chúng ta cùng đi ăn bữa tối nhé.”

Liếc nhìn anh một cái, cô lắc đầu nói:“Tôi muốn về nhà.”

Hôm nay ở công ty cô đã nghe nói anh là em họ của Diệp Uy, bắt đầu từ ngày mai sẽ nhận chức giám đốc thiết kế của Giai Tiên. Nghe nói trước kia anh là họa sĩ nổi tiếng trên trường quốc tế, nhưng hai năm trước gặp tai nạn nên bị mù, từ đó về sau không thể cầm bút vẽ nữa, sau thời gian dài nhận trị liệu, gần đây anh đã hồi phục thị lực.

Có đồng nghiệp nói, anh tới Giai Tiên công tác, là vì hết thời, rốt cuộc không vẽ được những tác phẩm xuất sắc như trước kia; Có người còn nói, bởi vì anh uống rượu quá độ, uống hỏng cả gan, ngón tay rất hay run rẩy, không thể cầm bút được nữa, vì thế mới nhờ đến cậu mình, cũng chính là chủ tịch công ty thực phẩm Giai Tiên Diệp Quang Đạt.

Mới ngắn ngủn một ngày, lời đồn về anh trong công ty đã bay đầy trời rồi.

Thấy cô phải đi, Bạch Hạo Duy đáng thương hề hề nói:“Coi như đi giúp tôi ăn một bữa cơm có được không? Tôi vừa phải trải qua hai lần giải phẫu, thân thể còn rất suy yếu, nếu một mình ăn cơm, chẳng may té xỉu cũng không ai để ý cả.”

Nghe anh nói đáng thương như vậy, lại nhìn sắc mặt anh quả thực rất tiều tụy, Hứa Tình Hoan do dự.

Nhìn ra cô đang dao động, Bạch Hạo Duy lại thêm sức lực.

“Không sao, cô không cần miễn cưỡng, tôi trở về ăn mì ăn liền cũng được, dù sao tôi cũng ăn mì ăn liền liên tục hơn nửa tháng nay rồi, lại ăn thêm một bữa nữa cũng chẳng quan trọng.”

Ngữ khí của anh rất cô đơn, giống như chú chó nhỏ bị người ta vứt bỏ trong đêm tối lạnh lẽo, làm cho Hứa Tình Hoan không có cách nào không để ý tới anh. Sự lạnh lùng thờ ơ của cô cũng chỉ là mặt ngoài thôi, trên thực tế, trái tim cô còn mềm yếu hơn bất cứ ai.

“Không cần ăn mì ăn liền, không có dinh dưỡng đâu, được rồi, tôi ăn đi ăn với anh, anh thích ăn gì?” Cô thầm nghĩ mình chỉ cùng anh ăn một bữa cơm thôi mà, cũng không tốn nhiều thời gian, huống chi vừa rồi nếu không phải anh thay cô đỡ cái thang nhôm kia thì người bị thương chính là cô rồi.

Nghe vậy, đôi mắt xếch của Bạch Hạo Duy nhất thời sáng ngời lên như kim cương, trên khuôn mặt anh tuấn có chút nữ tính đang tràn đầy vui sướng không thể giấu được, làm cho người đã ba mươi mốt tuổi như anh, thoạt nhìn lại thấy giống một chàng trai mới hai mươi tuổi.

“Cách đây không xa có một nhà hàng, chúng ta đến đó ăn được không?”

Đón nhận ánh mắt nóng bỏng của anh, Hứa Tình Hoan thấy hơi choáng váng, trong lòng cô dâng lên một tia rung động và có cả một cảm giác quen thuộc không nói nên lời, giống như trước kia cũng từng có người dùng ánh mắt đó chăm chú nhìn cô……

Thấy cô không nói lời nào, Bạch Hạo Duy lo lắng hỏi:“Cô không vui à? Vậy đổi nhà hàng khác nhé.”

“Không cần, cứ đến nhà hàng đó là được rồi.” Cô cũng từng đến đó ăn vài lần cùng em trai, đồ ăn nơi đó rất hợp khẩu vị của cô, môi trường cũng sạch sẽ nữa.

Tất cả những món anh gọi đều là món cô thích ăn, làm cho Hứa Tình Hoan có chút kinh ngạc.

“Làm sao anh biết tôi thích ăn cái gì?” Là trùng hợp, hay là trước đó anh đã từng điều tra rồi? Nhưng ngoài em trai ra, căn bản không có người nào biết những điều này, anh biết từ đâu nhỉ?

“À, cô thích những món đó sao? Thật trùng hợp nhé, những món đó tôi cũng thích ăn đấy.” Bạch Hạo Duy cười híp mắt, vui sướng tỏ vẻ,“Nếu khẩu vị của chúng ta hợp nhau đến vậy, thì sau này có thể thường xuyên đi ăn cùng nhau rồi.”

Đưa mắt nhìn anh một cái, Hứa Tình Hoan cũng không phụ họa lời nói của anh mà chỉ yên lặng cúi đầu dùng cơm.

Bạch Hạo Duy thân thiện gắp rất nhiều đồ ăn vào bát cô.

“Có một bác sĩ nói cho tôi, mỗi bữa nên ăn nhiều thức ăn có màu xanh, màu đỏ, màu vàng, màu trắng và màu đen, cái này gọi là đồ ăn ngũ hành, nó rất tốt cho sức khỏe, nào, cô ăn nhiều một chút đi.” Anh cười rất tươi, mặt mày sáng lạn, thoạt nhìn thực vui vẻ.

Hứa Tình Hoan vẫn trầm mặc, cô thường không nói nhiều, hơn nữa ở cạnh một người không quen lại càng không biết nói gì mới tốt.

Cô lãnh đạm hoàn toàn không ảnh hưởng chút nào đến Bạch Hạo Duy, anh vẫn cười rất vui vẻ.

“Đúng rồi, tôi còn chưa tự giới thiệu. Tôi tên là Bạch Hạo Duy, năm nay ba mươi mốt tuổi, trước đây là họa sĩ, nhưng bắt đầu ngày mai, tôi là giám đốc thiết kế của Giai Tiên. Bố tôi đã qua đời, mẹ và anh trai tôi thì sống ở nước ngoài nhiều năm rồi, trước mắt chỉ có một mình tôi ở lại Đài Loan.”

Nghe anh nói như vậy, cô mới ngẩng đầu, đưa ra nghi vấn:“Chủ tịch không phải là cậu của anh sao?”

“Đúng vậy.” Xem ra ai ở Giai Tiên cũng biết anh là cháu ngoại của chủ tịch rồi. “Có điều, tôi không ở cùng với họ, cậu có gia đình của mình, tôi không tiện đến quấy rầy, cho nên trước mắt tôi đang sống một mình. Còn cô thì sao.” Hai mắt anh sáng ngời nhìn cô.

“Tôi à?”

“Cô cũng tự giới thiệu đi, hiếm khi chúng ta mới có duyên cùng nhau ăn cơm thế này, chỉ là muốn hiểu thêm một chút về nhau thôi mà.”

“Không cần, ăn cơm xong tôi sẽ đi.” Cô chỉ ăn một bữa cơm cùng anh, cũng không tính phát triển thêm một bước với anh.

Bạch Hạo Duy uể oải cúi đầu, tùy ý chọc đồ ăn trong bát.

“Có phải cô khinh thường tôi không? Bởi vì tôi ỷ vào quan hệ với cậu để tiến vào Giai Tiên, hơn nữa mới vào mà đã lên làm giám đốc thiết kế rồi.”

“Tôi không nghĩ như vậy đâu.” Cô thản nhiên trả lời. Công ty thực phẩm Giai Tiên là của họ Diệp, bọn họ muốn phân công ai, cô cũng không có ý kiến gì. Hơn nữa đến lúc đó nếu biểu hiện của anh không tốt, dựa vào cá tính của Diệp Uy thì ba tháng sau sẽ mời anh ra ngoài thôi, cho dù là thân thích cũng vô dụng.

“Thật vậy ư? Nhưng có vẻ như cô không muốn nói chuyện với tôi, tôi còn nghĩ là cô chán ghét tôi.” Giọng anh khàn khàn buồn bã.

“Tôi

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT