|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
không chán ghét anh.” Nhưng chưa nói tới thích.
“Cô thật sự không chán ghét tôi?” Bạch Hạo Duy lập tức lộ ra nụ cười vui sướng.
Hứa Tình Hoan bị ánh sáng rực rỡ trong ánh mắt anh làm trái tim đập lỡ một nhịp.
Cô phát hiện ra rằng thật ra anh cũng rất đẹp trai, ngũ quan đoan chính cẩn thận, da trắng, hai cánh môi mỏng tràn đầy gợi cảm mê người, khi anh không cười lộ ra một nỗi u buồn âm trầm, nhưng khi cười rộ lên, trông anh lại giống một cậu bé ngây thơ hạnh phúc.
Nụ cười đó, không biết vì sao lại làm cho cô có cảm giác vô cùng thân thiết, giống như đã gặp qua ở nơi nào ấy.
Vẻ mặt anh làm đáy lòng cô nổi lên hoài niệm, làm cho Hứa Tình Hoan kinh ngạc nhìn nụ cười trên môi anh đến thất thần.
Là ai? Cô đã từng gặp nụ cười như thế ở trên mặt ai?
Sáng sớm, Hứa Triết Tự lái xe đưa chị đến Giai Tiên, ngay khi Hứa Tình Hoan chuẩn bị xuống xe, đột nhiên anh nghĩ tới một chuyện, vội vàng lên tiếng gọi chị lại.
“Chị, gần đây có người nào đến công ty tìm chị không?”
“Không có.”
“Nếu có người không quen biết đến tìm chị, thì mặc kệ anh ta nói cái gì chị cũng không được để ý nhé, biết chưa?” Vẻ mặt anh thận trọng dặn dò.
“Làm sao có
thể có người không quen biết đến công ty tìm chị chứ?” Hứa Tình Hoan khó hiểu hỏi.
“Em nói là nếu. Chị cũng biết đấy, gần đây có rất nhiều tập đoàn lừa dối, các loại lừa gạt đa dạng ùn ùn, em lo lắng là có một số chuyện trước đây chị không nhớ rõ, sẽ dễ bị người ta lừa.” Hứa Triết Tự vội vã giải thích.
“Chị chỉ quên một vài chuyện thôi, cũng không phải ngu ngốc, nào có bị lừa dễ dàng như vậy chứ, em không cần quan tâm đâu.” Nói xong, trừng mắt nhìn em một cái, Hứa Tình Hoan mới xuống xe.
Thẳng đến khi nhìn thấy thân ảnh của chị đi vào cửa lớn, Hứa Triết Tự mới lái xe rời đi.
Có lẽ là anh suy nghĩ nhiều quá, người kia hẳn là sẽ không đến đây tìm chị đâu, ngày đó anh cũng nói rõ ràng với anh ta rồi, nếu anh ta dám xuất hiện trước mặt chị, anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Nhớ lại lời nói của người đàn ông kia, Hứa Triết Tự đến nay vẫn không thể xác định được những lời đó là thật hay giả, nhưng chuyện gì anh ta nói, lại chỉ có anh cùng một người khác mới biết được.
Bảy ngày trước, bỗng nhiên có một người đàn ông đi vào phòng làm việc của anh, nói với anh –
“Ngón út chân trái của em bị thiếu một ít, đó là bởi vì khi em năm tuổi bị xe đè vào, nghiền nát ngón út đó. Vào trung học em bắt đầu đam mê chụp ảnh, bức ảnh đầu tiên là chụp hai con chó nhỏ đang đánh nhau.”
“Mười bảy tuổi em có bạn gái đầu tiên, nhưng không nghĩ tới em chính là đối tượng bắt cá hai tay của cô gái đó, sau khi biết chuyện này, ở trước mặt cô ấy em đã đập chiếc mp3 vốn là món quà sinh nhật em muốn tặng cho cô ấy, bởi vì cằm cô gái đó có một nốt ruồi, thế nên từ đó về sau em rất ghét những cô gái nào có nốt ruồi ở cằm.”
Vẻ mặt anh khiếp sợ. “Anh là ai? Vì sao biết chuyện này?” Chuyện bí mật này, trừ chị mình ra, anh chỉ nói cho một người.
“Anh là anh rể Phí Lăng Tuyên của em, anh muốn gặp Tình –”
Còn không nghe anh ta nói hết câu, anh đã túm lấy cổ áo anh ta, chửi ầm lên.
“Anh nói anh là anh rể của tôi? Thế thì tôi là Obama nhé!”
Cổ áo bị túm chặt làm khó thở, người đàn ông kia giãy giụa muốn vung tay anh ra.
“Triết Tự, buông tay, anh thật sự không lừa em đâu, anh là Phí Lăng Tuyên, a!” Bụng bị đấm một quả, anh đau đến nỗi phải cúi gập thắt lưng, không nói nên lời.
“Mẹ nó! Anh nói anh là Phí Lăng Tuyên, anh coi tôi là tên ngốc hả? Cho dù ban ngày ban mặt tôi gặp phải quỷ, thì cũng không có đạo lý nào là sau khi chết đi anh lại thay đổi khuôn mặt cả, hay là anh muốn nói cho tôi biết, dưới địa ngục bây giờ cũng đang lưu hành phẫu thuật chỉnh hình hử?”
Người đàn ông kia hỏi lại:“Nếu anh không phải Phí Lăng Tuyên, làm sao có thể biết chuyện này? Chuyện đó là do chính mồm em nói cho anh mà. Đúng rồi, còn nữa, lần đầu tiên em nhận được giải thưởng nhiếp ảnh quốc tế, anh đã tặng cho em một máy ảnh cybershot mà em vẫn muốn mua, còn có một quyển album AV của nữ diễn viên Nhật Bản gợi cảm.” (album AV: nội dung dành cho người lớn… )
Nghe đến những lời này, Hứa Triết Tự ngây ngẩn cả người. Chuyện anh rể cho anh quyển album đó, là bí mật giữa anh và anh rể, anh chưa bao giờ nói với ai, ngay cả chị gái cũng không biết.
Trừng mắt nhìn khuôn mặt xa lạ kia một lát, anh cười lạnh. “Tôi không biết anh có ý đồ gì, cũng chẳng biết tại sao anh biết những chuyện này, nhưng anh đừng tưởng lừa được tôi nhé.”
“Anh biết em khó có thể tin được, ngay cả khi anh tỉnh lại, phát hiện mình biến thành một người khác, cũng cực kỳ khiếp sợ và không thể tin nổi. Anh không biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Nhưng mà, nhưng đây quả thực chính là chuyện thật. Trải qua một tiếng phẫu thuật cấy ghép giác mạc, anh tỉnh lại, liền phát hiện mình đã biến thành một người khác, anh không có trí nhớ của người kia, nhưng lại nhớ tất cả những gì thuộc về Phí Lăng Tuyên.”
Nghe thấy mấy lời ly kỳ đó, tuy rằng anh cũng giật mình, nhưng vẫn không thể tin được, giận dữ hét lên.
“Tôi chẳng cần biết tại sao anh lại chạy đến đây, tại sao phải biên kịch ra mấy chuyện ma quỷ đó? Anh mau cút đi cho tôi, nếu để tôi nhìn thấy anh, thì cứ nhìn thấy một lần, tôi sẽ đánh anh một lần.” Anh túm cổ áo anh ta rồi kéo ra ngoài.
Nhưng anh ta không chịu đi, hai tay nắm chặt lấy cái bàn.
“Triết Tự, em hãy tin anh đi, anh không lừa em đâu, anh nghĩ có lẽ ông trời thương hại anh, cho nên mới để anh cơ hội sống lại, để anh may mắn sống sót bằng thân phận của một người khác, anh nghĩ muốn gặp Tình Hoan, anh –” Nói còn chưa xong, liền nghe thấy tiếng rống to.
“Tôi tuyệt đối sẽ không cho anh gặp chị tôi!”
“Vì sao?”
“Nếu anh dám nhắc đến chuyện gì có liên quan đến Phí Lăng Tuyên trước mặt chị ấy, tôi sẽ giết anh!”
Một ý niệm lóe lên trong đầu, người đàn ông lo lắng hỏi:“Vì sao không thể nhắc đến? Có phải Tình Hoan xảy ra chuyện gì không?”
Anh không trả lời, vặn bung bàn tay đang nắm lấy cái bàn kia, hung tợn tống anh ta ra khỏi phòng, tàn khốc cảnh cáo. “Tôi mặc kệ anh là ai, nếu anh dám xuất hiện trước mặt chị tôi, nói chuyện liên quan đến Phí Lăng Tuyên với chị ấy, tôi tuyệt đối không tha cho anh!”
Sau khi bị thôi miên, chị đã rất vất vả mới quên được chuyện thống khổ là Phí Lăng Tuyên đã chết, để chị khôi phục bình tĩnh, anh tuyệt đối không cho phép kẻ nào nhắc đến anh rể với chị, cho dù người kia thật sự là anh rể cũng không được.
Chương 13
Bạch Hạo Duy rất rõ ràng, muốn hóa giải thù địch, dùng phương pháp cứng đối cứng thì tuyệt đối không thể được, như vậy chỉ khiến chuyện đó càng nghiêm trọng hơn thôi.
Cho nên anh áp dụng phương pháp dụ dỗ, dùng đồ ăn ngon lấy lòng đám phụ nữ kia. Cái đó gọi là cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn.
Cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn: nguyên bản là: cật nhân đích chủy nhuyễn, nã nhân đích thủ đoản, ý là, ăn đồ của người ta thì nói chuyện với người ta cũng mềm mỏng hơn, lấy thứ gì đó của người ta thì cũng nương tay hơn với người ta.
Bởi vậy anh chạy đi mua một đống đồ ăn vặt, dùng danh nghĩa của Hứa Tình Hoan mời các cô ấy ăn, các cô gái đó ăn xong tâm dược thì như muôn hoa đua nở.
Trừ lần đó ra, anh còn có thể đến giúp khi mấy cô gái đó cần hỗ trợ và nói rằng–
“Là Tình Hoan muốn tôi đến đây hỗ trợ.”
Mà sau khi giúp xong, lại nói:“Tuy rằng thoạt nhìn thấy Tình Hoan hơi lạnh lùng, khó gần, nhưng thực tế cô ấy là người ngoài lạnh trong nóng, chỉ là tính cách cô ấy hơi nhút nhát lại không biết biểu đạt cảm xúc của mình thôi. Giống như trước đây, liên tục trong ba năm, ngày nào cô ấy cũng đưa cơm cho một bà lão sống một mình, mãi cho đến khi bà ấy mất mới thôi, hàng tháng cô ấy luôn lấy 10% tiền lương quyên góp từ thiện đó.”
Nghe thấy lời này, những người đó tò mò hỏi anh. “Bạch tiên sinh, làm sao anh biết được những chuyện này? Anh rất thân với cô ấy sao?”
“Không phải, là vì tôi có một anh bạn tốt quen biết cô ấy, cho nên tôi mới biết được những chuyện đó.”
Bởi vậy, chỉ vài ngày sau, anh đã khiến cho mấy cô nàng hay trêu chọc ác ý với Hứa Tình Hoan, đều thay đổi thái độ với cô.
Thật ra ý nghĩ của mấy cô gái đó cũng rất đơn giản, nếu Hứa Tình Hoan chủ động hòa đồng một chút, các cô ấy cũng không gây khó dễ cho cô, thế nên hai ngày nay thấy cô, họ đều chào hỏi, tựa như giờ phút này –
“Chào buổi sáng, Tình Hoan.”
Thấy nữ đồng nghiệp đi qua đang chào mình, cô cũng vội vàng lên tiếng. “Chào chị.”
“Cô phải cầm nhiều hồ sơ như vậy à, có cần tôi giúp cầm một ít không?” Đối phương dừng chân lại hỏi.
Đối mặt với thiện ý của cô ấy, Hứa Tình Hoan thực ngoài ý muốn. “Không cần, tôi cầm được, cảm ơn.”
Sau khi nữ đồng nghiệp đó rời đi, cô buồn bực nghĩ, hai ngày nay không biết xảy ra chuyện gì, tại sao những nữ đồng nghiệp trước đây không thân thiện với cô, đột nhiên lại hiền lành với cô nhỉ.
Bạch Hạo Duy đứng sau cô thấy một màn đó, bạc môi khêu gợi có một chút ý cười vừa lòng.
Vừa quay đầu lại liền thấy Bạch Hạo Duy đối diện cô đang cười, nụ cười ấm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




