|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
(đúng với cái câu "đúc kết được nhiều năm xem Tây Du Kí rút ra được bài học gái xinh đều là yêu quái =))). Em đi Hạ Long 2 ngày về thì kêu mình bị cháy da 1 chút, kêu trời kêu đất cả lên, quyết tuần này sẽ mặc áo chống nắng để giữ lại làn da. Kì nghỉ 1 tuần của mình ở Việt Trì kết thúc, hôm đấy đang sắp lại quần áo vào balo thì bác V gọi xuống tầng
– Bảo! cái M nó gọi này!
– Dạ vâng cháu xuống ngay
Chạy một mạch xuống nhà, thấy con bé M ngồi ở phòng khách tay cầm hộp nhỏ gì đó, tình cảm gớm tặng mình cả quà. Bác V đi lên phòng còn ném cho mình điệu cười bí hiểm nữa chứ, cháu là cháu có gấu rồi nhé bác .
– Hì M – mình ngồi đối diện M
– À tý Bảo về X hả?
– À uh bố mình khoảng 20p nữa thì đến
– Uhm… có cái này M tặng Bảo nèy – M đưa cả hai tay cho mình chiếc hộp
Chiêc hộp có giấy gói óng ánh khá đẹp không có nơ chỉ gói chay ben ngoài thôi, không to lắm, hộp vuông bẹt không to. Mình nhận lại
– Uhm cảm ơn M nhé, đắt không za? mình không nhận của M đâu, mình thân thiết lắm đâu
– À không có 3 chục thôi, mình nhờ đứa bạn mua hộ,không có gì đâu cái chuông gió thôi mà hì.
– Uhm mình cảm ơn nhé! hì
– Uh thôi mình về
– Ở đây cùng mình chơi chút về cũng được
– Thôi Bảo cứ dọn quần áo đi tý bố Bảo đón rồi
– Uhm khi nào về tớ lại nc với M qua face cho
– Uhm mình về
Mình lên phòng cất nốt mấy cái áo phông vào balo, rồi mở luôn món quà xem chiếc chuông gió. Chiếc chuông gió được làm từ vỏ sò quết sơn lên tạo thành hình trái tim khá đẹp. Hiện giờ mình đã làm hỏng chiếc chuông gió đó, thật sự mình rất hối hận và cáu về bản thân khi làm vỡ mất tình cảm bạn bè của M.
Chào tạm biệt một hồi với bác V rồi lên xe cùng bố về nhà, với bao kí ức về thành phố Việt Trì này
Yêu Việt Trì lắm!
(Bạn đang đọc truyện tại Wapchoi.mobi, lưu lại để đọc nhiều truyện hay nhé)
10.25 am
Đang loay hoanh quét cho xong cái hội phòng sắm sửa kín mít các khách khứa của trường, trên bàn thì thấp thoáng vài ba cái bát, đĩa… sắp sửa lại là một bữa linh đình đây… cơ mà … mình không được ăn . Chả là vì trường có tổ chức sinh nhật cô Trâm (hiệu trưởng) cơ mà lại bày đặt ăn uống ngay tại trường âu cũng vì cái tiếng, danh vọng của một "hiệu trưởng" kia mà… Đã thế lại còn bắt mấy đứa học sinh quèn như mình lên quét dọn làm chi không biết nửa, hôm nay thứ 7 được tiết sinh hoạt về sớm đang định hẹn mấy đứa uống trà sữa lại lỡ hẹn haizz…. Chợt nghĩ tới cô Trâm… rồi lại nghĩ tới em! Haizz… 2 tháng rầu mà chẳng có gì thay đổi cả mùa hè đó vẫn ngỡ như ngày hôm qua
– Bảo! Bảo! bê đống thùng này ra em – tiếng chị Thu bên khối 12 gọi mình
– Dạ vầng em hót nốt chỗ này
Khua
khua vài nhát rồi cất gọn cái chổi vào 1 góc, chạy xuống tầng 3 của ban giám hiệu mà bở hơi tai từ lúc tan học đến giờ mệt lắm rồi đấy . Đem cái thùng xốp đầy bát lên tầng thở hổn thở hển.
– Còi! ra xếp cmmđ mệt vãi đạn
– Ờ ờ bác cứ cáu hề hề
Cái thằng này lại nhe nhẻn cười cười rồi cũng xếp nốt đống bát lên cái bàn trải dài đến khoảng 5m trên đó là chiếc khăn trải xanh lớp trên màu trắng, móa cứ như trong nhà hàng vậy. Ở dưới sân trường thấp thoáng mấy chiếc oto ấn tượng nhất trong đấy với chiếc Ducati Monster @@ móa xe ai zậy?!! Đang ngắm em Ducati chợt nghe thấy tiếng cười nói của cô Trâm cùng mấy ông bà mặc vest đầm cứ như vào buổi khai mạc hay bữa tiệc gì vậy, thấp thoáng trong đó vài thiếu nữ mặc váy ngắn và bó sát người, gái đâu mà xinh zậy, một ông thì đang tựa lưng vào tường đang cầm Ip5 (hình như vậy không biết) chọt chọt cười cười 1 mình. Mình nói 1 câu đùa giỡn nhưng rất bé
– Xem sex à anh? – cười cười nhìn ông đấy
Ông cười rồi gật đầu với mình mới hài chứ LOL =))). Tựa vào lan can đợi đám khách kia vào hết trong rồi tính rút về nhanh chứ…. trong kia là những người lớn tuổi sang trọng, váy đen, giày cao gót, ngoài này là 1 thằng cu lớp 11 với chiếc áo đồng phục xộc xệch và đôi converse huyền thoại có lẽ không cân xứng cho lắm. Những người khách đặc biệt những chị trẻ vẫn chưa chịu vào mà vẫn túm tụm ngoài lan can để chụp tự sướng, cái đệt!
*Vào nhanh cho tau về* mình bắt đầu thấy bực
Chợt bên cạnh là chiếc váy hồng ngang đùi nhưng không phải đôi converse nữa… mà là đôi giày búp bê… là em. Trinh vẫn không nhìn thấy mình, đúng vậy… em đang nói chuyện với đám người khách kia mà, thấy tủi thân quá…, em xinh lắm xinh hơn trong ảnh nhiều nét đẹp của một cô gái cá tính tuy bên ngoài là lớp bọc tiểu thư dày đặc mà không ai có thể nhận ra được, chỉ anh mới bóc nó ra khám phá những điều vui vẻ cá tính của em! … hay là anh chỉ ngộ nhận hả em? Cuối cùng em cũng cùng đoàn vào trong cái hội phòng đầy sang trọng đó, cố gắng "lết" qua 3m của cái hành lang thật nhanh… chỉ sợ em sẽ nhận ra cô Trâm cũng khó xử nữa. Nhưng tại sao anh vẫn nán lại làm gì? qua cái của kính chưa đóng hết kia anh đã nhìn thấy em cười anh đã thấy em vui, sau bao những tháng qua đã không thể thấy!
Thểu não đi xuống nhà xe, cắm chìa khóa vào vít tay lái nhưng mình vẫn dừng lại dưới sân nhìn lên qua ô của kia, chỉ muốn xông vào ôm em thật chặt… kệ cho những ánh mắt hiếu kì kia, kệ! uhm đuổi học cũng được…
Anh yêu em cháu gái của hiệu trưởng! lời yêu của một cậu nhóc….. à không…. của một "chàng trai" 16 tuổi, một tình yêu trớ trêu… của một học sinh
Ngồi trong xe hướng về nhà, những kỉ niệm về 1 tuần trôi qua ở thành phố Việt Trì ùa về mình như một phản xạ. Về bác V, ông Đ, thằng N, anh S và đặc biệt là M người con gái tử tế, không xinh nhưng chắc chắn “xinh” hơn bất cứ cô gái nào… trừ em =)). Nhìn lại chiếc chuông gió bằng vỏ sò được xâu lại thành hình trái tim mà mình không thể có chút nao lòng về người con gái đó. M à nếu nhờ 1 sự tình cờ nào đó đưa bạn đến với những dòng này thì hãy nhớ tới Bảo này nhé, rất xin lỗi vì món quà của bạn, mình vẫn còn giữ những mảnh sò còn lại của chiếc chuông gió để trong hộc bàn làm vật may mắn.
Chợt tiếng bố cất lên xóa tan những dòng suy nghĩ
– 1 tuần ở đấy chơi vui không?
– Cũng vui ạ! – nói chuyện với bố là vậy ngắn gọn và súc tích
– Uhm… ở bác V có cằn nhằn gì không?
– Con giúp bác đấy lau nhà với rửa bát mà
– Uhm mẹ mày nhớ mày phết đấy
– Vầng…
Rút điện thoại ra nhắn tin với em rằng mình đang về, tiện thể lên face nhắn với M luôn, con bé này lạ thật nhà rõ khá giả mà chẳng sắm một chiếc điện thoại . M không online haizz, thôi để khi khác vậy. Cắm tai phone
nghe nhạc để giết thời gian trên đườn về. Thiu thiu ngủ lúc nào không hay
– Bảo, Bảo dậy lên phòng mà ngủ, mệt hả?
– Dạ? *ngáp* mẹ ạ?
– Uhm mệt lên phòng mà ngủ
– Vầng
Bước siêu vẹo vào cổng nhà, nhìn quanh phố chẳng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




