watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:56 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6626 Lượt

có gì thay đổi, tất nhiên đi mới 1 tuần mà có phải xa biền biệt đâu chứ! Cố gắng lết cái balo lên cầu thang, đẩy cửa vào phòng, ném cả balo cả người vào giường. Thế là về nhà rồi…
Nằm một lúc thì móc điện thoại ra kiểm tra tin nhắn

– Anh về rồi à? Em mua chả mực nè đắt lắm mua được 10 miếng thôi hix hix

Khà khà lại có bữa linh đình rồi, nói thật với bạn nào đi Hạ Long mà không nếm vị của chả mực đặc sản thì không phải là đi du lịch (Khi ngồi viết lên những dòng này vẫn thèm thuồng). Mình rep lại ngay cho em

– Thế à hay chiều mang sang nhà cho anh với

Đợi khoảng 2p sau em mới rep lại

– Uhm hay sang nhà em cả 2 đứa ăn nhé! Hì hì

– Bố mẹ emđi đâu à mà anh sang được, không sao đâu bảo là bạn con thôi, anh cứ nói dối là bạn thân học cùng lớp nhé!

– Anh sợ lắm, anh không quen nói dối

– Nhưng em nhớ anh lắm, ăn cùng anh cho vui

Chợt suy nghĩ lại, một tuần chỉ nhìn mặt nhau qua những bức ảnh qua những dòng chữ thô kệch, muốn gặp lại em lắm chứ nhưng nguy hiểm quá mẹ em mà biết được chuyện hai đứa thì xác định luôn… Suy nghĩ một hồi rồi cũng đưa ra quyết định

– Uhm thế 4h anh sang nhé!

– Hi hi cẩn thận nhé! em rủ thêm cái G bạn em sang cho bố mẹ đỡ nghi ^^ nhớ anh lắm!

– Uhm, vậy nhé chút anh sang cho, luv u!

Vứt điện thoại qua một bên haizz… vừa mới về nhà lại có thể dính ngay vào rắc rối rồi… Không biết 2 người họ ra sao, mình chưa được gặp bố mẹ T bao giờ không biết phản ứng họ sẽ ra sao nửa, chắc sẽ căm go lắm đây… “Thôi thì sống chết mặc bay” vậy!

Xuống nhà thấy mẹ đang ngồi phòng lo sổ sách giấy tờ ở cơ quan, mẹ còn ham công việc hơn cả bố. Ngồi ghế đối diện bố xem nốt bộ phim trên HBO mà mong sao đồng hồ chỉ chạy chậm lại, mong đừng đến 4h để sang nhà em. Ngồi xem phim cùng bố mà cứ thấp thỏm nhìn lên đồng hồ, tay toát cả mồ hôi ra, bình tĩnh bình tính nào…

– Bảo này!

– Dạ! – giật thót khi bố đang cắt đứt dòng suy nghĩ của mình

– Khi nào lớp đi CVN?

– Dạ 20 bố, sao bố?

– Ờ không… mẹ mày bảo năm nay nhiều việc quá, mệt mỏi nên chẳng muốn đi chơi đâu, bố chỉ sợ mày ở nhà chán, hôm 15 này công ti bố du lịch ở Nha Trang mày đi cùng bố ko.

– Dạ thôi, không có mẹ chẳng đi đâu, bố đi đi, mới cả đợt trước di vào tp HCM say máy bay con mệt lắm.

– Ờ, thế thôi.

Đi phải có cả nhà mới vui chớ, cơ quan bố năm trước cũng đi vào Nam mình đi theo đi máy bay say gần chết @@ (khổ quá 2 lúa ạ ). Ngồi nghĩ miên man quên mất 4h phải sang nhà em. Thôi chết 4.10 rồi! chạy vội lên phòng vớ được cái quần short, thấy điện thoại đổ chuông, em đang gọi

– Alo, ờ ờ anh sang ngay đây

Chạy vào nhà vẹ sinh chỉnh lại tóc chút đã lúc nãy ngủ trên xe rối hết cả lên, chạy lên phòng lăn chút rexona. Mình làm cái quái gì vậy, sang nhà "bạn" chơi chứ sao phải nghiêm trọng quá vậy, mình tự nhẩm. Lao vội xuống nhà dắt xe đạp ra sân

– Con đi chơi chút nha bố

– Về sớm đấy

– Vầng

Đạp xe sang nhà em mà lòng như lửa đốt, không biết "mẹ vợ" sẽ thế nào đây, chắc là một người phụ nữ công sở như bao nhà khác, có lẽ ít nhất với trí tưởng tượng của mình là như vậy….

Dừng xe trước cổng nhà em, thật sự những phần trước mình chưa đề cập tới gia cảnh nhà em, nhà em rất… theo các chú ở đây gọi là… "giàu". Ngôi nhà ba tầng khá to, hầu hết khu phố nhà em là công chức nhà nước, mẹ T là giám đốc sở nông nghiệp của tỉnh, bố T làm phó giám đốc cho 1 chi nhánh, nhưng nghe em nói mẹ em còn làm cao hơn cả bố em nữa, chắc chắn đây sẽ là một người phụ nữ rất sắc xảo!

Trở lại câu chuyện

Mình thu hết can đảm bấm chuông nhà, từ sân vườn với chi chít là cây cảnh, em bước ra.

– Anh đến muộn vậy – em đẩy cửa ra nói

Phải nói 1 tuần nhìn nhau qua những tấm ảnh trên FB thật sự mình rất nhớ! em mặc bộ Barcenola mà mình tặng hồi mới yêu nhau (cả hai coi đây là áo đôi ^^) trông xinh lắm, mặc váy hồng quá gối. Không thể kìm được lòng gạt chân chống xe cuống, ôm lấy bờ eo thon gọn đặt lên một nụ hôn nồng nàn vào môi em, mình có sợ mẹ không ư? mặc kệ! những người đi đường hiếu kì chắc hẳn cũng ngoái đầu lại để xem đôi uyên ương này "hôn nhau". Rời môi em ra

– Nhớ anh không? – tay vẫn ôm hờ eo em

– Ghan quá, bố mẹ em thấy thì sao? – mặt em ửng đỏ dưới ánh nắng ^^

– Thì bảo con rể chứ sao

– Gớm, bỏ tay ra đi em còn đảo nốt chả mực, lúc nãy chưa tắt bếp cháy hết bây giờ

– Rồi – mình đẩy xe vào cửa nhà

Nhà em không to đến nỗi phải xếp vào hàng biệt thự nhưng so cái sân vườn trước nhà em sánh với cái ban công cây cảnh của bố mình thì khác nào…. (viết đến đây chợt không biết so sánh với cái gì ). Dắt xe qua cái "rừng cây cảnh", phải nói nhà em rất biết chơi cây, tuy không có cái nào đến tiền chục trăm triệu nhưng những cây si thu nhỏ "bon-sai của Việt Nam" trông rất yêu, còn cơ man nào hoa, có lẽ do mẹ em trồng, nói thật với mọi người trong cái luống hoa nhà em mình biết đến đúng 1 loại là…. hoa hồng, chứ chẳng biết tuy líp nó như nào hay loa kèn nó ra sao?

Dựng xe bên 2 chiếc đạp điện , có lẽ là xe của cái G (con bé này cũng học chung lớp văn em với mình). Lần đầu tiên trong suốt gần 1 tháng qua yêu em mới biết nhà em như nào. Đúng là nhà của con ông cháu cha, thằng nhóc lớp 11 có lẽ đã không thể tưởng tượng được rằng nó đang yêu…. yêu một công chúa, có lẽ là vậy!

– Nè! sao cứ nhìn quanh thế, em không thích đâu

– Uhm anh xin lỗi, bếp đâu em anh phụ em luôn – nhà rộng quá chẳng biết đâu mà tìm @@

Chợt từ trên chiếc cầu thang gỗ được lết nền bằng đá kia là một người phụ nữ, mẹ em… sao?

Người phụ nữ búi tóc củ hành, trắng, rất trắng. Cô Thương đeo kính, người phụ nữ có thể nói đạt chuẩn trong cái type mà các cô/chú gọi là "nữ công gia chánh", đối với thằng nhóc lớp 11 ngây ngô này… chỉ có thể nói 1 điều rằng đó là 1 người phụ nữ cũng bao nhiêu người phụ nữ khác… cũng giống mẹ nó thôi…

– Mẹ, đây bạn học cùng lớp con, bạn tên Bảo ạ – Trinh mở lời cho mình trước

Mình lễ phép cúi nhẹ đầu, cười thân thiện nhất với cô Thương

– Dạ cháu chào cô

Trái lại với cái viễn cảnh mà cô Thương sẽ cười thân thiệt và bắt chuyện nồng nhiệt với mình với bao người xã giao khác cô Thương chẳng thèm cười với mình chỉ gật nhẹ đầu và nói

– Uhm… chào cháu

Thật sự mình rất ngại và lúng túng trước sự ứng xử của cô Thương, cô không mỉm lấy một nụ cười thay vào đó là nhìn từ chân tơ kẽ tóc mình, đảo từ trên xuống dưới, Trinh cũng chẳng nói gì bằng cách nhìn mẹ em, 2s dừng hình tuy rất ngắn nhưng mình có thể thấy hết được rằng cô Thương…. đã nhận ra đó là lời nói dối (sau này mình mới biết).

Cuối cùng thánh nhân của mình con Giang lên tiếng

– Ê! Bảo vào ăn đi, ơ… cô, cô vào ăn cùng chúng cháu

– Thôi mấy đứa ăn đi, co nghe tiếng ở dưới nhà tưởng ai thôi

2 chữ "tưởng ai" mà mình nghe sao thểu não quá, "tưởng ai" chứ không mong một thằng nhóc lếch thếch như mình. Cô

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT