|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
về gia đình về T, thế là quá đủ rồi, mình quá chán nản về những thứ xung quanh cuộc sống
– Gọi gọi cái cc – mình chửi rủa một câu
Trời bắt đầu mưa, mưa ngày càng mau hạt, rét lắm lại cả gió nữa, chẳng biết đi đâu bây giờ, chung quanh chẳng thẩy cài nhà nào cả. Đi mãi thấm dưới nước mưa mình mới nhớ tới mẹ, tới T, mình đã làm 2 người phụ nữ mà mình yêu quí nhất phải khóc, mình là một thằng ngu, buồn… nghĩ lại khi ngồi viết những dòng này mới buồn làm sao… cái bốc đồng, tính nóng nảy của một thằng con trai mới lớn. Đôi dày, quần jean, chiếc áo phông đã ướt mèm. Đi được một lúc lâu thì mới thấy đèn điện. Lúc đấy không biết sướng như nào nữa, chạy thật nhanh mặc dụ chẳng nhìn thấy đường (bây giờ mới biết bên cạnh mình là một cái hồ chứ không phải ruộng lúa, may lúc đấy không ngã xuống). Vì không nhìn rõ lắm nhưng mình có thể lờ mờ đoán được đó là một căn nhà cấp 4. Mình gõ cửa gỗ
– Có ai không ạ?
Xét bắt đầu nổi lên, gió ngày càng mạnh, mong sao người chủ nhà ra mở cửa mau cho mình nếu không mình ngất ngoài này mất.
– Có ai ở nhà không ạ? ra mở cửa giúp cháu với không cháu chết mất
Nghĩ đến đoạn này tự nhiên mỉm cười thấy mình hài éo tả, nói câu buồn cười không chịu được. Có tiếng dép loạt xoạt
– Có việc gì?
Một giọng nói của người đàn ông
– Dạ bác cho cháu chú tạm không ạ, cháu… cháu chết mất
Cửa mở ra là một ông cụ già, cạnh bên là một cụ gái (thế mà nghe giọng tưởng mấy bác trung niên). Mình gật đầu chào lễ phép rồi vào nhà, răng vẫn không ngừng đậm cầm cập.
– Vào đây cháu
Cụ gái dắt mình vào căn buồng nhỏ, căn nhà có vẻ đã cũ, tường bị bong tróc cả. Cụ lựa mấy bộ quần áo rồi vứt ra tấm đệm cũ.
– Mặc vào đi con
– Dạ vầng cháu cảm ơn
Cụ ra ngoài, không quên đóng cửa buồng lại. Trên giường là cái quần vải với cái áo sơ mi kaki màu trắng ngả sang màu cháo lòng cõ lé vì đã cũ, nhìn như mấy cái kiểu mấy anh dân quê mới lên thành phố xin việc á. Thôi kệ lau người khô rồi mình mặc tạm vào, nhìn cũng không đến nỗi, người mình hơi gầy nên mặc có vẻ rộng cơ mà không có thắt lưng da báo hại cho mình đi ra phải túm vào cho nõ đỡ lỏng =))
Mình lững thững túm cái quần đi ra khỏi buồng, tay kia thì cầm đống quần áo ướt. 2 cụ người móm mém để lộ ra hai hàm răng chẳng còn… chiếc nào .
– Dạ? – mình thấy ngại ngại nói mở lời
– Đây mày lấy cái dây thừng buộc quần vào này
Không biết cái dây ấy để làm gì mà đen xì xì và mốc nữa, thôi thì cứ quấn tạm vào vậy chẳng lẽ cứ túm thế này mãi được sao. Buộc xong quay ra ngắm cái gương mình cũng phải phì cả cười (ngồi viết mà cứ nức nẻ cười như thằng điên, bố vào phòng còn phải kêu "mày rồ à con?"). Nhìn lên đồng hồ đã 8.30 thấu đói đói rồi. Cụ gái nói
– Ăn gì chưa con?
– Dạ cháu chưa
– Đi vào đây cụ xới bát cơm cho ăn, đói rồi hả?
Mình gật đầu nhẹ rồi ngoan ngoãn đi theo cụ, vì là nhà cấp 4 nên phải đi qua một sân vườn rồi mới tới bếp. Cái bếp nhỏ xíu, báp đen đầy tường, mấy cái tơ nhện cũng ngả màu đen xì trên mấy cái góc tường, cụ gái bới "rách" cả nồi cơm mới được đầy cái bát tô. Cụ gắp mấy miếng cá kho được nấu bằng rồi đất nung cho vào bát rồi bảo mình mang lên nhà ngồi xem tivi ăn với cụ ông. Ngồi cái bộ ghế gố đã cũ, chiếc tivi cũng chẳng phải là xiêu mỏng 32 hay 41 inc gì cơ mà có cái chỗ trú mưa và cơm ăn là tốt ròi. Ăn một miếng cá thấy ngon quá, cụ còn cho cả tương vào kho ngon hết xảy luôn, đây lại còn kho chay nghĩa là dùng nồi đất để kho chứ không như ở nhà mẹ hay kho bằng nồi điện.
Vét sạch cái bát cơm cũ mèm sứt nẻ, chắc cũng do tại lúc đấy chạy mệt và đói, ăn xong mình phải tu hết 2 cốc nước mới trôi thức ăn được. Ngồi cùng cụ, cụ hỏi về nhà cửa đâu mà không chịu về v…vv.. không nhớ lắm cụ và mình nói gì nhưng đại khái là cụ khuyên mình nên về để bố mẹ kẻo lo. Mình thì… chủ yếu dành hết cái suy nghĩ cho em và mẹ. Nhớ cái lúc mà em nhìn thẳng mắt mình thật đáng sợ, một sự nghiêm nghị xen lẫn sự thất vọng về một thằng bạn trai tồi.
Buổi tối đó mình và ông cụ nói chuyện nhiều, cụ tên Trí (chắc ai ở thị trấn Hương Canh cũng biết ông) con trai cụ lấy vợ xong thì ra ở riêng, chồng đi suất khẩu lao động, vợ ở nhà làm may nói chung cuộc sống vất vả. Tự nhiên lúc đấy mình lại nghĩ cảnh sau này mình cưới em về với cái cảnh "chồng cày thuê vợ dệt vải" (giống Chí Phèo ^^) sẽ ra sao. Xong 8.30 hai cụ đi ngủ sớm, mình thì cũng thấy mệt mỏi ngáp ngắn ngáp dài rồi. Vào cái buồng cũ của anh con trai, tuy có hơi lụp sụp nhưng vẫn khá là sạch sẽ. Nằm lăn lóc mãi vẫn chửa ngủ được, lại thấy nhớ tới nhà quá haizzz… bây giờ lại thấy mình làm khổ bố khổ mẹ nhiều quá…. lần đầu tiên "bỏ nhà"
Sáng sau, tuy cái quần vẫn hơi ẩm
Sáng hôm sau mình bắt taxi về nhà, không phải hai cụ không đồng ý mình ở đâu, hai cụ chỉ muốn tốt cho mình và âu cũng là để bố mẹ đỡ lo lắng. Nhưng giá lúc đó mình biết suynghĩ động não, mình vẫn giận bố mẹ,T và trở thành "một
thằng bất cần đời".
Chiếc taxi đậu ở cổng nhà, mình chào cụ trai, cụ gái thì lật đật từ dưới vườn lên tay vẫn cầm cây rau gì, trông mà xúc động. Hai cụ mỏ một nụ cười móm mém, nhưng vẫn toát lên được một sự xúc động, hai cụ tâm sự với mình rằng nhà chỉ có 2 thân già này nhiều lúc thấy buồn, chỉ muốn được con cháu về thăm thôi cơ mà con cháu lo cho thân họ chưa xong lấy tgian đâu mà lên thăm 2 cụ cơ chứ
– Thôi cháu về đây ạ
– À mà này, cụ đưa cho vài nghìn còn gửi bác xe nữa chứ
Cụ dúi vào tay mình mấy tờ năm nhìn hơi nhàu, mình cảm thấy vừa xúc động và thấy cảm phục cụ Trí. Mình mở một nụ cười, trả lại cụ rồi nói
– Dạ thôi, cháu về nhà rồi nhờ bố mẹ gửi sau, cầm tiền của ông cháu ngại lắm
Cụ không nói gì theo mình ra xe, đóng cửa lại, mình nhìn theo dáng 2 người vào trong căn nhà cấp 4 đơn xơ nơi mà 2 vợ chồng già với tấm lòng chẳng đơn xơ chút nào. Ngồi trong xe mình cảm thấy ngại khi phải đối diện với bố mẹ và… em. Rồi mình cũng gạt phắt ra, nghĩ về những cuộc đi chơi khi tụi bạn không có mình, lại những suy nghĩ lệch lạc chơi bời mà mình coi tròn hơn cả những người đang quan tâm mình kia. Về đến nhà, cừa không khóa, chắc hôm nay bố mẹ không đi làm để chờ tin mình.
Mở cửa xe, thấy mình, mẹ chạy nhanh từ cổng sắt tới, ôm chầm lấy mình mà khóc, ông lái taxi chẳng hiểu mô tê gì nhìn hết mẹ mình rồi sang mình. Mình cảm thấy bực bội hơn là
hạnh phúc về cái cảnh sướt mướt
– Trả tiền xe cho người ta đi, đang mệt cứ ôm với ấp – mình hơi sững giọng
– Uh Uh, lên nhà nghỉ đi con mày đi làm bố mày với mẹ lo lắng ốm cả người
Mình để ngoài tai hết rồi thằng bước lên phòng
– Bố đâu rồi?
– Bố mày đi làm rồi có mỗi mẹ nghỉ làm ở nhà, ăn gì không con?
– …..
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




