watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:48 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7454 Lượt

xúc động, nói rất nhanh: “Tiểu Man, thế giới này toàn những người như vậy, họ không hạnh phúc, nên muốn tất cả mọi người cũng không hạnh phúc như họ. Chút ánh sáng trong lòng họ đã tắt ngấm, họ liền dùng mọi thủ đoạn đẩy người khác vào nơi tăm tối, điều này hoàn toàn sai trái.”

“Vậy chúng ta phải làm gì?”

“Sống cuộc sống của mình, đi con đường của mình, việc gì phải nghe theo lệnh của người khác. Em hãy nhớ, thế giới này tuy còn quá nhiều những điều bất đắc ý, nhưng không có nghĩa chúng ta không thể lựa chọn.” Anh nói rất hào hứng, hai tay nắm chặt, trên làn da gần như trong suốt, nổi những đường gân xanh.

Giang Tử Khâm đầu gật gật như hiểu như không.

Lúc đó, cô không biết tại sao anh lại có phản ứng như vậy, cho đến hai ngày sau, cô đích thân đón tại nhà một “Tào Thất Xảo” bằng xương bằng thịt.

Hôm ấy là một ngày đẹp trời hiếm hoi, Kha Ngạn Tịch đã dậy từ sớm cùng Giang Tử Khâm chuẩn bị cho kì học mới.

Anh đem tất cả các vật dụng cần thiết: vở bài tập của kì nghỉ đông, hộp bút, sỏ liên lạc đã kí cẩn thận bỏ từng thứ vào cặp sách mới cho cô. Trước đó anh đã hỏi cô một lô vấn đề, nào bài tập đã làm hết chưa, nào kế hoạch cho học kì mới là gì, đều không nhận được câu trả lời. Cô ngồi dưới ánh nắng hắt qua cửa sổ, chăm chú tập đàn.

Giang Tử Khâm rất thích mở rèm cửa sổ, ngồi tập đàn dưới nắng, còn Kha Ngạn Tịch lại thích kéo rèm, để có cảm giác căn phòng tối om.

Chuông cửa vang lên, Giang Tử Khâm đứng bật dậy, chạy thình thịch ra ngoài: “Để em mở cửa!” Cô cố tình tránh né Kha Ngạn Tịch thời gian này bỗng dưng trở nên lắm điều.

Kha Ngạn Tịch hơi băn khoăn, anh không nghĩ sẽ có ai đến căn hộ này. Một ý nghĩ chợt lóe, khiến anh hoảng hốt, vội để đồ trong tay xuống, cũng chạy ra.

“Bà là ai?”

Ngoài cửa là một phụ nữ trung niên, vô cùng tao nhã quý phái, khoác chiếc măng tô da báo màu đen, dài đến đầu gối, bên dưới lộ đôi chân mảnh dẻ thẳng tắp rất cân đối, bàn chân lẩn trong đôi giày da có những vết rạn như da rắn. Bà trang điểm rất đậm, nhất là đôi môi tô son quá đỏ, mười ngón tay cũng được chăm sóc kĩ càng, móng sơn đậm đến mức cảm giác như nhỏ móng tươi lên đó.

Giang Tử Khâm đột nhiên nhớ đến một tình tiết trong cuốn tiểu thuyết nào đó, không nhớ cuốn nào, chỉ nhớ láng máng là, người đó chấm tay vào nước rồi ấn một điểm trên mặt bàn, bên dưới lại ấn mười điểm, tượng trưng cho đội môi đỏ và mười ngón tay đỏ chót, vậy là đã hoàn thành bức chân dung một người nào đó. Người phụ nữ trước mặt thật sự gây cho cô cảm giác như vậy.

Vị khách đang lấy ra chiếc gương trong chiếc ví bạch kim màu tím trên tay, đột nhiên nghe thấy giọng con gái trong trẻo, bỗng ngây ra, khi nhìn thấy Giang Tử Khâm, bèn lui sau một bước, rồi ngước lên, nhìn lại biển số trên cửa.

“Đây có phải nhà của Kha Ngạn Tịch?” Bà hỏi.

Giang Tử Khâm gật đầu: “Vâng, nhà của anh ấy.”

“Ồ…” vị khách cất chiếc gương vào ví, đặt một ngón tay móng sơn đỏ dưới cằm, nghiêng đầu ngắm kĩ cô,”Cô là ai?”

“Tôi là Giang Tử Khâm.” Cô trả lời rất khẽ, có lẽ do người phụ nữ trước mặt quá cao ngạo, lúc không cười, đuôi mắt xệ xuống, có một vẻ uy nghiêm đáng sợ.

Kha Ngạn Tịch cũng vừa chạy tới cửa, nhưng không có phản ứng rõ ràng. Anh đặt tay lên vai Giang Tử Khâm, ấn nhẹ, làm cô chú ý.

“Tiểu Man, em về phòng tập đàn đi, anh không gọi, em không được ra.”

Giang Tử Khâm quay lại nhìn anh, nhưng không muốn đi, tuy nhiên nhìn vẻ mặt u ám của anh, biết không thể kháng lệnh, đành vỗ nhẹ lên tay anh, rồ chạy như bay vào trong.

Kha Ngạn Tịch lúc này mới có thời gian chú ý tới vị khách trước cửa, anh khoanh tay trước ngực, nghiêng người dựa vào một bên tường, lạnh nhạt nói: “Là bà ư?”

Người phụ nữ lúc này mới rời mắt khỏi cô gái tóc dài vừa chạy đi, nhìn lướt qua mặt Kha Ngạn Tịch, đoạn bước thẳng vào trong, cất giọng châm biếm: “Làm khó cho con rồi, con trai ngoan, ở cái nơi rách mướp này mà vẫn có thể béo lên được, khẩu vị cũng thay đổi rồi, đẹp thì cực đẹp, nhưng còn quá non.”

Kha Ngạn Tịch nghiến răng, vội đi theo bà. Trong không khí sực nức mùi mỹ phẩm, xen vị cay nồng – giống như mỗi lười bà nói ra.

Kha Ngạn Tịch cảnh giác nhìn về phía Giang Tử Khâm, đúng lúc cô vừa đống cửa. May mà cô không nghe thấy những lời bà vừa nói, nhất là mấy câu cuối.

Giang Tử Khâm áp chặt lưng vào cánh cửa phòng, tim đập thình thịch. Không hiểu sao, cô cảm giác người đàn bà kia không phải là người tốt, bà ta đứng đô như thể lực áp bức.

Bà ta có thể là gì của Kha Ngạn Tịch? Một phụ nữ, một phụ nữ trung niên, vẻ cay nghiệt, lại còn chiếc cằm xẻ hiếm thấy, cằm Kha Ngạn Tịch cũng vậy – cô chợt vỡ lẽ, đó chính là mẹ của Kha Ngạn Tịch!

Bà ta đến đây làm gì, đinh đưa kha ngạn tịch đi sao? Đi đến cái nơi xa lắc ấy, gọi là nhỉ? Na uy. Phải, một nước nhỏ ở Bắc Âu, có nguồn dầu mỏ dồi dào và rừng núi mênh mông, là nơi Kha Ngạn Tịch lớn lên.

Cô vội áp tai vào cửa, nhưng không nghe thấy gì, cho đến khi có tiếng cánh cửa khác đóng sập lại. Cô vội vàng mở cửa, trong phòng khách quả nhiên không có người, nhưng cửa phòng sách lại đóng. Cô rón rén chạy đến, áp tai vào cửa.

“Tôi đến đay vì chuyện di sản, cha anh không để lại cho tôi một xu.” Tiếng người phụ nữ hét lên, bà phẫn nộ cực điểm.

“Đương nhiên không để lại cho bà, hai người ly hôn đã lâu, hơn nữa ngày trước bà đã lấy một nửa rồi.”

“Vô lý, ta nuôi con cho ông ấy bằng ấy năm, ta có thêm lấy thêm nửa nữa , cũng là hợp lẽ!”

Tiếng nói trong phòng nhỏ dần, cuộc trao đổi bị ngắt giữa chừng, khiến Giang Tử Khâm tưởng là hai người bên trong đã lặng lẽ đi sang phòng khác. Cho đến khi có âm thanh rất lạ thoáng vọng ra, đó là âm thanh thê lương tựa gió lạnh rít qua rừng trúc, khiến cho người ta bất giác hoài nghi, phải chăng có một con thú hấp hối đang rên rỉ, giãy giụa trong phòng.

Giọng người phụ nữ một lần nữa vang lên: “Con nên theo mẹ quay về, con phải hoàn tất chương trình học tập. Mẹ đã gọi điện cho ông viện trưởng, ông ta vẫn bảo lưu kết quả học tập của con, chính là chờ con quay về học tiếp. Không phải con muốn trở thành Munch sao? Ở lại đây sao có thể thực hiện mơ ước của con. Hay là con đột nhiên thay đổi chí hướng, muốn làm một thương nhân người sặc mùi tiền?”

Lần này Kha Ngạn Tịch không trả lời.

Ngoài của Giang Tử Khâm kinh hãi run rẩy, thấy tim quặn đau. Hai tay ấn mạnh lồng ngực, ngón tay như búp măng bóc nõn, không biết gãy lúc nào.

Cô biết, mình nhất định đã xảy ra chuyện, trong tim như có một quả cân, đang từ từ rơi, từ từ rơi, khiến cả người sụp đổ, mông chạm đất, đầu đập vào cửa, đờ đẫn ngây ngây, hồn vía bay đâu mất.

Lát sau, Kha Ngạn Tịch mở cửa, liền đó chân va vào vật gì đó đau đau, cúi nhìn, thấy Giang Tử Khâm hai mắt đỏ hoe.

Anh vội vàng cúi xuống kéo cô lên, khẽ hỏi: “Tiểu Man, sao lại ngồi dưới đất?”

Giang Tử Khâm đờ đẫn như không nghe thấy, mắt trân trân nhìn về một phía. Cô dựa vào anh, qua lần áo len mỏng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, từ từ lan tỏa, ngấm vào mạch máu cô, rồi cuộn chảy, dồn về tim. Nhưng mùi hương quen thuộc không còn là hương bạc hà thoang thoảng, mà là mùi thuốc là, gióng nư mùi mạt cưa cháy, sộc vào mũi. Cô bật ho.

Người phụ nữ ấy thong thả bước lại. đôi giày

dưới chân mũi nhọn đến chướng mắt, giống như hai lưỡi dao găm, chực đâm thẳng vào người cô. Cô thật sự hoảng sợ.

“Con bé này mồ côi hả? Nhỏ tý thế, mấy tuổi rồi?” Không ai trả lời, bà ta lẩm bẩm, “Ta thấy có lẽ chưa quá mười tuổi. Ngạn Tịch, vì nó con nhất định đòi ở lại sao?”

Giang Tử Khâm bất ngờ, ngẩng đầu nhìn bà ta. Đôi mắt mang mi giả của người đàn bà ấy đã hơi đỏ, nhưng vẫn đầy ngạo mạn.

Bị đôi mắt trong veo kia nhìn chằm chằm, bà ta bỗng tức giận vô cớ: “Đừng có nhìn ta như vậy! Ngạn Tịch, mẹ đến đây là để cho con một lối thoát, con phải nghĩ kĩ, đừng ngu xuẩn làm con rối trong tay ông ta. Có hai con đường, hoặc là cùng me về Nauy, hoặc…”

Bà ta bắt đầu cười gằn, không nói nữa, quay người bỏ đi. Đột nhiên, quay lại, giơ bàn tay mang găng da vuốt mặt Giang Tử Khâm, để lại một vết dài đo đỏ trên má cô.

“Lolita hả?” Bà ta liếc nhìn con trai, sắc môi càng đỏ, “Đáng tiếc là con bé không có bà mẹ để cho con cưới, con cũng không cần lãng phí thời gian đi đường vòng như vậy.”

lolita: nhân vật trong cuốn truyện cùng tên của nhà văn Mĩ gốc Nga Vladimir Nabokov -78, một cô bé gái tám tuổi. Một người đàn ông say mê cô bé, đã kết hôn với mẹ cô để tìm cách tiếp cận cô.

Giang Tử Khâm không hiểu, ngẩng đầu nhìn Kha Ngạn Tịch, đôi mắt to, đen láy long lanh, “Lolita…là gì?”

Cặp mày Kha Ngạn Tịch càng cau có, lần này anh đã nhẫn nhịn đến giới hạn cuối cùng, giọng thô bạo đuổi khách: “Xin bà đi cho, không tiễn!”

Mấy hôm nay, Kha Ngạn Tịch và Giang Tử Khâm đều không muốn ăn, bà giúp việc làm một bàn đầy thức ăn, nhưng chẳng ai ăn nổi một hạt cơm. Mỗi người ở lì trong phòng riêng, không ai nói với ai.

Giang Tử Khâm nằm thẳng đơ trên giường lặng lẽ nhìn lên trần nhà, trên giấy dán tường màu be là những chùm hoa erika phớt hồng rất đẹp. Loài hoa này tượng trưng cho tình yêu đơn độc.

Tuy

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT