|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lời suốt mười tám năm, sau sinh nhật, cuối cùng đã có một hành đọng nổi loạn của thời nông nổi. Buổi sáng hôm đó, cô không quệt kem đánh răng cho Kha Ngạn Tịch, cũng không ăn sáng với anh. Chỉ lấy hai lát bánh mì, sau khi uống một ngụm sữa to, tung tăng đi ra ngoài.
Cô giống một con bướm vui vẻ, bởi vì có người thích nhìn cô trong bộ dạng trẻ con như vậy.
Giang Tử Khâm trốn tiết học đầu tiên, ngồi trên bậc sân vận đọng, ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời xanh nhạt. Chính lúc này, gã con trai tình nguyện mùa giày cao gót cho cô bước vào cuộc sống của Giang Tử Khâm, chỉ có điều, không lâu sau, cô đã quên bẵng tên cậu ta, cả đời cũng không hề nhớ lại.
Cô đánh số cậu là A, đây lag gã trai đầu tiên cô cặp kè, nhưng gã lại không phải mối tình đầu của cô, tuyệt đối không. Cũng như Mathilda mười hai tuổi, mối tình đầu của cô là một người đàn ông lớn tuổi, người chưa bao giờ dám dối diện với tình cảm của mình.
Giang Tử Khâm luôn gây ấn tượng bí hiểm đối với bạn bè, hị đều biết cô không có cha mẹ, bởi vì trước nay chỉ có một người đàn ông trẻ đến đón cô với danh nghĩa phụ huynh. Họ cũng biết nhà cô rất giàu, những chiếc xe đón cô luôn rất đẳng cấp, chưa bao giờ thấp thơn Maybach. Cô trầm tĩnh, ít nói, có lẽ vì tính cách bẩm sinh lạnh lùng. Tuy nhiên, hóa ra cô cũng có thể cười với người đàn ông đến đón, hóa ra cô cũng có thể cười rạng rỡ, đẹp đến thế.
Cô ở trên cao, không ai có thể chạm vào. Người gièm pha rất nhiều, người si mê “mỹ nhân băng giá” còn nhiều hơn. Bọn con trai cá cược với nhau, ai có thể làm cho Giang Tử Khâm cười, và thận chí tán được cô, sẽ nhận được một thẻ game 108 anh hùng Lương sơn bạc đẹp mê ly.
Khi các gã con trai nhìn thấy Giang Tử Khâm ngồi sau xe đạp của gã A, có mái tóc siêu ngắn và thành tích học tập cực thảm hại, tất cả đều há hốc mồm. Ai có thể ngờ, nữ thần trong lòng họ đột nhiên từ trên trời rơi thẳng xuống đất? hơn nữa… lại cắm mặt xuống đất trước tiên!
“Này, tin hot, tin hot đây!” Tên Béo mồ hôi nhễ nhại chạy vào lớp, vừa ngồi phịch xuống ghế, mấy cái bàn đằng trước, đăng sau rung lên, va vào nhau lạnh cạch. Gã lau mồ hôi dầu trên mặt, gác tay lên bàn của Triệu Doãn Phu phía sau, “Này, Bà Bầu, đoán xem đây vừa nhìn thấy gì?”
Triệu Doãn Phu đang bận làm bài, cây bút trong tay lia rất nhanh, bị gã đẩy một cái, ngòi bút vạch một vệt dài trên giấy. Cậu vừa lấy băng dính dán lại, vừa bận hất cánh tay tên Béo, “Không có thời gian, đang bận!”
“Xì, chảnh thế!” Tên Béo giật cây bút trong tay Triệu doãn phu, chỉ vào cậu ta nói: “Không nghe, sau này chết vì hối hận đó nha.”
Triệu Doãn Phu đấm tay xuống bàn, vừa trừng mắt, tên Béo đã cười hề hề trả lại cây bút.
“Đồ bần tiện, làm gì mà dữ vậy! Dây cói cho biết nhá, tin này hot cực, không nghe, sau này đừng hối hận!”
Triệu Doãn Phu mắt liếc đảo, nói nhỏ: “Có gì nói mau.”
“Tớ vừa nhìn thấy Giang Tử Khâm”. Triệu Doãn Phu ngẩng phắt đầu, Kim Điệu bên cạnh cùng mó đến, tên Béo thấy có kẻ cắn câu, cười đắc ý, “Đoán xem, có lạ không, hôm nay Tử Khâm ngồi xe của thằng 188 lớp bên.”
Cái cằm của Kim Điệu suýt văng xuống mặt bàn, lập tức cấu vai tên Béo, giọng the thé kêu: “188 nào?”
“Ối, mói cứ nói, sao lại cấu người ta!” Tên Béo gạt tay Kim Điệu nhăn nhó kêu, “Bọn lớp bên, có mấy 188, chính thằng khốn đó! Nhưng cậu đừng khen, nó chơi bóng rổ siêu lắm nhá.”
Mặt Triệu Doãn Phu đột nhiên tía nhợt, mắt đảo tứ phía, nhưng chẳng dừng ở đâu. Xung quanh, tiếng bàn tán ồn ào, nhưng cậu đã không thể nào nghe rõ, giống như đi vào nhà tắm công cộng, hơi nước mù mịt, tấn công mọi cảm quan trên người, đầu u u ong ong, không biết trời đất tối sáng thế nào.
Vô tình nhìn thấy một người từ cửa đi vào, ngược ánh sáng, nên nhìn không rõ mặt, nhưng tim đột nhiên cứng đơ. Cậu đứng bật dậy, chạy ra, đứng chắn trước mặt người đó, giọng run run hỏi: “Cậu đã yêu phải không?”
Giang Tử Khâm đi đôi giày cao gót bước vào lớp học, bất thần bị chặn lại, bao nhiêu ánh mắt sắc lẹm dồn tới. Cô nhíu mày, chán ngán bĩu môi.
“Tin nhanh vậy sao?” Cô nói rất nhẹ nhàng, nhưng từng chữ rõ ràng.
Cô ấy thừa nhận rồi, Triệu Doãn Phu bị gạt sang một bên, không ngờ, Giang Tử Khâm thừa nhận thật rồi!
Chương 11
Kha Ngạn Tịch càng ngày càng về nhà muộn.
Giang Tử Khâm tay kẹp điều thuốc, nghiêng người tựa ban công, uể oải nhìn bầu trời anh thẳm. Con hổ màu thu đã bắt đầu giơ nanh vuốt gió vừa khô vừa nóng, táp vào mặt, hai má đỏ dậy, màu má này hoàn toàn do nóng quá. Mồ hôi lấm tấm trên là da nhỏ mịn, gió càng thổi càng khó khô, càng thổi lòng người càng rối.
Dù vậy, vẫn không muốn quay về phòng.
Bà Hà giúp việc không làm ở đây nữa, tuổi cao, chân bị bệnh, cả cuộc đời đi làm giúp việc khiến bà mắc căn bệnh khó chữa – chứng phong thấp, một năm trước đã cầm hai gói tiền lớn Kha Ngạn Tịch biếu, trở về quê. Bà không cho anh gửi ngân hàng, nhất định cất trong túi vải, kẹp khư khư dưới nách.
Giọng nói của bà cũng manh dấu ấn tăng trầm của cuộc đời, một mùi băng phiến thoang thoảng, dường như tỏa ra từ chiếc rương dựng của hồi môn thời con giá, vừa mở nắp rương là phả ra xen lẫn mùi ẩm mốc. Lưỡi dao của thời gian, đã tạc cô khiến thiếu nữ thành bà lão. Giọng nói cũng run run như nếp nhăn trên mặt bà, “Thiếu gia, cậu phải biết, cái khoản tiền nong là cứ phải thủ trong người mới yên tâm. Đổi lấy một cái thẻ bé tý, tôi không tin, cái thẻ bé tẹo ấy làm sao chứa hết ngần này tiền!”
Nghĩ đến lại thấy buồn cười, một bà cụ ôm hai gói tiền, thấp thỏm lên máy bay, suốt chặng đường thấy ai cũng là kẻ thù, ai bảo họ nhìn vào tiền của bà! Về đến nhà, bà gọi điện thoại, thông báo dọc đường bình an, tiền cũng giấu dưới gầm giường yên ổn rồi.
Giang Tử Khâm rít một hơi thuốc là, bỗng cảm thấy bà giúp việc thật khôn ngoan, có những thứ thực sự quan trọng, thì chính mình phải giữ mới yên tâm. Còn với cô, những gì thực sự quan trọng trong đời phỏng có bao nhiêu? Muốn có trái tim của một người luôn bên nhau cho đến khi cả hai tóc bạc da mồi – ước mơ tầm thường nhất, cũng là xa sỉ nhất.
Sau bà Hà đi, Kha Ngạn Tịch muốn tìm người giúp việc khác, nhưng Giang Tử Khâm không đồng ý. Cô có chút ích kỉ, chỉ muốn cùng anh dưới một mái nhà, không bị bất cứ ai làm phiền. Không nhờ, một năm sau, thực tế chưa tới ba trăm ngày, sự bình yên ngắn ngủi đó đã bị phá vỡ.
Giang Tử Khâm dụi điếu thuốc đang hút dở vào khoảng dất dưới khóm hoa Erika. Cô ghét nhất là loài hoa này. Ý nghĩa của loài hoa này là gì? Tình yêu cô dơn, Heatheliff cô đơn, được trồng giữa hoang vu với một thảm hoa Ericka. Lắng tai, dường như còn có thể nghe thấy tiếng gọi cừ cổ họng già nua của ông lẫn trong gió : “Catherine…”
Nhân vật tronh tiểu thuyết “Đồi gió hú” của nhà văn người Anh Emily Bronte -22 một người đàn ông cô đơn, suốt đời chỉ yêu Catherine, con gái của cha nuôi mình, cuộc đời bị đốt cháy bởi tình yêu dữ dội và ý chí báo thù điên cuồng.
Giang Tử Khâm ngày càng không thích loài hoa này, có dạo cô mua hạt hướng dương về gieo. Kết quả đương nhiên rất thảm hại. Mấy tháng sau, vẫn không có hạt nào nảy mầm, chúng bị cô đơn bóp nghẹt ư?
Cô không hiểu.
Đêm đó, lúc Kha Ngạn Tịch về đến nhà đã gần mười một giờ. Giang Tử Khâm quấn mình trong chăn, trong bóng tối, dường như chờ đợi rất lâu rất lâu. Hình như anh đi lại mấy lần trước cửa phòng, mới hạ quyết tâm khẽ khàng mở cửa, không bật đèn lên, nhón chân rất nhẹ, nhưng không hiểu sao, cô có cảm giác anh đang vui náo nức, lẽ nào do vừa hẹn hò?
Kha Ngạn Tịch kéo chăn đắp lên cánh tay cô lộ ra ngoài, hình như muốn ngồi bên giường, nhưng cuối cùng lại đứng lên, không làm gì cả.
Cùng luồng không khí bạt nhẹ lên má cô, tiếng chân trở ra cảu anh cũng vang lên. Anh nghiêng người, lách qua cánh cửa kép hờ, rồi nhẹ nhàng đóng lại, mắt vẫn còn lướt nhìn cô lần nữa, chỉ thấy một khoảng vồng lên dưới tấm chăn, trong bóng tối tấm chăn hoa trắng càng nổi bật.
Cánh cửa lại đóng rồi.
Người nằm trên giường đang run, suýt nữa đã không thể kìm lòng ngồi bật dậy, ôm chặt cổ anh, chìm trong hương bạc hà quen thuộc, thầm thì với anh: “Ngạn Tịch, Ngạn Tịch…Em yêu anh”
Làm sao dám? Ai tin tình yêu của một đứa be mười tám tuổi. ai đón nhận những ám hiệu tình yêu của một đưa bé mười tám tuổi. Ai hiểu nỗi mong chờ của một đứa bé mười tám tuổi…ai? Người lớn là những con tàu ngầm thận trọng, rất sợ rơi vào vực xoáy tình yêu, sẽ không thể nổi lên mặt biển trong xanh nữa.
Giang Tử Khâm vùi đầu trong chăn, ôm chặt cái gối, khóc thầm. Bên tai luôn thoảng vọng tiếng hát xa xăm của anh: “Vỏ trứng nhỏ, vỏ trứng xinh, đừng khóc nữa, ngoan ngoan nào, đi cùng tôi, vào hang tôi.”
Kha Ngạn Tịch đã từng nuông chiều cô hết mực, nuông chiều vô nguyên tắc của như vậy!
Nhưng bây giờ….
Anh ngày càng phớt lờ cô, dù cô đi đôi giày cao gót cao lênh khênh cực chướng mắt, sơn móng tay đen sì, thậm chí bỏ học đàn, bỏ tập đàn, anh đều không có bất kì phản ứng nào. Càng không có chuyện đưa đón đi học, hoặc về nhà ăn cơm với cô.
Giang Tử Khâm hiểu rất rõ, cô vĩnh viễn không thể bằng cô gái kia. Sự khác nhau giữa người vợ tương lai và “đứa con nuôi”, cũng giống như
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




