|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
khanh khách, sau đó lại trở nên trầm ngâm, “Còn về sau vì sao chia tay, tôi không nhớ nữa. Một người đàn ông tuyệt như vậy, may mà bây giờ anh ấy lại quay về với tôi.”
Giang Tử Khâm nghi ngờ lời cô ta, Kha Ngạn Tịch biết vẽ ư? Vì sao cô không biết? Bỗng nhớ đến chiếc nhẫn anh vẽ hôm nào, đường nét tuyệt cờ tinh tế, đúng là người mới học không thể vẽ nổi.
“Ở trường đại học Ngạn Tịch học chuyên nghành gì?”
“Anh ấy không nói với cô à? Lạ thật!”
Giang Tử Khâm thấy nghẹn ở cổ, cảm giác bị coi thường, vội nói dối, “Có nói, nhưng tôi… quên mất.”,
“Ra vậy, anh ấy học mỹ thuật, có tư chất hội họa, trẻ măng mà đã khá nổi tiếng ở Oslo. Các thầy hướng dẫn đều nhận xét, anh ấy quả là một tiểu Edvard Much, sau này nhất định thành công. Nhưng đáng tiếc, đang học dở Ngạn Tịch lại về nước. Khi tôi biết tin này thì anh ấy đã bỏ học rồi. Mọi người đều đáng tiếc cho anh ấy, nghe nói ngạn tịch tiếp quản cơ nghiệp gia tộc, trở thành thương gia, tôi hết sức ngơ ngàng. Có thể cô không biết, trước đây Max là người đầy hoài bão, rất ghét đấu đá lẫn nhau, càng không thích giao du với những kẻ sặc mùi tiền.” Chân Manni thong thả kể, thấy cô nghe rất hào hứng, liền dừng lại. Lát sau mới cười hỏi: “Cô trở thành con nuôi của anh ấy từ khi nào? Max cúng kể qua cho tôi nghe nhưng tôi muốn biết nhiều hơn.”
Giang Tử Khâm đỏ bừng mặt, đính chính ngay, “Tôi không phải con nuôi của anh ấy, năm mười hai tuổi tôi dã sống cùng anh ấy. Anh ấy gọi tôi là Tiểu Man, tôi gọi anh ấy là Ngạn Tịch. Giữa chúng tôi hoàn toàn bình đẳng. Đúng là Ngạn Tịch có ý định trở lại Nauy, có một thời gian anh ấy rất buồn, nhưng cuối cùng vẫn quyết định không đi nữa, vì lúc đó tôi bị ốm một trận.”
“Vì cô?” Nụ cười của Chân Manni đã nhạt bớt. Hai người ngồi xuống mép giường. Chân Manni rất hứng thú với tấm ảnh đặt trên bàn, đó là bức ảnh Kha Ngạn Tịch bế Giang Tử Khâm ngồi trên xích đu. Anh cười thoải mái, hồn nhiên như đưa trẻ, ai nghĩ đây là người đàn ông thành đạt và lạnh nhạt? Lòng thoáng ghen tỵ, cô nói đầy ẩn ý: “Anh ấy có trái tim mềm yếu, rất thích chăm sóc người khác. Cô là một trông những lý do chứ không phải tất cả…”
Giang Tử Khâm cười nhạt, “Thật à? Tôi lại rất thích con người anh ấy như vậy, nếu không tôi lang thang phiêu bạt từ lâu, chắc gì đã sống được đến bây giờ, tất cả đều do tôi may mắn được anh ấy giúp đỡ. Bởi vậy, tôi sẵn sàng làm mọi việc vì anh ấy. Khi còn nhỏ thậm chí tôi đã nói muốn lấy anh ấy, làm anh ấy sợ hết vía. Ấu trĩ thật, nghĩ lại thấy quá buồn cười.”
Chân Manni cười khan hai tiếng coi như đáp lại, nhưng mặt đã biến sắc, ánh mắt cũng lạnh băng. Cô ta đảy khung ảnh ra xa, làm vẻ mặt hứng thú hỏi: “Vậy anh ấy trả lời thế nào?”
“Đương nhiên anh ấy chỉ cười thôi, có thể anh ấy cho rằng là tôi điên, một đứa trẻ bé tý mà lại nói những điều như thế.” Giang Tử Khâm nhướng mày, tinh nghịch nhìn Chân Manni, “Chị Manni, Ngạn Tịch, thực sự rất thích chị.”
Chân Manni ngớ người. Ý cô bé này sao đột nhiên lại chuyển đề tài? Vừa mới ne nanh mú vuốt, giờ lại biến thành con mèo hiền, ngoan. Song nhìn nét mặt ngây thơ của cô ta, không có vẻ giả dối.
Suy nghĩ giây lát, Chân Manni thấy nhẹ nhõm. Cô ta vốn chỉ là một đưa trẻ, chưa trưởng thành. Kha Ngạn Tịch quá nuông chiều, cô ta là thiên kim tiểu thư, nơn nớt chưa hiểu lẽ đời. Người ta bảo, chỉ có con nhà nghèo mới trưởng thành sớm, Giang Tử Khâm là đứa trẻ lớn lên trong nhung lụa, mình quá nhạy cảm, thần hồn nát thần tính, lại coi cô ta là tình định?
Chân Manni đỏ mặt, tâm trạng bỗng khá hơn nhiều, bẽn lẽn hỏi: “Chính Max nói với cô à?”
“Đương nhiên, mà không chỉ một lần, lần nào anh ấy cũng khen chị hết lời.” Câu này làm Chân Manni càng sướng, vội nắm tay Giang Tử Khâm, hào hứng nghe cô nói. Giang Tử Khâm nói một lèo: “Hôm nay, lúc chị thử quần áo, anh ấy lại khen chị sôi nổi đáng yêu, rất trẻ con, nhưng anh ấy lại rất thích chị như vậy. Anh ấy còn hỏi em, có thấy chị giống em không. Chị thử nói xem, chị giống em ở điểm nào, là những điểm vừa nói phải không?”
Giang Tử Khâm một tay chống cằm, nghiêng đầu ngắm kỹ Chân Manni một lượt, đôi mắt long lanh chớp chớp, rõ ràng đắc ý.
Chân Manni tức thì xám mặt, mười ngón tay lạnh toát. Con bé này, con bé này! Thản nhiên đánh cô thâm tím mặt mày. Cô ta rốt cuộc là thiên thần hay quỷ dữ? Một giây sau, tính cay nghiệt của phụ nữ giúp Chân Manni đoán ra – không, cô chưa được coi là phụ nữ, trước mặt Giang Tử Khâm mười tám tuổi, cô càng giống một đứa trẻ!
Đúng lúc đó Kha Ngạn Tịch đẩy cửa bước vào. Anh bước rất nhẹ, đến bên giường, đặt tay lên vai Giang Tử Khâm. Anh không nhận thấy cuộc chiến tranh giữa hai cô gái, “Hai cô nương khả kính, bữa tối đã xong, có thể xuống dùng cơm được chưa?”
Chân Manni giật mình, ngẩng đầu bắt gặp nụ cười của Kha Ngạn Tịch. Đang bực mình cô nói toáng lên, “Max, anh đi không có tiếng động, làm em sợ hết hồn!”
Giang Tử Khâm rất ghét cái tính phóng đại của cô ta, vội giải vây cho anh : “Ngạn Tịch luôn như vậy, em có thể nghe thấy bước chân của anh ấy, chắc chị đói bụng nên tai không thính, chị đang cảm nhận bằng dạ dày.”
Kha Ngạn Tịch cười phá lên, Chân Manni càng bực, nhưng không thể nổi đóa. Thấy Kha Ngạn Tịch định dìu Giang Tử Khâm, cô vội đứng dậy, đỡ thay anh, nói: “Để tiểu nữ làm, thiếu gia đi trước dẫn đường là được.”
Kha Ngạn Tịch không biết làm gì với hai cô gái, “Hai người sao thế, học ở đâu ra lối nói tinh quái ấy, tôi không đối lại được các cô.”
Chân Manni gượng cười, nói: “Giữa bạn bè nên có sự tương đồng, giữa vợ chồng nên có sự bổ sung. Đây là điểm chung của em và Tử Khâm, chúng em muốn làm bạn tốt của nhau. Max tất cả những gì xung quanh anh, em đều thích, ngôi nhà này, cô bé này, còn rất nhiều, rất nhiều thứ nữa, em muốn sớm được về ở đây.”
Là một phụ nữ hiện đại được giáo dục theo kiểu Phương Tây, Chân Manni luôn bộc lộ trực, không giấu được suy nghĩ thật lòng. Nhưng Kha Ngạn Tịch rốt cuộc vẫn nghĩ đến tâm trạng của Giang Tử Khâm, không muốn bộc lộ tình cảm trước mặt cô, chỉ cười trừ không nói.
Giang Tử Khâm vẫn thấy ngượng, còn Chân Manni vẫn chưa nói hết, lại tiếp tục, “Max, em đang cầu hôn anh đấy, lẽ nào anh không nghe ra? Oa, Tử Khâm, ‘ba nuôi’ cô quá thiếu nhạy cảm.”
Lại ba nuôi, đáng ghét! Giang Tử Khâm chỉ quan tâm đến phản ứng của Kha Ngạn Tịch. Anh đăm đắm nhìn Chân Manni, ánh mắt ấy vừa bao dung, vừa cưng chiều, vừa có ham muốn của đàn ông. Giang Tử Khâm bỗng thấy hụt hơi.
Chân Manni lại ghi bàn. Cô hơn Giang Tử Khâm mười tuổi, giao thiệp rộng hơn, từng trải nhiều hơn, chỉ cần trấn tĩnh, bình tâm là không khó để đối phó với một đứa bé như vậy. Nhưng điều này nếu không nói ra, sẽ rất gay go với cô. Tuy nhiên, khi Giang Tử Khâm buồn bã cúi đầu, nhìn thấy Kha Ngạn Tịch liếc cô bé, trái tim chân Manni lại đau nhói.
Băn khoăn tự hỏi, giữa hai người đó rốt cuộc là quan hệ gì?
Chương 13
Đối với những kẻ chán chường cực độ, chờ đợi bao giờ cũng là sự thú vị nhất trên đời. Bởi vì vẫn còn một người nào đó có thể trông ngóng, vẫn còn hy vọng có thể chờ đợi. Ánh mắt nhòm ngó của những người xung quanh không làm cho họ nản chí, dù bị cười nhạo họ vẫn có thể ngạo nghếễ ngẩng cao đầu, “Ồ, tôi đang chờ đợi!” Đây chính là có việc chính đáng cần làm.
Ngôi nhà đó vẫn như mọi ngày, không có gì khác thường, trong khi bà giúp việc cắm cúi lau dọn, Giang Tử Khâm ngả đầu lên lan can cầu thang bằng gỗ hồng mộc, khói thuốc bay qua những ngón chân bôi sơn bóng của cô, kéo ra ngàn vạn sợi tơ.
Cô đang nhớ đến một mẩu ký ức, đó chắc chắn là một ngày hè nóng nực, trên đầu là vầng mặt trời như lửa, phía trước là mặt nước mênh mang, anh ngắt, cô ngồi trên bậc đá xanh nóng giẫy, chân đung đưa khỏa nước, cũng tâm trạng nhàn tản như bây giờ. Nhưng kết cục luôn thảm hại, bị cậu em tàn nhẫn đẩy xuống nước, bao nhiêu lần như thế, trò đùa ác của cậu em cuối cùng lại khiến vịt cạn rèn nên bản lĩnh, cuối cùng cũng biết bơi.
Không ngờ, hôm nay cũng có kết cục thảm hại như vậy, bởi vì mải nghĩ quá, mất cảnh giác. Khi bóng Kha Ngạn Tịch ập tới, không kịp quăng điếu thuốc là trắng tinh kẹp giữa hai ngón tay.
Hình nư Kha Ngạn Tịch không vui, mặt sa sầm, cặp mày hơi nhíu, thấy cô trong bộ dạng như vậy, anh sững ra một lát. Khi Giang Tử Khâm bừng tỉnh, muốn hủy chứng cứ, anh đã xông lên, cái bóng to cao sừng sững hiện trước mắt cô.
“Đứng lên!” Giọng anh lạnh lùng, “Dạo này em càng ngày càng chẳng ra sao!”
Giang Tử Khâm đành ngoan ngoãn đi theo anh, Kha Ngạn Tịch đưa cô lên phòng riêng, điếu thuốc lá bị dúi vào gạt tàn, nhưng việc anh muốn làm không chỉ có thế. Kha Ngạn Tịch cầm cái bẫm mòng tay, hơi nghiêng đầu, thận trọng bấm từng cái móng tay cho cô, bởi vì biết cô sợ đau, chỉ cần hơi mạnh tay một chút, là cô sẽ hét toáng lên như sắp chết.
Giang Tử Khâm âm thầm hưởng thụ cảm giác sung sướng ngồi trong lòng anh, say sưa ngắm anh từ trên xuống dưới, mái tóc đen nhánh, đôi mắt dài, sống mũi cao, cằm hơi nhọn, một bức tượng Hy Lạp tuyệt vời. Thầm hình dung một ngày nào đó được đứng bên cạnh anh, đàng hoàng khoác tay anh, hai người đi sát nhau, hơi thở anh ấm áp thoảng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




