|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Là chính mình thế nào đây? Cái gọi là :chình mình” mà anh nói, chẳng qua là trình tự đã được anh định sẵn. Anh mua sắm quần áo, lựa chọn trường học, quyết định chuyện vui, buồn của cô, hoàn toàn khiến cô trở thành sản phẩm đích thực trên dây chuyện sản xuất của anh. Năm xưa, anh không thèm bận tâm nhu cầu tự thân của cô, sau khi cô đã quen với vai trò chúa tể của anh, anh lại đột nhiên đòi cô “là chính mình một cách tốt nhất”!
“Anh sẽ cưới cô ta, phải không?” Cô bắt đầu tuyệt vọng.
“Phải, có thể rất nhanh, đến lúc đó anh sẽ thông báo với em.” Anh nghiêm túc, đoi mắt trong sáng không chút xao động.
“Thông báo gì với em? Bảo em chuyển khỏi ngôi nhà đó, để dành chỗ cho hai người oanh yến tân hôn à?”
“Anh sẽ mua nhà mới cho em, em có thể sống gần chỗ bọn anh, không quá năm phút xe hơi. Em có thể đến ăn cơm cùng, nếu sợ mệt, anh sẽ tìm một giúp việc ở hẳn nhà giúp em.” Vẫn là khẩu khí dửng dưng, không chút cảm tình.
Giang Tử Khâm bàng hoàng, ngồi sững một bên, gió rít qua tai, đập vào màng nhĩ, gầm gừ biến thành mãnh thú, chui vào bộ não hỗn loạn, khiến cô cảm giác trời long đất lở. Cuối cùng vẫn đến nước này. Cô đờ đẫn, kinh ngạc nhìn anh, chưa bao giờ cảm thấy xa cách đến thế.
“Ngạn Tịch, anh béo ra rồi.” Cô đột nhiên nói.
“Sao?” Anh ngơ ngác.
‘Vì đã nuốt lời cho nên báo ra.” Anh đã quên lời hứa, hoặc cho rằng đây cũng là một cách thực hiện lời hứa. Nhưng cô không muốn tranh luận với anh. Cô không có can đảm, cũng không đủ lý luận. Rõ ràng anh đang dùng thái độ của mình để cho cô biết, cô chỉ là con và đáng thương được anh nhặt về.
Giữa họ không bình đẳng. Mặc dù lúc này, cô vẫn không biết, quả cân dẫn tới sự mất thằng bằng giữa họ rốt cuộc là gì.
Kha Ngạn Tịch nhất thời yên lặng.
Xe đã đến cổng trường.
Giang Tử Khâm mở cửa ra, Kha Ngạn Tịch đưa ba lô cho cô, nghe thấy giọng cô khàn khàn: “Ngạn Tịch, tạm biệt.”
Lần tạm biệt này thật sự là vĩnh biệt – anh giương mắt nhìn cô biết mất trước mắt mình.
Giang Tử Khâm đi vào trường, nhưng không lên lớp, khuôn mặt đẫm nước mắt như đóa hoa lê trong mưa, cuối cùng đã thuyết phục được Triệu Doãn Phu cùng trốn học với mình.
Giang Tử Khâm đưa Triệu Doãn Phu đi dạo khắp Hàn Phủ, họ vào khu vui chơi, ăn rất nhiều, mua một đóng đồ sa xỉ không dùng đến, nhưng phần lớn vẫn là chạy trên phố. Triệu Doãn Phu lần đầu tiên phát hiện, một con người khổng lồ tồn tại trong cô gái nhỏ, cô chạy như bay, mái tóc dài đen mượt xõa tung trong gió, quả là một bức tranh tuyệt đẹp.
Cậu chạy phía sau, hầu như không theo kịp cô, nhưng không nản, cành không thối chí, họ ra sức chạy với tuổi xuân và sức trẻ của mình, ra sức đuổi theo niềm hy vọng không xa phía trước, nó ở ngay trước mặt, rõ ràng vươn tay có thể chạm tới nhưng lại vụt lướt qua.
Cậu thiếu niên không hề biết, mấy năm sau, giữa cậu và cô gái vẫn luôn tồn tại một khoảng cách như vậy. Cậu khao khát đuổi kịp cô, ôm cô vào lòng, nhưng hết lần này đến lần khác bị cô bỏ lại ở đằng sau. Cũng rất lâu sau cậu mới hiểu, thực ra không phải cậu chạy không nhanh, nhẫn lại không đủ, mà bởi vì cô gái cũng đang đuổi theo đuổi một thứ không thể có được – trên đời luôn óc những người không biết mệt mỏi theo đuổi một tình yêu ở trên cao.
Giang Tử Khâm dần dần dừng lại. Triệu Doãn Phu băng lên, đuổi kịp, nắm tay cô, cười ha hả, “Cuối cùng cũng tóm được!” Nhưng chớp mắt đã bị cô phát hiện, giằng tay ra.
Ở mộ
một góc trên vầng trán ngần, mịn như nhung của cô, mồ hôi hiện lấm tấm, hai má dậy hồng, làn môi mỏng hơi cong, hấp dẫn như trái anh đào mọng nước. Nhưng trông mặt cô không vui, Triệu Doãn Phu bối rối gãi đầu.
“Tay đừng khua lung tung!” Cô lạnh lùng nói, quay đầu nhìn mấy chữ to màu đen trên tòa nhà đối diện: Sở điều tra.
Cô gọi Triệu Doãn Phu, “Đi, chúng mình vào đó uống cafe!”
Trốn học đương nhiên phải trả giá, đầu tiên là bị thầy giáo chủ nhiệm giáo huấn suốt một giờ, sau đó là bị phạt viết kiểm điểm dài ba ngàn chữ. Triệu Doãn Phu nhận tội, ngoan ngoãn bò ra bàn viết kiểm điểm. Còn Giang Tử Khâm không hề tỏ ra hối lỗi, lại khiến thầy chủ nhiệm tức phát điên.
“Nếu không vì người đỡ đầu của em quá bận, tôi sẽ lập tức gọi điện yêu cầu anh ta đến đây!” Gọi cô học trò ngỗ ngược lên văn phòng, thầy chủ nhiệm tuyên bố, sau khi gõ cái cốc” cạch” một tiếng xuống bàn.
Đưa người đỡ đầu ra để dọa cô, ông thầy quả thực đã tính sai. Cô quậy phá như vậy là vì sao? Chỉ để buộc Kha Ngạn Tịch phải chú ý đến cô, thầy gọi anh đến thì quá tốt, chỉ sợ thầy không gọi!
Giang Tử Khâm cười nhạt, “Thầy gọi đi!” Cô chìa di dộng của mình cho thầy, còn mở máy luôn, trên hình nền là bức ảnh Kha Ngạn Tịch.
Thầy chủ nhiệm tức tái mặt, đập mạnh vào tay cô, di động rơi “cạch” xuống sàn, nhưng không hề bị gì. Theo tính cách của thầy, còn phải giẫm đạp mấy cái mới hả dạ. Cô học sinh bướng bỉnh cúi đầu nhặt đồ của mình.
Giang Tử Khâm chán ngấy, cầm ba lô và đống đồ vừa mua, thủng thẳng ra khỏi văn phòng, thầy chủ nhiệm tức muốn nhảy dựng, vội đuổi theo, “Em dám đi!” Thầy chỉ tay vào trán cô, chỗ hau hàng lông mày giao nhau.
“Thầy đã không tôn trọng em, sao em phải tôn trọng thầy?” Cô nói thẳng.
Chưa đến giờ tan học, lái xe chưa tới. Cô bắt Taxi về nhà. Kha Ngạn Tịch đứng ở ngoài cửa đợi cô, thật quá hiểu nhau. Có điều sắc mặt anh rất xấu, nhất định đã nhận được điện thoại của thầy chủ nhiệm.
“Anh không hiểu rốt cuộc em định làm gì?” Kha Ngạn Tịch hơi cao giọng, đi theo cô, “Em muốn làm đẹp, muốn quậy phá, anh đều có thể chịu đựng. Nhưng bây giờ em lại hút thuốc, bỏ học, yêu đương! Có biết hôm nay em tiêu hết bao nhiêu tiền không? Một triệu! Một triệu đòng có nghĩa là gì? Các gia đình bình thường cả năm cũng không kiếm được một phần mười số đó, nhưng chỉ một ngày em đã vung hết sạch. Có lẽ điều đó cũng không qua quan trọng, nhưng bây giờ thầy chủ nhiệm lớp đích thân gọi điện, rất buồn phiền về thái độ của em, ương bướng, coi thường người lớn, vậy mà em còn giở trò với anh?”
Giang Tử Khâm dừng bước. Cô giở trò lúc nào, cô đã cố tình giấu giếm gì sao?
Kha Ngạn Tịch vẫn thao thao, “Mấy ngày nữa là đến kì thi tháng, để xem em được mấy điểm. Em cũng không thèm biết còn bao nhiêu thời gian nữa là thi đại học, học hành đã vậy, giờ lại phá bĩnh. Em định lấy gì cạnh tranh với năm mươi vạn thí sinh toàn tỉnh? Muốn sống tùy tiện, khỏi cần học nữa!”
Giang Tử Khâm thật sự buồn cười, xem ra người đàn ông này không lý trí hơn cô bao nhiêu. Cô gật đầu, mỉm cười, hỏi dần tùng chữ: “Anh cố tình muốn xem em bẽ mặt thế nào, phải không, Ngạn Tịch?”
Kha Ngạn Tịch sửng sốt.
“Anh nhất quyết mỉm cười trên đau khổ của người khác, phải không, Ngạn Tịch?” Cô quẳng mấy cái túi trong tay xuống chân anh, “Nói thật, bây giờ em mới biết, bao nhiêu quà tặng cũng không thể lấp được chỗ trống trong lòng em.”
Anh đã nuôi một quái vật, anh hoàn toàn có thể nhẹ nhàng đem cô trở về địa ngục bẩn thỉu, nhưng quái vật đã không thể nào thoát khỏi vòng tay của anh.
Giang Tử Khâm nhìn anh, hai hàng nước mắt ứa ra.
Bất lực trước sự quay lưng của anh, cô bước từng bước lên cầu thang gỗ đã cũ kỹ rung cót két. Giang Tử Khâm từng nói, cô rất sợ âm thanh này, nó khiến cô nhớ đến cánh cổng cũ kỹ nhà bà cô hồi nào, rít lên đóng lại, nuốt chửng cô như miệng con quỷ.
Co không sợ chết, nhưng sợ không được nhìn thấy Kha Ngạn Tịch.
Trò chơi cuối cùng đã hạ màn, hai người đều thất bại, họ không còn sức lực để cáo biệt.
Nhưng giọt nước mắt rơi xuống ngay trước mắt anh, lúc này anh đột nhiên phát hiện, cô đã lớn nhanh như vậy, trở thành một thiếu nữ thực thụ làm anh hốt hoảng.
Đáng sợ nhất là phụ nữ.
Chương 14
Kỳ thi tháng đầu tiên của lớp 12 nhanh chóng kết thúc. Điểm thi toán của Giang Tử Khâm xếp thứ nhất từ dưới lên.
Hôm công bố xếp loại học lực của tháng, Giang Tử Khâm trước đây vốn dao động trong khoảng từ mười mấy đến hai mươi, lần này tụt xuống thứ năm từ dưới lên. Bản thân cô không có cảm giác gì, nhưng các bạn xung quanh mỗi người có phản ứng riêng. Ngoài mấy kẻ cười trên đau khổ của người khác, vẫn còn có tên Béo và Triệu Doãn Phu thực sự toát mồ hôi thay cho Giang Tử Khâm. Nhất là Triệu Doãn Phu, thỉnh thoảng lại lấy bút chọc lưng cô, nhắc cô chú ý nghe giảng, đừng ngủ gật. Riêng cậu, bây giờ còn chăm học hơn trước. Cậu vẫn nhớ trận đòn của bố sau lần trốn học với Giang Tử Khâm, bị thầy chủ nhiệm yêu cầu mời bố đến gặp. Còn bà mẹ rất lo lắng khuyên con trai tránh xa cô thiên kim tiểu thư kia, “Nó sinh ra, miệng đã ngậm thìa khóa vàng, chân giẫm lên cầu thang thủy tinh, nó không đỗ đại học cũng chẳng sao, ông bố bỏ ra ít tiền là nó đường hoàng vào đại học Thanh Hoa, còn con, nhà nghèo kiết, không dựa vào kiến thức không thể đổi đời, cuối cùng vẫn như bố con, cả đời làm công nhân, không bao giờ ngẩng mặt lên được!”
Cho nên, cậu khao khát vượt lên, khao khát kiếm tiền, để một ngày nào dó cậu sẽ giàu có, thành đạt như người đỡ đầu của Giang Tử Khâm, đi xe xịn, ở nhà lầu, là người nổi tiếng, nếu không, làm sao xứng với Giang Tử Khâm?
Chuông tan
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




