watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:48 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7463 Lượt

thinh. Giang Tử Khâm bực mình chạy xuống cầu thang, đang do dự có nên vòng ra sau khu nhà kí túc mắng cho huấn luyện viên một trận bỗng bị ai nắm cánh tay, kéo về phía đầu hồi khu kí túc.

Cô hoảng hốt hét lên, thì tiếng của huấn luyện viên đã vang ngay bên tai, một thứ tiếng phổ thông rất tồi, “Là tôi đây, đừng hét to như thế.” Huấn luyện viên uống say, sặc mùi rượu.

Là anh mới càng cần hét to!

Giang Tử Khâm bị chằng huấn luyện viên quân sự kéo sềnh sệch về sau khu kí túc. Không biết rốt cuộc anh ta đã uống bao nhiêu rượu, đi một mình, chân nọ đá chân kia, còn kéo thêm cô nên càng siêu vẹo. Bỗng chân anh ta hình như mềm oặt, người chúi về trước, Giang Tử Khâm không kịp nghĩ, vội đỡ anh ta.

Không ngờ anh ta cực kì vô lễ, nhân cơ ngả vào cô, áp khuôn mặt láng bóng vào bộ ngực trắng tuyết của cô, hai tay bám vai cô như loài dây leo.

Giang Tử Khâm hoàn toàn không lường đến tình huống này, vội buông tay, nhưng không thể thoát khỏi cái gã kẹo cao su đó.

Cơ thể nóng hôi hỏi làm cô buồn nôn, miệng còn lảm nhảm những câu hạ lưu. Cô sợ phát khóc, mong có người đi qua cừu mình. Chính lúc đó, một bóng đen bước tới, chàng huấn luyện viên bị đá ngã lăn ra đất.

Người say rượu vốn đã khó chống cự, huống hồ khách ra đòn khá mạnh. Giang Tử Khâm chỉ nghe tiếng chàng huấn luyện viên kêu oai oái, vừa ngẩng đầu, đã thấy bộ mặt hầm hầm của Kha Ngạn Tịch, cơ hồ anh đang nổi điên.

Kha Ngạn Tịch gần như mất hết lý trí, mặt vằn đỏ. Anh đá không thương tiếc vào gã đàn ông say xỉn như đống bùn trên đất, càng cầu xin càng đánh dữ, cho đến khi Giang Tử Khâm chạy đến ôm lấy anh.

Cuối cùng lý trí cũng trở lại, Kha Ngạn Tịch cởi áo khoác bọc kín người Giang Tử Khâm, bế bổng cô như ngày trước, đi nhanh về chiếc xe của mình.

Anh không định để cô lại trong trường, phóng như bay đưa thẳng về nhà. Vốn không phải là người hẹp hòi, nhưng vì chuyện này anh nhất quyết không chịu bỏ qua cho nhà trường. Không đợi đến ngày hôm sau, ngay đêm đó đã điện thoại chất vấn người có trách nhiệm.

Còn Giang Tử Khâm đã nằm cuộn tròn trên giường của anh, không còn sợ nữa, nhưng vẫn muốn nghe giọng nói của anh như ru mình ngủ. Anh tựa vào đầu giường, giọng gay gắt yêu cầu bên kia giải thích. Cô mỉm cười, gối lên đùi anh, yêu tâm hưởng thụ sự cưng chiều của anh.

Kha Ngạn Tịch không để cô tiếp tục sống trong kí túc xá của trường, đợt tập quân sự của Giang Tử Khâm vậy là dừng lại. Ngày thứ ba sau khi sự việc xảy ra, Giang Tử Khâm đang ngồi sưởi nắng, thưởng thức phút thư nhàn hiếm hoi, Kha Ngạn Tịch vẫn để bụng chuyện kia, lại đến giáo huấn cô.

Anh là thế, luôn giấu sự quan tâm đằng sau vẻ mặt lạnh lùng nhưng không dọa nổi cô. Nếu là trước đây, cô sẽ gây sự với anh, như một đứa trẻ, nhưng lần này, anh trách một câu là cô cười một tiếng. Cuối cùng cười đến đau bụng, lăn vào lòng anh, xuýt xoa kêu: Ôi ôi, Ngạn Tịch xoa giúp cái bụng.

Kha Ngạn Tịch cốc đầu cô một cái, nhưng bị cô tinh quái cười nhạo. Anh bó tay, đành trả đũa bằng cách, xoa bụng cho cô, tay lúc nặng, lúc nhẹ. Cô kêu nhột, vòng hai tay ôm cổ anh, kéo xuống, môi hai người ập vào nhau.

Nụ hôn đầu của họ xảy ra giữa một chiều thu nắng xế, trong không gian tĩnh mịch, không hề có kịch tính như vậy. Trong một thoáng, hai người đều thở gấp, đều nghe rõ tiếng tim nhau đập dồn.

Nếu thời gian dừng lại ở khoảng khắc thần tiên này, thì đã không xảy ra bao nhiêu chuyện về sau.

Trên nền gạch ở ban công lộ thiên, đã có một đống đầu mẩu thuốc lá. Trong làn khói vấn vít, Giang Tử Khâm nheo mắt nhìn ánh đèn ở dãy phòng đối diện. Dù khu cũ hay khu mới, ánh đèn ở ký túc xá luôn mờ mờ như vậy, chưa bao giờ thay đổi.

Nếu ký ức không sai lệch, ngày thứ hai, sau nụ hôn đó, Kha Ngạn Tịch đã bắt đầu hối hận, lại trả cô về trường. Mà sự đóng băng lần này, kéo liền cả học kỳ, mãi đến mùa xuân năm sau, khi gió đông thổi qua đại lục tiêu điền, giữa họ mới có một lần băng tan.

Lúc này di động đổ chuông.

Cô vội trở về phòng nghe máy, trên màn hình nhỏ hiện ra số máy lạ, nhưng là mã số của vùng này.

“A lô, xin hỏi có phải cô Giang không?”

Ngay giọng nói cũng rất lạ. Cô nghi hoặc nói: “Vâng , xin hỏi ông là…?”

“Tôi là người pha chế rượu của HOT RED, Chung Dịch bạn trai cô say rượu ở đây, đang phát điên đập đồ, tôi mong cô có thể đến ngay đưa anh ấy về.”

Giang Tử Khâm cảm thấy quá phiền phức, không kịp nghĩ liền từ chối, “Tôi không phải là bạn gái anh ấy, anh gọi nhầm rồi.”

“A lô, cô Giang, khoan đã, trong di động của anh ấy chỉ có số máy của cô. Nếu cô không đến chúng tôi sẽ mặc kệ anh ta, sẽ quẳng ra đường, anh ta muốn sống muốn chết thế nào, mặc kệ!”

Nói xong liền gác máy. Giang Tử Khâm đến quán bar, mặc dù có một dạo cô hút thuốc rất ghê, nhưng chưa bao giờ cầm ly rượu thử nhấp thứ chất lỏng cay sè đó. Cô hình dung, quán bar là nơi ồn ào, hỗn tạp, không ngờ lại đặc biệt yên tĩnh, ngoài mấy người uống rượu, một ca sỹ đang nhẹ nhàng hát trên sân khấu nhỏ.

Chính vì thế, khi Chung Dịch ở một góc hét lên, Giang Tử Khâm mới có thể nhanh chong phát hiện ra anh. Tuy vậy, muốn đưa gã say xỉn nay đi cũng không dễ, vật lộn một hồi, cô mệt nhoài, chán ngán ngồi cạnh anh, không biết làm gì.

Nhân viên trong quán cuối cùng cũng đến giúp, nhưng họ vừa chạm vào người, Chung Dịch đã lập tức rống lên như con lợn bị chọc tiết, lăn lộn gọi tên Giang Tử Khâm. Mặt đỏ lựng, cô đứng lên liên tục nói:

“Em đây, Chung Dịch, anh đừng làm ồn nữa!”

Chung Dịch quả nhiên im tiếng, sau đó túm cổ tay cô, kéo đến trước mặt mình, mặt đỏ ngầu chằm chằm nhìn cô, “Tử Khâm, đúng là em.”

“Không em thì ai!” Giang Tử Khâm vùa mệt mỏi trả lời, vừa cố nghĩ cách thoát khỏi anh ta. Ai ngờ người say lại khỏe vậy, cô không thể vùng ra được, mấy nhân viên đến hỗ trợ, cũng bị đẩy ra.

Chung Dịch đứng nguyên chỗ cũ, lưng khom khom, chân mày vừa chau, mũi vừa nhăn, hai giọt nước mắt to từ khóe mắt trào ra.

Giang Tử Khâm sững người, vội vàng bước lại lau cho anh, nói nhanh: “Đừng làm mất thể diện ở đây được không, Nếu anh có gì muốn nói thì đi với em ra ngoài nói, xin anh đấy!”

Chung Dịch đột nhiên buông tay cô, hai tay run run giơ lên che gần hết khuôn mặt, giọng nghẹn ngào: “Coi như anh xin em, Tử Khâm, anh yêu em, anh yêu em thật xin em đừng bỏ anh!”

Những ánh mắt lạ xung quanh dồn đến. Giang Tử Khâm nghiến răng, kéo cánh tay Chung Dịch muốn rời khỏi đây thật nhanh, “Chung Dịch, chúng ta ra ngoài nói chuyện!”

“Không anh không ra, anh ra là em sẽ đi với anh ta. Anh không ra, em cũng không được ra!” Chung Dịch bỗng nhảy lên, rồi kéo cô vào lòng, “Tử Khâm, em không được đi. Em là của anh, mãi mãi là của anh!”

Giang Tử Khâm bị kéo mạnh, xương cốt tưởng chừng sắp long, đang nghĩ cách thoát thân, thì Chung Dịch đang ôm chặt cô bỗng bị ai lôi ra. Nhân lúc hai người còn giằng co, cô bước nhanh mấy bước định thoát ra, đang luống cuống trực ngã lại được tay ai tóm eo,kéo trở lại.

Giang Tử Khâm hoảng hốt, run bần bật. Khi nhìn rõ, tim càng đập dữ!

Kha Ngạn Tịch bỗng nhăn mặt, xuýt xoa. Vừa rồi do cử động quá mạnh, chiếc chân giả bị tác động, chắc nghiến vào đùi anh. Giang Tử Khâm sững sờ trong tay anh, hai mắt nhìn anh không chớp, Kha Ngạn Tịch nghiến răng cố đứng vững.

Chung Dịch đau đớn nằm rên trên sàn. Anh chống tay đứng dậy, hai tay nắm chặt, định đánh trả, nhưng bị một nhân viên đứng bên phát hiện, ngăn lại.

“Các người lập tức rời khỏi quán, đây là đâu, sao dám đến giở trò côn đồ!”

Kha Ngạn Tịch buông cô ra, cặp môi mỏng mínm thành đường thẳng, không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn nhìn cô, Giang Tử Khâm đứng im đầu cúi gằm.

Lát sau, cô ngẫn nhịn bước đến đỡ Chung Dịch đứng lên, nhưng mắt lại đăm đăm dõi theo bước chân Kha Ngạn Tịch. Anh thong thả đi đến một góc khác của quán bar, cúi xuống thầm thì với một người có vẻ rất thân mật, đó là một cô gái mặc váy ngắn, người gầy, tóc suôn mềm_chính là Phương Thái!

Phương Thái cưng say khướt, bị Kha Ngạn Tịch xốc dậy, lảo đảo bước. Còn Giang Tử Khâm đứng sững nhìn theo, mặt loang dấu nước mắt, nỗi đau khổ lồ lộ, khiến khách xung quanh chú ý.

Phương Thái đột nhiên đi không vững, ngã vào lòng Kha Ngạn Tịch. Giang Tử Khâm đi sau nhìn thấy máu tươi chảy trên đùi cô ta.

Chương 19

Một ngọn đèn, hai ngọn đèn, ba ngọn đèn… kéo thành một đường thẳng, chạy dài từ đầu hành lang bên này đến đầu bên kia, vô cùng vô tận là nỗi buồn chia ly. Dưới ánh đèn sáng trắng, cô gái trẻ nheo mắt.

Y tá bước ra hành lang, nói to: “Ai là người nhà của Phương Thái? Ai là người nhà của Phương Thái…?”

Cô mở to mắt nhìn bóng người cao dong dỏng đi vội qua trước mặt. Anh không áo khoác, không cà vạt, sơ mi ướt đẫm, dán chặt vào người.

“Tôi!’ Giọng anh khàn đặc, “Tôi là chồng chưa cưới của cô ấy.”

“Vậy anh mau ký tên vào đây, rồi đi nộp lệ phí. Có thể không giữ được đứa bé, các bác sĩ đang cố gắng.”

Lưng anh thoáng giật, giọng bắt đầu run, “Đứa bé ư?”

“Phải, cánh trẻ các vị thật chẳng ra sao. Vợ mang thai cũng không chăm sóc, lại để cho uống nhiều rượu như vậy!” Cô y tá lắc đầu ngao ngán

Giang Tử Khâm giơ hai tay lên ôm chặt đầu, người co rúm, đau khổ lao vào bức tường phía sau. Họ sắp kết

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT