watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7615 Lượt

thân có thể yêu thương mẫu thân. Nhưng thời khắc nàng đồng ý chỉ hôn của tiên đế nàng đã biết, ý tưởng đó chỉ là hy vọng xa vời mà thôi . Con cháu Hoàng gia, người nào không ba vợ bốn nàng hầu, con cái đầy nhà, lời hay ý đẹp mà viết thì là ‘Khai chi tán diệp! ’(Đâm cành nảy lộc. )

“Còn nhớ rõ có một lần, vị Lý công tử gia thế cũng khá lớn, gặp được tiểu thư một lần ở chợ, sau đó liền trăm phương nghìn kế hỏi thăm. Cuối cùng cũng dò hỏi được năm lần bảy lượt nhờ bà mối tới cầu thân. Sau đó ngay cả người hầu trong phủ cũng biết ngày 18 hàng tháng, bà mối của Lý công tử nhất định sẽ đến, cho dù là trời có mưa gió bão bùng ra sao. Cho nên mỗi lần tới ngày đó, Mặc Trúc nhất định sẽ cùng đám Cúc nhi, Đào nhi trong phủ, cá cược đoán xem bà mối kia mặc áo đỏ hay là áo xanh nữa đó ——-” nghe đến đó, Nguyễn Vô Song thật sự nhịn không được, xì một tiếng bật cười: “Đám nha đầu các ngươi! Sao ta không biết được chuyện này?”

Mặc Lan lè lưỡi, nói: “Nô tỳ làm sao dám cho tiểu thư biết chứ? Hơn nữa nếu mà thua sẽ bị phạt nha?” Nguyễn Vô Song thở dài nói: “Những lời này chỉ được nói với ta, nhất định đừng để người ngoài nghe được.” Điều cấm kị trong hoàng cung này chính là nhắc đến mối quan hệ của nữ tử trong cung với nam tử nào đó. Nếu là bị phát hiện, nhẹ thì biếm lãnh cung, nặng thì cả nhà bị tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội. Mặc Lan tự nhiên hiểu được nặng nhẹ, vội đáp: “Nô tỳ không dám. Nô tỳ chỉ muốn cho tiểu thư vui vẻ chút thôi.” Đã lâu rồi nàng không có nhìn thấy tiểu thư mở lòng cười vui vẻ.

Không khí tràn ngập mùi hương tự nhiên, nhàn nhạt thanh nhã rất dễ chịu. Nàng khẽ nhắm mắt, tựa đầu vào bệ đá, nói: “Tạm thời không cần hầu hạ!” Mặc Lan “Dạ” một tiếng xoay người chuẩn bị quần áo sạch sẽ bỏ trên khay quần áo, chuyện này căn bản có thị nữ chuyên trách, nhưng giờ phút này đều đã cho các nàng ấy lui nên nàng làm cả.

Vừa mới quay người lại, giật mình thấy Bách Lý Hạo Triết chỉ đứng cách nàng chưa đầy một thước, cũng không biết đã đứng bao lâu. Nàng cả kinh, sắc mặt trắng bệch, cơ hồ muốn hét lên. Chỉ thấy Bách Lý Hạo Triết giơ tay ý bảo nàng yên lặng lui ra ngoài. Nàng quay đầu nhìn tiểu thư liếc mắt một cái, thấy tiểu thư cũng chưa có động đậy gì, một chút cũng không có phát hiện. Cũng thật sự không có gan mà phát ra tiếng động, đành phải khom người hành lễ, nhẹ nhàng mà lui ra ngoài.

Cũng không biết dựa vào nghỉ ngơi bao lâu, khi cảm thấy cả người đều thư thái. Nàng mới chậm rãi đứng lên nói: “Mặc Lan, thay quần áo đi!” Có một áo ngủ bằng tơ lụa mềm mại in hình trăng lưỡi liềm nhẹ nhàng khoác lên trên vai của nàng. Nàng giơ tay ra nói: “Đỡ ta đứng dậy đi!” Có một bàn tay rắn chắc to lớn nắm lấy bàn tay nàng. Người này không phải Mặc Lan! Nàng cả kinh, đột nhiên quay đầu lại, liền thấy hắn đang đứng ở trước mặt, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy.

Dùng sức túm chặt lấy quần áo, nhưng đúng là cái gì cũng che không được, chỉ cảm thấy vừa quẫn vừa thẹn, mặt mũi đỏ bừng tía tai. Hắn vẫn không nhúc nhích mà nhìn nàng, tay dùng lực một chút, mạnh mẽ đem nàng kéo vào lòng. Tay túm lấy quần áo của hắn, chậm rãi nắm chặt lấy. Nàng bình ổn hô hấp, có chút thở dốc, cuộn người trong ngực hắn, tim đập dồn dập, thấp giọng nói: “Hoàng Thượng, nô tì —– nô tì phải thay quần áo.”

Hắn cúi đầu nhìn vẻ mặt quẫn bách của nàng, trên mặt không có biểu tình gì, đầu thong thả chậm — chậm rãi phủ xuống, càng ngày càng thấp, càng ngày càng thấp —— nhiệt độ hơi thở ấm áp phả vào mặt nàng —- nàng ngoái mạnh đầu, nụ hôn kia chung quy là trật dừng ở vành tai nàng.

Nàng nhẹ giọng nói: “Hoàng Thượng, đây là — đây là nơi tắm rửa—” hắn nheo mắt nhìn nàng, xa xăm khó phân biệt, thản nhiên nói: “Hoàng hậu mới vừa rồi không phải đã nói, tại đây trên đời này, trẫm chính là lễ, chính là pháp không phải sao?” Thì ra hắn đều đã nghe cả. Tay Bách Lý Hạo Triết chậm rãi trượt xuống, những nơi lướt qua mềm mại như tơ, khiến hắn không muốn dời tay. Nàng hơi hơi giãy dụa, cũng không thể đấu lại sức của hắn, muốn trốn tránh cũng không thể trốn tránh

Quyển 1: Chương 18

“Chọn đồ vật đoán tương lai” vẫn luôn là lễ mừng chính thức đầu tiên của con cháu vương triều Bách Lý. Từ trước đến nay đều là một buổi lễ vô cùng quan trọng. Lúc này, Bách Lý Thừa Hiên đã được sắc phong là hoàng thái tử từ lâu, hơn nữa tang kì của Nguyễn thái hậu đã qua, trong cung rất cần đến một buổi yến tiệc chúc mừng thay đổi không khí.

Khi Nguyễn Vô Song tới đại điện, bốn vị tần phi sớm đã có mặt đầy đủ, ăn mặc xinh đẹp động lòng người. Thấy nàng đến, đều xoay người hành lễ: “Chúng nô tỳ thỉnh an hoàng hậu nương nương!” Nguyễn Vô Song thản nhiên mỉm cười: “Đều miễn lễ đi!”

Sau khi an vị, Nhan phi của Giáng Vân cung nhìn thấy tiểu thái tử trên tay Mặc Trúc, cười nói: “Tiểu thái tử nhà chúng ta tuấn tú quá à. Nào lại đây, để bổn cung bế chút nào!” Mặc Trúc nhìn tiểu thư liếc mắt một cái, chỉ thấy nàng cười gật đầu, liền đi qua, đem đứa nhỏ giao cho Nhan phi. Chúng phi cũng sán lại, cùng khen ngợi. Liễu phi cười nói: “Tiểu thái tử trán rộng tai to, vừa nhìn đã biết là phú quý hơn người.”

Nguyễn Vô Song đón lấy chung trà Mặc Lan đưa qua, nhấp một ngụm nói: “Thì ra Liễu phi còn tinh thông tướng thuật a!” Liễu phi cười duyên nói: “Nô tì không dám xưng tinh thông, chỉ là ngày thường thấy thuật này thú vị cho nên tìm vài cuốn sách để xem thôi.” Nguyễn Vô Song gật gật đầu. Mới nói nói chuyện một lúc, Bách Lý Hạo Triết cũng đã tới. Mọi người hành lễ xong liền an tọa.

Trên bàn những món sơn hào hải vị được bày la liệt, chúng thị nữ qua lại bày biện. Doãn phi của Trừng Bích cung là người đầu tiên đi lên kính rượu, trên tóc trâm ngọc bát bảo sáng ngời, có vẻ thanh lệ động lòng người, thanh âm cũng trong veo mềm mại như nước: “Nô tì kính Hoàng Thượng cùng Hoàng hậu nương nương, thân thể an khang. Chúc thái tử kim an!” Tao nhã ngửa đầu, một ngụm đã đem chén rượu uống cạn.

Lòng Nguyễn Vô Song có chút bất ngờ, không thể tưởng được Doãn phi lễ độ suy nghĩ trước sau như vậy, lại vẫn là khẽ cười nói: “Cám ơn!” Bách Lý Hạo Triết gật đầu cười nói: “Tửu lượng của Doãn phi quả là khá a!” Nghe ra tâm tình hắn rất vui vẻ. Ba phi tử bên dưới cũng không cam yếu thế, đều đi lên kính rượu. Nguyễn Vô Song sau khi ẩm mấy chén, cười yếu ớt nói: “Tửu lượng của mấy muội đều tốt quá, hôm nay hãy hầu hạ Hoàng Thượng uống nhiều chút đi.” Ngữ khí thế nhưng có chút khác với ngày thường, mang theo chút kiều mỵ. Bách Lý Hạo Triết quay đầu nhìn nàng một cái, chỉ thấy khuôn mặt nàng đã ửng hồng, giống như phù dung nở rộ, thơ mộng quyến rũ. Tửu lượng của nàng vẫn rất kém!

Đường phi của Văn Nghê cung cười nói: “Hôm nay là ngày mừng vui của thái tử, Hoàng hậu nương nương cũng nên uống góp vui mới đúng, không say không được! Lúc này đây cảnh đẹp ý hay, có lẽ có chút âm nhạc sẽ hoàn mỹ hơn. Nô tỳ xin dâng lên một khúc kính tặng Hoàng Thượng cùng Hoàng hậu nương nương, chúc Hoàng Thượng cùng nương nương vạn sự như ý, thọ cùng trời đất! Chúc thái tử khỏe mạnh chóng lớn!” Quả nhiên là nữ tử biết ăn biết nói. Nguyễn Vô Song còn chưa mở miệng, đã nghe Bách Lý Hạo Triết mỉm cười nói: “Hiếm khi Đường phi có nhã hứng thế này, trẫm cùng hoàng hậu sẽ chống mắt thưởng thức!”

Liễu Lam che miệng nhìn bộ dáng Đường phi lấy lòng Hoàng Thượng cùng hoàng hậu, khóe miệng mỉm cười. Đứng dậy hướng Bách Lý Hạo Triết hơi cúi thấp đầu, dịu dàng nói: “Hoàng Thượng, nương nương, nếu Đường phi nương nương đã có nhã hứng, nô tỳ cũng muốn dâng lên một điệu múa chúc mừng thái tử. Hy vọng Hoàng Thượng cùng Hoàng hậu nương nương ân chuẩn!” Nguyễn Vô Song nâng đầu, cười nói: “Chả mấy khi Liễu phi bày tỏ thịnh tình, không chuẩn sao đúng với đạo lý được? Hoàng Thượng, người nói xem?” Từ khi bốn phi được sắc phong, Bách Lý Hạo Triết chỉ lâm hạnh Giáng Vân cung cùng Trừng Bích cung. Lúc này Đường phi cùng Liễu phi đã ra mặt như thế, chỉ sợ muốn chúc phúc hoàng nhi chả có mấy phần chỉ là hy vọng tạo được ấn tượng tốt trước mặt Bách Lý Hạo Triết mà thôi. Chỉ nghe thanh âm trầm thấp của Bách Lý Hạo Triết truyền đến: “Hoàng hậu nói rất hay!”

Thị nữ dâng đàn lên, đặt trước mặt Đường Xảo Yên. Thanh âm thánh thót rất nhanh đã truyền đến từ đầu ngón tay của Đường Xảo Yên, ban đầu vô cùng nhu hòa, chậm rãi tăng dần, thanh u uyển chuyển, như hoàng anh xuất cốc, oanh yến râm ran. Nguyễn Vô Song nhấp mấy ngụm trà nóng Mặc Lan đưa tới, lúc này đầu mới thư thái hơn chút. Đàn rất hay, xem ra đã học rất nhiều năm. Mà Liễu phi cũng bắt đầu múa, theo tiết tấu tiếng đàn, tay áo bay múa. Qủa là xứng với họ “Liễu” của nàng ta, eo nhỏ nhắn mềm mại như liễu, dáng vẻ khi múa thướt tha uyển chuyển tựa như tiên nữ.

Nàng quay đầu liếc nhìn Bách Lý Hạo Triết một cái, thấy hắn đang chuyên tâm thưởng thức ca múa. Con người ta khi mọi chuyện tốt đẹp đều vô cùng vui mừng, nàng cũng như thế, huống chi là hắn! Nhưng nghĩ vậy, đáy lòng lại dâng lên chút rầu rĩ.

Bách Lý Hạo Triết liên tục vỗ tay khen ngợi: “Hay! Hay! Đường phi đàn hay. Liễu phi múa đẹp! Người tới!” Thạch Toàn Nhất ngẩng mắt ngơ ngác hướng về phía Bách

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT