watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7610 Lượt

một tia biểu tình, cũng không có lên tiếng. Chỉ nghe một thanh âm lạnh lùng vang lên: “Hoàng hậu nương nương, Hoàng Thượng gọi ngài đến, tự nhiên trong lòng ngài đã hiểu rõ!” Kỳ thật là thanh âm rất bình thường, nhưng đối với nàng mà nói tựa như sét đánh mang tai. Giọng nói này, cả đời nàng cũng sẽ không quên, cho dù hóa thành tro nàng cũng vĩnh viễn nhớ rõ. Nội thị kia chậm rãi xoay người lại, đúng là người nàng hận thấu xương .

Năm ấy là ngày lễ mừng thọ 50 tuổi của bác, nàng đi tới

bên cạnh hồ nước. Hắn dẫn nàng đến một tẩm cung hẻo lánh trong cung: “Hoàng hậu nương nương mệnh tiểu nhân đem ngài đưa đến đây, thỉnh Nguyễn cô nương vào đó chờ đợi!” Tại đêm đó, cuộc đời nàng thay đổi. Vốn tưởng rằng đời này không bao giờ . . . nhìn thấy hắn nữa, không thể tưởng được hôm nay hắn lại xuất hiện ở Thừa Kiền điện! Nhưng vừa nghe thấy, nàng tựa như đã biết được chuyện gì, sắc mặt bỗng dưng trắng bệch, trắng bệch như giấy, cả người lắc lư đứng không vững.

Bách Lý Hạo Triết chậm rãi nói, từng chữ từng chữ hỏi: “Nói cho trẫm biết, những lời hắn nói có phải là thật hay không?” Tay nàng nắm chặt, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay, không nói lời nào.

Thanh âm kia lại vang lên: “Hoàng Thượng, chuyện này chẳng lẽ còn là giả sao! Không phải ngài đã hỏi qua Tô thái y sao?” Người đang quỳ dưới đất liên tục dập đầu: “Hoàng Thượng, tiểu nhân đã đem tất cả mọi chuyện biết được nói ra hết. Cầu xin Hoàng Thượng tha cho tiểu nhân. Tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân đáng chết. Nhưng tiểu nhân thật sự không có cách nào cả ——–” giọng nói kia đúng là của Tô Kinh Hồng, run rẩy bất an.

Nàng lùi về sau vài bước, tựa vào cột chạm hình rồng, lúc này mới có khí lực nói, khẩu khí nói ra cũng cực yếu ớt: “Hoàng Thượng, người nghe nô tỳ giải thích ——–” Giọng nói kia lại lạnh lùng thốt lên: “Hoàng hậu nương nương nghĩ muốn giải thích cái gì? Giải thích trước khi ngài gả cho Hoàng Thượng đã thất tiết sao? Hay là muốn giải thích đương kim hoàng thái tử không phải là cốt nhục của Hoàng Thượng?”

Nàng suy sụp quỳ xuống: “Không, Hoàng Thượng ——- không phải như thế ——” Bách Lý Hạo Triết không nói gì, hắn ngay cả một câu cũng không nói. Nàng thật sự hoảng hốt đến cực điểm.

Giọng nói kia vẫn không tính buông tha cho nàng, hướng cửa đại điện nói lớn: “Người đâu, giải Tôn thị vào đây!” Có hai nội thị áp giải một bà già đi vào, đẩy ngã xuống đất, lại đi ra ngoài. Nguyễn Vô Song vừa quay đầu, bà già kia đúng là vú Tôn. Đáy mắt vú Tôn tràn ngập sợ hãi, cả người không ngừng phát run, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng

nàng.

“Hoàng hậu nương nương, không cần nói với nô tài bà vú này ngài cũng không quen chứ?” Nội thị kia cười lạnh nói. Quay đầu hướng vú Tôn nói: “Đem những gì ngươi biết kể lại lần nữa!” Vú Tôn nhìn Nguyễn Vô Song, hai mắt đẫm lệ mơ hồ: “Tiểu thư —- tiểu thư —- vú thực xin lỗi ngài! Thực xin lỗi Tể tướng cùng phu nhân!!” Dứt lời, đang định lao đến cây cột. Nội thị kia đã vội vã kéo lấy bà : “Muốn chết không dễ dàng như vậy, ngẫm lại xem con trai của ngươi, tôn tử, con cháu nhà ngươi xem. Mau đem mọi chuyện ngươi biết lặp lại lần nữa, ta đảm bảo nhà ngươi già trẻ bình an!” Bà vú không nói lời nào, chỉ run rẩy nức nở khóc.

Không biết qua bao lâu, Nguyễn Vô Song chậm rãi đứng lên, đi đến bên cạnh bà vú, lau nước mắt cho bà. Quay đầu nhìn Bách Lý Hạo Triết, thấp giọng nói: “Không cần phải nói gì nữa. Chuyện tới bây giờ, ta nói gì đã không còn quan trọng nữa. Không phải sao?” Thì ra trời xanh chiếu cố cho nàng cũng chỉ thế này mà thôi. Nhưng hắn vẫn quay mặt đi, ngay cả một ánh mắt cũng không nguyện ý cho . . . nàng nữa.

Nội thị kia lớn tiếng nói: “Người tới, đưa Hoàng hậu nương nương về Chiêu Dương điện, không có ý chỉ của Hoàng Thượng không cho phép Hoàng hậu nương nương bước ra cửa nửa bước!” Hai nội thị lên tiếng trả lời đi vào, đứng ở trước mặt nàng, mời nàng đi ra ngoài.

Nàng chậm rãi xoay người, chậm rãi nhấc chân bước đi, kỳ thật một chút tri giác cũng không có. Nhưng chân lại như là có ý thức, vẫn là từng bước một bước đi. Thư phòng rất lớn, nàng liền từng bước một tiêu sái, giống như đây là cuộc đời của nàng, mỗi bước bước ra là lại ít đi một bước. Rốt cục vẫn ra tới cửa điện. Cuối cùng cũng đến bước cuối cùng. Khoảnh khắc khi bước ra khỏi cửa điện, nàng quay đầu, thầm nghĩ liếc nhìn hắn một cái. Nàng biết đây là một lần cuối cùng trong cuộc đời này nàng có thể nhìn thấy hắn, một cái liếc mắt tuy rằng ngắn ngủi, nhưng đã quá đủ rồi.

Ánh trời chiều theo khe cửa tiến vào trong phòng, mông lung hắt lên người hắn. Hắn cũng đang nheo mắt nhìn nàng, mặt buộc chặt, mắt bình tĩnh ngóng nhìn nàng, tựa hồ đang nhìn một người không thể đội trời chung. Rốt cục tất cả ánh sáng cũng tắt, tất cả ồn ào náo động đều đã không còn. Nàng quay đầu! Chỉ sau một gang tấc, từ nay về sau cách tựa thiên thai!

Quyển 1: Chương 19

Bóng đêm như mực, Thừa Kiền điện ánh đèn u ám. Thị nữ, nội thị đều đứng ở ngoài cửa, không dám đi vào. Mọi người, ngay cả đại tổng quản Thạch Toàn Nhất cũng không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là sau khi Hoàng hậu nương nương rời khỏi Thừa Kiền điện, bị Hoàng Thượng phạt cấm cung, từ nay về sau không được bước ra khỏi cửa Chiêu Dương điện nửa bước. Từ đó đến giờ bất quá mới chỉ mấy canh giờ, tin này đã truyền đi khắp ngách to ngõ nhỏ trong cung.”

Bách Lý Hạo Triết ẩn trong góc tối, thản nhiên nói: “Thẩm thúc, người vừa lòng với kết quả như vậy chưa?” Lòng Hắn không có nửa điểm vui sướng, chỉ có một mảnh trống rỗng, lạnh lẽo, giống như vĩnh viễn không thể vãn hồi. Vẻ mặt khi nàng rời đi, giống như là mãi mãi xa nhau, nhìn hắn, không có một tia ai oán, tất cả chỉ là áy náy. Hắn nắm hai tay, đáy lòng dâng lên lạnh giá, giống như hàn băng từ đáy địa ngục tràn đến, chỉ sợ không còn có một ngày ấm áp nào.

Cho đến bây giờ nàng vẫn không có biết. Năm đó kẻ hủy đi trong sạch của nàng, chính là hắn! Ngày thường nàng sợ hãi, tuy rằng che giấu vô cùng tốt, nhưng hắn luôn có thể cảm nhận được. Thậm chí có đôi khi khi hắn ôm con, hắn không chỉ một lần cảm thụ được nàng sợ hãi. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi kia, ánh mắt tránh né kia, cụp thấp mí mắt ——— có đôi khi, hắn rất muốn ôm nàng vào ngực, nói cho nàng hết thảy, chính là hắn không có làm. Sao hắn có thể nói ra hắn đã làm những chuyện đó với nàng?

Rất nhiều năm trước, cũng là buổi tối tối đen như hôm nay. Hắn trốn ở góc phòng trong cung khóc. Từ khi hắn biết nhận thức tới giờ, hắn chỉ cô đơn một mình. Thị nữ, nội thị tuy rằng rất nhiều, chính là bọn họ luôn cách hắn rất xa. Lúc ấy, Thẩm thúc xuất hiện trước mặt hắn với thân phận nội thị. Ông ấy không giống với những nội thị khác, sẽ kể chuyện cổ tích cho hắn nghe, dẫn hắn đi chơi, chơi trò gà con trốn đại bàng ——— tất cả những việc mà phụ hoàng thường làm với đại ca, ông ấy sẽ cùng hắn chơi. Ông ấy còn dạy hắn thái độ làm người, đối nhân xử thế, làm thế nào lấy lòng phụ hoàng cùng mẫu hậu nương nương —— ở trong cảm nhận của hắn, Thẩm thúc còn thân thiết hơn so với phụ hoàng.

Đoạn ngày kia là những nngày vui vẻ nhất từ khi hắn sinh ra. Tận đến khi hắn tiếp nhận lễ trưởng thành, cuộc sống của hắn bắt đầu đảo lộn rung trời chuyển đất. Ngày nào đó, Thẩm thúc kể cho hắn nghe chuyện về mẫu thân. Thì ta Thẩm thúc là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ cùng nhau lớn lên của mẫu thân hắn. Sau khi mẫu thân hắn vào vương phủ ông ấy cũng đi theo vào vương phủ. Vốn bọn họ đã ước hẹn, chờ hết ba năm bán thân, họ sẽ về nhà thưa với cha mẹ thành thân.

Thế nhưng sự tình sau đó xuất hiện biến hóa, lục Vương gia lúc đó cũng chính là Cảnh Nhân đế sau này nhìn trúng mẫu thân của hắn, một mực nạp bà làm thiếp. Thẩm thúc vẫn làm kẻ canh giữ ở vương phủ, vẫn ngầm chiếu cố. Trong vương phủ, thê thiếp như mây, mẫu thân hắn là người ít có cơ hội được sủng ái nhất, thường xuyên bị khi dễ, cuối cùng chết dưới tay của Nguyễn Ngọc Cẩn —– người mẫu hậu mà hắn vẫn cho rằng luôn yêu thương hắn.

Thẩm Nặc Trù nhìn hắn nói: “Triết nhi, con đang trách ta sao?” Không có tiếng trả lời ông, không khí chính là lặng im. “Kế hoạch hơn 10 của chúng ta, vất vả bước đi từng bước, chẳng lẽ ngươi đều đã quên sao?” Bách Lý Hạo Triết âm thầm nắm chặt tay, nói: “Nhưng Nguyễn Ngọc Cẩn cũng đã muốn đã chết. Sớm đã xong hết mọi chuyện ! Hôm nay ngươi không nên bức ta lựa chọn?” Lúc trước hắn không nên đáp ứng kế hoạch của Thẩm thúc, lợi dụng nàng. Chính là lúc ấy thứ hắn biết được chỉ là tên của nàng mà thôi, cũng giống như rất nhiều người lúc đó, chỉ biết là nghe đồn thiên kim của nguyễn Tể tướng dung mạo thanh lệ thoát tục, tao nhã quý phái động lòng người. Căn bản ngay cả một lần cũng chưa từng gặp.

Mãi cho đến ngày mừng thọ 50 tuổi của Nguyễn Ngọc Cẩn hôm đó, hắn mới lần đầu tiên gặp được nàng. Dung mạo nàng quả là rất động lòng người, mắt loan lấp lánh, cười duyên quý phái. Đứng bên cạnh mấy hoàng muội kiêu sa đài các, không có nửa điểm kém cỏi. Ngược lại càng thêm thanh nhã nổi bật. Ngay cả hắn cũng kìm lòng không đậu mà liếc nhìn nàng mấy lần.

Kỳ thật lúc đó, hắn sớm đã

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT