watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7604 Lượt

là kẻ cao cao tại thượng đứng trên cả thiên hạ, nhất định là bậc mà toàn dân kính ngưỡng. Nhưng bản thân nàng lại khiến hắn bị vấy bẩn không thể rửa sạch. Nếu là sớm một chút, chỉ cần một chút là tốt rồi, nàng là có thể thanh trong sạch bạch mà cho hắn —— chính là đã chậm ——– đời này hắn và nàng, rốt cuộc là vô duyên .

Nàng lấy ra một cái áo choàng của hắn, là triều phục thêu kim long màu xanh, quý giá cùng tinh xảo, những đường thêu đều là do những nữ nhân lành nghề xứ Giang Nam thêu lên, thường thường phải thêu tận 1 năm rưỡi mới xong một chiếc. Y phục của hoàng đế có người chuyên môn phụ trách, từ trước đến nay rất ít khi có ở tẩm cung của hậu phi. Nhưng trước đây ngày nào hắn cũng ở Chiêu Dương điện, cho nên ở đây thay quần áo nhiều lần.

Trên áo choàng còn có hương vị của hắn, mùi long đản hương tự nhiên. Chín chưng chín chiết mà thành, chỉ cần một giọt nhỏ, mùi thơm mấy tháng không hết. Ngón tay nàng chậm rãi lướt qua khuy ngọc, thời điểm nàng mới vừa vào vương phủ, hắn thích dùng xạ hương. Sau đó nàng mang thai, hắn mới không có dùng nữa.

Ngày ấy nàng thở dốc đẩy hắn ra, cách vài tầng sa liêm, bên ngoài đều là thị nữ, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Nhưng vừa quay đầu, nhận thấy có mấy sợi tóc bị cuốn lấy khiến cho nàng không cách nào động đậy nữa. Hắn cũng đã phát hiện ra, cúi đầu nhìn, cười khanh khách, thế nhưng tóc nàng lại bị cuốn vào nút áo triều phục của hắn.

Nheeo mắt nhìn nàng, đáy mắt tất cả đều là ý cười. Kéo tay nàng qua, vây quanh thắt lưng tinh tráng của hắn. Hắn cúi đầu, đang định giúp nàng gỡ mấy sợi tóc bị quấn vào lại tạo thành cảnh tượng ái muội kó tả. Nàng càng không dám thở mạnh, chỉ cảm thấy mặt đã đỏ bừng như lửa cháy.

Sau đó, hắn gỡ mãi cũng không gỡ ra được. Liền gọi thị nữ, mang kéo tới. Nàng vùi mặt trong ngực hắn, chóp mũi khóe miệng đều là hơi thở của hắn, vô cùng thẹn thùng, không dám lộn xộn. Nghĩ thầm rằng mang kéo tới, chỉ cần cắt mấy sợi tóc ra là được. Nhưng hắn vẫn cứ xoay sở một hồi lâu, lâu đến mức nàng tưởng là cả đời.

Thật lâu sau, hắn mới ôn nhu nói: “Được rồi.” Nàng chậm rãi ngẩng đầu, chỉ thấy hắn đang giúp nàng vén tóc. Nàng nhìn xung quanh một chút, cũng không có phát hiện ra tóc mình bị cắt ở đâu. Khó hiểu chuyển ánh mắt qua trước ngực hắn, lúc này mới hơi hơi lắp bắp kinh hãi, thế nhưng hắn lại phá hỏng triều phục, cắt mất cúc áo. Phải biết rằng, triều phục là Hoàng Thượng ban tặng, tượng trưng cho quyền uy cao nhất của Hoàng Thượng, không được phép phá hư. Nếu không cũng giống như mắc phải tội khi quân. Cho dù là hoàng tử, cũng tuyệt đối không được cả gan làm loạn như vậy.

Chỉ thấy hắn mỉm cười nói với nàng: “Được rồi!” Nến đỏ, đèn lồng sáng tỏ ấm áp, nàng cơ hồ bị lạc trong nụ cười của hắn. Tay hắn năm ngón duỗi thẳng, từ từ giúp nàng vuốt tóc, ôn nhu đến mức nàng cảm thấy ngưa ngứa, từng sợi từng sợi vuốt thẳng vào nếp.

Nàng như là hóa thành tượng đá, nhìn chằm chằm quan phục màu xanh của hắn, chỉ cảm thấy có gì đó từ từ lan ra, càng lúc càng lớn, càng lúc càng lớn —- giống như một viên hình tròn, không ngừng xoay tròn, kết lại tận đến khi thành một tảng lớn ———

Hóa ra đã qua lâu như vậy. Áo choàng này cũng không phải là quan phục ngày đó của hắn, cúc áo cũng không phải chiếc cúc áo ngày đó. Nhưng sao nàng lại cảm thấy hoảng hốt trống rỗng? Trống rỗng này chính là kéo dài cả đời sao.

Quyển 1: Chương 20

Có lẽ cha mẹ huynh trưởng đêm đó đã nhận được tin, sáng sớm ngày hôm sau đại tẩu Vĩnh Yên công chúa liền vào cung, nói chuyện một hồi lâu, sau đó mới cho người hầu lui xuống, hỏi nàng tình huống thế nào. Nàng vẫn là không có nói gì.” Chị dâu thấy không thể hỏi ra nguyên nhân, liền cũng cáo lui. Xưa nay ở trong cung Nguyễn gia có rất nhiều người thân tín. Động tĩnh trong cung, phụ huynh dù không có hỏi ham, tất nhiên cũng sẽ có người nịnh bợ tới nói cho bọn họ. Đây cũng là cái tốt của kẻ có quyền. Khi ngươi có quyền có thế, tự nhiên có người cần nhờ vả chạy tới, căn bản không cần phải biết có thân quen gì không. Nếu có một ngày, giả sử như Nguyễn gia thất thế mà nói, tất nhiên chuyện này sẽ khác —– cửa nhà vắng vẻ người người tránh xa còn không kịp, cổ kim đều là như thế, bọn họ làm sao có thể ngoại lệ chứ?

Ngày thứ ba mẫu thân cũng tiến cung, nghĩ đến từ đây bản thân hiu quạnh trong một tầng cung điện này, cho nên cũng không có nói ra tình hình thực tế làm gì. Bởi vậy Nguyễn phu nhân có hỏi thế nào, Vô Song chính là lặng yên không nói lời nào, tựa đầu vùi vào ngực mẫu thân, thật lâu mới nói: “Mẫu thân, là nữ nhi không tốt. Chỉ hy vọng phụ huynh không phải chịu liên lụy.”

Bà Nguyễn vuốt tóc nữ nhi, nhẹ giọng nói: “Cha mẹ huynh trưởng không cầu phú quý dài lâu, chỉ cầu con được bình an.” Nước mắt Nguyễn Vô Song chậm rãi tuôn rơi, hết thảy đều do số mệnh, chúng ta không thể can thiệp vào dù chỉ nửa điểm. Nàng làm ra những chuyện như vậy, cho dù là phu quân bình thường cũng đã không thể tha thứ, huống chi là hắn người tôn quý nhất trong thiên hạ đây? Nếu đối với nàng hắn chỉ cần có một tia để ý, thì tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ. Đáy lòng nàng lại dâng lên cỗ chua xót, xông lên chóp mũi. Cho dù là hắn không có để ý đến nàng, cũng khó lòng mà có thể tha thứ dễ dàng được —— chua xót tựa hồ càng lúc càng mãnh liệt! Nàng và hắn thực sự đã đi đến tuyệt lộ, đã không còn đường nào có thể đi ——-

Năm tháng là nhật nguyệt luân chuyển mà trôi đi. Một đoạn thời gian sau, mọi người trong hậu cung đều biết hoàng hậu tuy rằng chỉ bị cấm cung nhưng chẳng khác nào là biếm vào lãnh cung. Từ ngày hoàng hậu bị cấm cung cũng sẽ không thấy Hoàng đế bước vào Chiêu Dương điện dù chỉ nửa bước. Mà trong bốn phi tử Doãn phi của Trừng Bích cung là người được sủng ái nhất. Mặc dù không đến mức là độc sủng có một không hai trong hoàng cung nhưng vẫn hơn hẳn ba phi tử còn lại, số lần sủng hạnh không quá nhiều nhưng tuyệt đối không phải là ít.

Trừng Bích cung lúc sẩm tối, Doãn phi tắm rửa, bên người là hai thị nữ tâm phúc Đông Yến và Đông Quyên. Trong phòng tắm tràn ngập mùi hương hoa nhài, hương khí hòa quyện với hơi nước bay bổng lan tỏa.

Đông Yến dùng muỗm ngọc một bên vớt nước lên người chủ tử, một bên tán thưởng da thịt trắng trẻo mềm mại của chủ nhân: “Chủ tử một thân băng cơ ngọc cốt, trách không được Hoàng Thượng mỗi ngày đều đến Trùng Bích cung của chúng ta nha.” Đông Quyên cũng liên tục gật đầu: “Chủ tử hiện tại là người được sủng ái nhất hậu cung, chúng nô tỳ đi ra ngoài, đám người của các cung khác cũng phải nể dăm ba phần nha!”

Doãn Thủy Nhã kiều mị mỉm cười, hít lấy mùi hương thanh nhã của hoa nhài, rất là hưởng thụ. Hoàng Thượng rất yêu thích mùi hương này, nếu nàng dùng hương liệu khác hắn vừa ngửi đã nhận ra, tuy rằng không có nói gì nhưng chỉ cần nhíu mày nàng cũng đủ hiểu.

Đông Yến ở bên cạnh tiếp tục nói: “Hoàng Thượng còn dạy chủ tử chơi cờ nữa mà? Một chút cũng kéo dài tới tận mấy canh giờ. Nếu không phải Hoàng Thượng cực kỳ yêu thích nương nương, nào có chuyện kiên nhẫn dạy chủ tử như vậy?” tiếng cười của Doãn Thủy Nhã càng thêm kiều diễm. Đông Yến nói quả thực có đạo lý. Hoàng Thượng rất thích cùng nàng chơi cờ. Nhưng nàng cũng không có biết chơi, hắn lại rất kiên nhẫn dạy nàng chơi. Thường thường một lần chơi cũng mấy canh giờ. Nghe nói Nhan phi của Giáng Vân cung và Liễu phi của Lan Lâm cung cũng biết chơi cờ, nhưng Hoàng Thượng lại chưa tùng qua đó chơi với các nàng ta. Có lẽ xét theo điểm này, trong cảm nhận của Hoàng Thượng nàng có chút khác với bọn họ. Nhưng —–

Nàng khẽ thở dài một cái. Nhưng nàng vẫn luôn mơ hồ cảm thấy, cho dù khi Hoàng Thượng ôm nàng vào trong ngực, nhưng tâm hồn tựa như đã hư thoát không còn ở bên cạnh. Hắn ngây người mà nhìn nàng, nhưng lại như nhìn xuyên thấu qua người nàng, ánh mắt dừng ở nơi xa xa —-

Đông Quyên cười nói: “Trong cung không phải đang xây dựng một cung điện ba lầu sao? Bọn nô tài đều bàn tán nhất định là Hoàng Thượng xây dựng để thưởng cho chủ tử của chúng ta nha.” Cung điện kia ở phía đông của Chiêu Dương điện, rất gần với Chiêu Dương điện cùng tẩm cung của hoàng đế – Thừa Kiền điện. Kỳ thật hậu cung quy củ vô cùng nghiêm khắc, vị trí trung tâm ở trong cung xưa nay chỉ có thể dành cho hoàng thượng cùng hoàng hậu. Các cung điện còn lại đều là xây dựng vây quanh vị trí trung tâm đó. Chúng phi tử xưa nay nếu có thể tiến vào Thừa Kiền điện hầu hạ một đêm, đã là vô cùng vinh quang rồi. Lại đừng nói đến vào sống ở cung điện tọa lạc giữa Chiêu Dương điện và Thừa Kiền điện. .

Doãn Thủy Nhã nâng tầm mắt, ngón tay ngọc ngà điểm điểm lên tráng của Đông Quyên, cười duyên như hoa: “Tiểu chân chó, ai nói vậy hả?” Đông Quyên cười trả lời: “Các phi tử trong cung đều đã có tẩm cung. Hoàng Thượng lại không nạp nhiều phi tử lắm, không phải còn có vài cung điện chưa có ai ở sao? Vậy xây cái mới để cho ai ở đây? Hiện tại cả hậu cung đều nói, Hoàng Thượng sủng ái nhất chính là chủ tử của chúng ta. Không để cho chủ tử ở, vậy cho ai ở nào?”

Có phải Hoàng Thượng sắp nạp tân phi không? Doãn Thủy Nhã cúi đầu suy nghĩ. Nhưng lập tức lắc lắc đầu, nếu là muốn đầy đủ hậu cung, chuyện này không phải

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT