|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
là chuyện nhỏ, chuyện lớn như vậy trong triều nhất định hậu cung cũng sẽ biết. Hiện giờ một tia tiếng gió cũng không có, phỏng chừng khả năng không lớn. Nàng nhẹ khẽ lắc đầu. Nhìn hơi nước mông lung, khẽ thở dài một cái. Một kẻ phong thần tuấn lãng như hắn, cho dù không phải hoàng đế cao quý, tự nhiên cũng có rất nhiều nữ tử ái mộ ———
Nguyễn Vô Song ôm con vào lòng, nhẹ giọng ru bé ngủ. Từ sau khi nàng bị cấm cung, điều nàng sợ nhất chính là hắn xuống tay với con. Khẳng định là không có một nam nhân nào có thể hào phóng đến mức dưỡng dục một đứa bé không phải cốt nhục của hắn. Mấy ngày đầu, nàng không thể chợp mắt, mỗi ngày đều chống mắt chăm chú trông con. Ngàn sai vạn sai, đều chính là sai của nàng mà thôi. Nàng quá tùy hứng, nghĩ đến có thể giấu diếm được mọi chuyện
—-
Tất cả đồ ăn mang lên cho con, nàng đều phải cẩn thận dùng ngân châm thử qua. Cứ như thế từng ngày từng ngày trôi qua trong lo lắng hoảng sợ. Trong đầu nàng hiểu rất rõ, nếu hắn thật sự nhẫn tâm muốn trừ bỏ đứa nhỏ thì nàng có thể làm gì đâu? Rất nhiều đêm, nàng cứ sợ hãi như vậy, run rẩy mà ôm chặt lấy con.
Sau đó hắn sai người đem đứa nhỏ ôm đi, nàng suýt nữa hôn mê bất tỉnh. Thạch Toàn Nhất nâng nàng lên khuyên nhủ: “Hoàng hậu nương nương, Hoàng Thượng chỉ là muốn gặp thái tử mà thôi. Phụ tử tình thâm, Hoàng Thượng nghĩ muốn nghe được tiếng của thái tử ——” Thạch Toàn Nhất tuy là tâm phúc của hoàng đế, nhưng chuyện này ông cũng không sao biết được ngọn ngành. Ngày đó khi mọi chuyện bị phanh phui ông không có hầu hạ ở đó, nhưng cho dù ông có ở đó, Hoàng Thượng cũng sẽ bảo lui xuống thôi. Người biết rõ được chuyện này, trừ bà vú Tôn đã tự sát, Tô Khinh Hồng vì là kẻ bề dưới lại càng không dám hé răng nhiều lời. Những người biết đến chân tướng đã ít nay lại càng ít, hắn có thể dễ dàng tha thứ hay không lại là chuyện khác.
Cũng may chỉ hơn nửa canh giờ sau, hắn liền sai người đem đứa nhỏ đưa trở về. Lòng nàng lúc đó mới thả xuống. Nhưng lại không thể hiểu rõ vì sao? Có lẽ là vì muốn giấu người ngoài đi! Nói như thế nào, Tử Tín trên danh nghĩa cũng là hoàng nhi của hắn, là đại hoàng tử của Bách Lý hoàng triều. Cho dù kẻ làm mẫu hậu là nàng có phạm phải tội lớn tày trời gì, thì cũng khó có thể lay động đến địa vị của đứa bé. Cho nên hắn cũng cần phải diễn kịch, diễn cho người trong thiên hạ xem. Nếu không có như thế, triều đình, trong cung sẽ vạn tiếng dị nghị.
Nhưng đó cũng làm cho nàng hơi hơi thả tâm, ít nhất hắn nguyện ý diễn. Nói như vậy, trong khoảng thời gian ngắn hẳn là hắn sẽ không có xuống tay với con nàng.
Nàng chậm rãi ngồi xuống trước gương đồng, gương đồng lớn đặt trên giá lục khúc, nhìn khuôn mặt phản chiếu rõ ràng trong gương, mi như trước là mi, mắt như trước là mắt, nhưng phảng phất trên đó tất cả là cô đơn. Có lẽ vẫn là hoa đương kỳ xuân sắc, nhưng đối với nàng mà nói, cảnh xuân đã tàn, ngày cưới như mộng —– nàng vĩnh viễn đã không thể tiếp tục lẳng lặng đứng ở bên cạnh hắn, tất cả của hắn đều đã không còn liên quan đến nàng—– tất cả những gì đã qua,
qua, chỉ cần lược lược nhớ tới, đã dâng tràn đau đớn khắc cốt ghi xương —-
Lan Lâm cung là nơi thanh u nhất trong cả hoàng cung, hoa cỏ xum xuê, cây mọc thành rừng, bởi vậy mà được gọi là Lan Lâm cung.
Liễu Lam tựa vào cẩm tháp nghỉ ngơi, thị nữ bên cạnh nhẹ nhàng phẩy quạt. Bởi vì cực tĩnh lặng cho nên có thể nghe được rất rõ riếng bước chân từ hành lang bên ngoài đi tới. Nàng nửa nhắm mắt. Chỉ nghe thị nữ đi đến trước mặt, cực khẽ nói: “Chủ tử, tiểu Lục Tử đã đến.” Liễu Lam hơi hơi mở mắt: “Cho hắn tiến vào.” Thị nữ lên tiếng, phân phó.
Tiểu Lục Tử là thủ hạ thân tín bên cạnh đại tổng quản Thạch Toàn Nhất, là thái giám ở Thừa Kiền điện. Xem ra hôm nay là có chuyện quan trọng, cho nên mới một mình lại đây. Tiểu Lục Tử là kẻ cơ trí, vừa tiến đến, đã vội quỳ xuống thỉnh an: “Liễu phi nương nương cát tường!” Liễu Lam dựa vào tay thị nữ ngồi dậy, bàn tay mềm khẽ phất: “Nào lại đây, ban ngồi đi!” Tiểu Lục Tử nói: “Tạ ơn Liễu phi nương nương.” Ngồi xuống, vội kề sát vào tai Liễu phi nói: “Chuyện mà lần trước nương nương hỏi, nhiều ngày nay nô tài đã nghe được một ít tiếng gió, bởi vậy mới đến đây chuyển cáo nương nương.”
Liễu Lam cảm thấy hứng thú, nâng mắt nói: “Chuyện đồn đại gì?” Từ ngày hoàng hậu bị cấm cung đến nay cũng đã được hơn một năm, trong hậu cung Doãn phi ngày càng được sủng ái, thế lực ở trong cung lên như diều gặp gió. Nếu Tử Nhất các mới được xây này Hoàng Thượng lại ban thưởng cho nàng ta ở vậy thì ba phi tử còn lại không khác nào họa vô đơn chí. Tiểu Lục Tử nhẹ giọng nói: “Hôm nay nô tài nghe Thạch tổng quản phân phó mấy người, bảo bọn họ đi Vương phủ trước kia của Hoàng Thượng mang về một số đồ vật, nói phải bài trí giống như ở Vương phủ trước đây. Bởi vậy, Tử Nhất các này có vẻ là chính Hoàng Thượng ở lại. Nương nương nói xem?”
Liễu Lam trầm ngâm một lúc, khẽ cười: “Người tới a, thưởng cho Tiểu Lục Tử một thỏi vàng.” Từ khi cử hành lễ nhận ngôi vị thái tử cho đến trước khi Hoàng Thượng đăng cơ người vẫn ở trong vương phủ bên ngoài cung. Từ sau khi Hoàng Thượng đăng cơ Vương phủ kia vẫn không người ở. Hiện giờ lại sai người hầu đi về đó lấy đồ dựa theo bài trí ở đó mà sắp xếp, cũng là chuyện có thể xảy ra. Dù sao đã ở hơn mười năm, lâu như vậy, với những đồ vật ở đó ít nhiều cũng có tình cảm. Tử Nhất các kia chỉ cần không chia cho ai trong ba phi tần kia, đặc biệt là Doãn phi thì tốt rồi.
Tiểu Lục Tử nghe nói vậy, vội cười tươi rói quỳ xuống: “Tạ ơn Liễu phi nương nương.” Nâng đầu lại nghĩ tới một chuyện: “Nghe Thạch tổng quản còn nói, Trường Tín điện phía Tây của Tử Nhất các sau này sẽ là nơi thái tử ở.”
Liễu Lam gật gật đầu, không để ý lắm. Từ sau khi Hoàng hậu thất sủng, thái tử không có chuyển khỏi Chiêu Dương điện, hơn một năm nay vẫn ở chung cùng với hoàng hậu. Nhưng mà Hoàng Thượng vẫn chưa từng vì thái tử ở đó mà tới Chiêu Dương điện, chỉ thỉnh thoảng sai người đến bế thái tử tới Thừa Kiền điện. Từ khi bốn người các nàng nhập cung tới nay, cho dù được sủng ái như Doãn phi, cũng không tài cán mà sinh được hoàng tử hay công chúa cho Hoàng Thượng. Vị trí thái tử của đứa bé này vẫn như trước vững chắc như núi. Có lẽ cũng là vì nguyên nhân này mà Nguyễn Vô Song mới như trước bảo trụ được ngôi vị hoàng hậu. Về chuyện vì sao hoàng hậu bị cấm cung, mọi người trong cung đến nay vẫn là khó mà hiểu được. Nhưng phụ thân đại nhân nói, có lẽ hoàng hậu căn bản không có làm Hoàng Thượng sinh khí, chỉ là có người, có chút đồ vật tồn tại là bởi vì nguyên nhân nào đó, một khi đã chiếm được, thì cũng chính là lúc người đó, hoặc đồ vật đó đã hết giá trị.
Từ khi vương triều Bách Lý lập quốc đến nay gia tộc của hoàng hậu luôn được coi như là gia tộc số một, có Nguyễn thái hậu quyền lực cao tận đỉnh núi, hai vị ca ca của Nguyễn Vô Song vừa là Phò mã thân lại giữ chứcc vị quan trọng, Nguyễn Sùng Cát lại là tể tướng đương triều. Nhưng Nguyễn gia từ trước đến nay gia giáo nghiêm cẩn, cũng không có kết bè kết phái với triều thần, cũng không vì được sủng mà kiêu, làm xằng làm bậy. Cho nên chúng thần trong triều ngay cả phụ thân của nàng Liễu thị lang cũng luôn coi trọng Nguyễn gia. Lòng ai cũng hiểu rõ như gương, nếu không phải đương kim Hoàng Thượng năm đó cưới Nguyễn Vô Song, thì Long ỷ ngày hôm nay về phần ai ngồi vẫn là chuyện khó mà khẳng định được.
Quyển 1: Chương 21
Buổi chiều, bầu trời không có một tia sáng sủa, chỉ thấy từng đám mây u ám bồi hồi trôi cuối chân trời, khiến cho người ta có cảm giác ngột ngạt khó thở.”
Bách Lý Hạo Triết mân mê cây trâm ngọc bích trong tay. Đây là trân phẩm vừa mới được tiến cống, ngọc bích quý giá, mượt mà mát lạnh, điều đặc biệt chính là trên cây trâm có khắc hình một con bướm rất sống động, từ góc nhìn của hắn tựa như con bướm này sắp tung cánh bay đi. Xưa nay nàng không thích những thứ diêm dúa cầu kỳ, trước đây cho dù là ở vương phủ hay vẫn là ở trong cung, chỉ cần ở trong phạm vi của nàng, nàng chỉ thích bới tóc rất lỏng, mái tóc dài được cố định bằng một chiếc trâm ngọc đơn giản.
Ngắm nghía một hồi lâu, mới ngẩng đầu gọi một tiếng: “Thạch Toàn Nhất.” Thạch Toàn Nhất đang ở ngoài điện, vừa nghe được tiếng gọi của hoàng đế, vội chạy vào, cúi người nói: “Có nô tài, Hoàng Thượng có gì phân phó?” Một hồi lâu cũng không thấy hoàng đế phát ra một tiếng động nào. Thạch Toàn Nhất hơi hơi nâng đầu, chỉ thấy hắn đang nhìn vật gì đó trong tay đến mức xuất thần. Thạch Toàn Nhất liếc nhìn vật đó một hồi, phát giác đó là một cây trâm. Lúc này mới nhớ tới, hôm qua lễ bộ trình lên rất nhiều vật tiến cống, trong số châu báu đó có một cây trâm ngọc. Ông cũng chỉ nhìn liếc mắt một cái, nhưng cây trâm có khắc hình con bướm sống động kia vừa nhìn đã để lại ấn tượng.
Đột nhiên, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, đã hơn một năm nay, các loại lễ vật dâng lên, Hoàng Thượng tựa hồ đặc biệt thích ngọc bích. Mỗi lần vật phẩm trình lên đều chọn lưu lại vài món. Nhưng cũng chỉ giữ lại không có ban cho bất kỳ vị tần phi nào.
Ông
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




