watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7602 Lượt

đang suy nghĩ lại đã nghe được thanh âm của hoàng đế truyền tới: “Truyền khẩu dụ của trẫm——” hắn dừng một chút, đầu ngón tay mân mê cây trâm, mượt mà dễ chịu, không muốn rời tay, giống như da thịt của nàng —- điều duy nhất không giống chính là da thịt của nàng có mang theo ấm áp —- Thạch Toàn Nhất nghe ra ngữ khí của hắn dường như vẫn đang còn lưỡng lự. Đang cân nhắc coi phải nói gì tiếp theo. Trong chốc lát tiếng hoàng đế lại vang lên nói: “Truyền khẩu dụ của trẫm, ngay hôm nay đưa thái tử nhập Trường Tín điện.”

Thạch Toàn Nhất cao giọng hô: “Nô tài tuân mệnh!” Còn chưa ra khỏi cửa điện, cơ hồ đã có thể tưởng tượng được phản ứng của Hoàng hậu nương nương. Trong lòng có vài phần thương cảm, ở trong cung không được Hoàng Thượng sủng hạnh đã là trừng phạt lớn nhất rồi. Bây giờ còn muốn đoạt đi chỗ dựa duy nhất của hoàng hậu —- Thạch Toàn Nhất cùng mọi người trong cung đều đoán già đoán non nhưng vẫn đoán không ra rốt cục hoàng hậu phạm phải trọng tội gì? Nhưng cho dù ông có gần Hoàng Thượng đến cỡ nào, cũng không thể tìm được dấu vết gì. Hoàng hậu từ trước đến nay đoan trang thục đức, dáng vẻ lại thanh nhã động lòng người. Theo quan sát từ trước tới nay của ông, Hoàng Thượng rất để ý đến hoàng hậu, nếu chỉ là chuyện nhỏ bình thường nhất định sẽ không thế này —- Thạch Toàn Nhất không dám suy nghĩ sâu xa hơn nữa.

Hoa viên Chiêu Dương điện trồng rất nhiều loại hoa. Mặc Trúc phụ giúp đẩy đu cùng thái tử chơi đùa, từ xa xa đã nhìn thấy Thạch Toàn Nhất dẫn một đám người đi lại đây. Từ sau khi hoàng hậu bị cấm cung đã ít có người ra vào Chiêu Dương điện. Những người trước đây đến Chiêu Dương điện nịnh hót bợ đỡ giờ đã sớm tan tác như chim muông, mặc dù trước đây các nàng không để ý lắm, nhưng lạnh bạc như vậy, ít nhiều vẫn có chút tủi lòng. May là Thạch tổng quản lại vẫn là một trong số ít người thỉnh thoảng lại đây thỉnh an. Mỗi khi nói chuyện với tiểu thư, tiểu thư chỉ thản nhiên nói một câu: “Thạch tổng quản có thể bước tới vị trí ngày hôm nay ở trong cung, các ngươi nghĩ sao? Cũng coi như là người có tâm mà thôi.” Nhưng hôm nay tựa hồ không giống với những ngày khác, phía sau ông ấy có rất nhiều người đi theo.

Thạch Toàn Nhất tuyên khẩu dụ của Hoàng Thượng. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy sắc mặt hoàng hậu tái nhợt như tờ giấy, khó có thể trụ vững.

Nguyễn Vô Song dựa vào người Mặc Lan, hai chân mềm như bún, một chút khí lực cũng không có. Hắn bắt Tử Tín đến Trường Tín điện —– không! Không! Hắn sẽ không xuống tay với Tử Tín chứ. Nàng liều mạng lắc đầu. Thạch Toàn Nhất cúi đầu, có chút rầu rĩ nói: “Hoàng hậu nương nương, thái tử cũng đã hơn ba tuổi. Ấn theo quy củ của hoàng gia, thái tử cũng đã đến tuổi ở riêng bắt đầu học chữ rồi.”

Nàng vẫn là liên tục lắc đầu, trơ mắt mà nhìn thị nữ phía sau Thạch Toàn Nhất đi lên tiếp nhận Tử Tín từ tay vú em, hướng nàng hành lễ, hạ thấp người cáo lui mà đi ra. Tử Tín còn nhỏ, tất nhiên không hiểu đã xảy ra chuyện gì, ghé vào vai thị nữ, mở lớn đôi mắt tròn tròn, vui vẻ nhìn nàng. Đi được vài bước, giống như phát hiện ra gì đó không đúng, bắt đầu giãy dụa: “Nương —” thị nữ quay người lại, mặt Tử Tín đã không thấy tăm hơi, biến mất ở ngoài cửa, giống như mang đi cả trái tim của nàng ——– chỉ nghe thấy tiếng khóc oa oa của đứa bé truyền đến: “Nương — nương — ta muốn nương —” theo quy định trong cung thì Tử Tín phải gọi nàng là mẫu hậu, nhưng nàng vẫn cảm thấy gọi như vậy quá mức xa lạ. Bởi vậy từ lúc bắt đầu tập nói, nàng đã dạy con gọi “Nương”. Nhưng hôm nay một tiếng mẫu thân này, giống như như là mũi dao nhọn cắt từng khúc ruột của nàng ra —– nàng ôm ngực tựa vào Mặc Lan khó khăn hít thở.

Thạch Toàn Nhất khom người hành lễ, chuẩn bị rời khỏi nội điện. Đi đượcvài bước, hơi hơi ngẩng đầu, chỉ thấy mặt hoàng hậu vùi trong tay áo in hình trăng non, cổ tay áo thêu phù dung màu bạc, tinh xảo vạn phần. Mắt hơi hướng về phía trên thấy trên tóc của hoàng hậu chỉ cài một chiếc trâm ngọc bích mái tóc đen bóng làm chiếc trâm càng thêm nổi bật, nhìn có vẻ tinh xảo đặc sắc .

Lầu ba của Tử Nhất các có chút độc đáo. Cửa sổ tứ phía đều có thể mở ra. Một mình Hoàng đế đứng ở phía trước cửa sổ, ngắm nhìn phía xa xa đến xuất thần. Buổi chiều tối có một trận mưa lớn, cho nên trời rất mát mẻ. Lúc này đã qua canh hai, không khí xung quanh có vẻ lành lạnh. Thạch Toàn Nhất ngẩng đầu nhìn vài lần, chỉ thấy sắc mặt hoàng đế tựa hồ có chút âm trầm, vẫn không dám tiến lên quấy rầy. Lúc này, không khỏi tiến lên vài bước, khom người nói: “Hoàng Thượng, nên đi nghỉ rồi.”

Hoàng đế cũng không có động tĩnh gì. Thạch Toàn Nhất đứng ở đó, động cũng không dám động, cúi đầu suy nghĩ xem bản thân mình đã mắc lỗi gì chưa. Mấy ngày này chuyện trong triều tương đối thái bình, hậu cung cũng không có phát sinh sự tình gì cả. Đang lúc suy tư, đã thấy hoàng đế quay người, ông vội vàng liếc mắt sai bảo thị nữ. Bọn thị nữ lần lượt đi về phía trước, hầu hạ hoàng đế thay quần áo.

Thạch Toàn Nhất lúc này mới có thể thở phào một hơi, tiến lên vài bước chuẩn bị đóng cửa. Bởi vì đang ở lầu ba lại là vị trí trung tâm ở trong cung, liếc mắt một cái nhìn lại, hơn phân nửa cung điện trong cung đều thu vào trong tầm mắt. Lúc này tuy là buổi tối, nhưng các điện các cung đều có thắp đèn sáng tỏ, mà đập ngay vào mắt, đập ngay vào mắt chính là Chiêu Dương điện ——- đột nhiên ông rùng mình một cái. Từ sau khi Tử Nhất các được xây dựng xong Hoàng đế sai ông phái người đi vương phủ mang rất nhiều dồ vật lại đây. Trong đó cơ hồ tất cả đồ vật trong tẩm phòng đều được mang tới lầu ba này. Mới đầu ông còn nghĩ có lẽ là hoàng thượng niệm tình lâu năm, dù sao từ sau khi tròn 18 tuổi được phong vương đã được ban thưởng ở trong vương phủ. Thời gian dài như vậy có rất nhiều thứ nặng tình không thể vứt bỏ.

Ông vốn nghĩ rằng hoàng đế thích ở trên cao là vì muốn thưởng thức tất cả cảnh đẹp trong cung, thích thứ mới mẻ mà thôi. Dù sao vị hoàng đế nào cũng có thú vui ưa thích của chính mình. Ông đã ở bên cạnh hoàng đế được vài năm, cảm thấy vị hoàng thượng trẻ tuổi này đối với bất kỳ điều gì cũng vô cùng hờ hững, ngay cả nữ sắc cũng là như thế. Hiếm khi mới thấy ngài hạ chỉ xây dựng một tòa lầu như vậy. Ông để ý cũng biết từ ngày hoàng đế chuyển vào đây ở cũng chỉ mở cửa sổ hướng tây, mà vị trí này——— vị trí này đối diện với Chiêu Dương điện của hoàng hậu.

Hoàng đế rõ ràng là rất quan tâm tới hoàng hậu. Nếu không thì cần gì phải hao tốn tâm tư như vậy đâu? Nhớ lại chuyện chiếc trâm ngọc mấy ngày hôm trước, hiện tại cũng đã hiểu rất rõ ràng . Ấn theo quy củ trước đây, đồ tiến cống đều được mang cho Hoàng hậu nương nương chọn lựa đầu tiên, phần còn lại, hoàng thượng tùy tình huống mà ban thưởng cho bốn vị phi tử, còn lại đều sung nhập quốc khố. Hoàng đế ngày thường trăm công ngàn việc, thế nhưng lại để ý biết được hoàng hậu thích trâm ngọc. Cho nên mỗi lần có đồ tiến cống đều chọn giữ ở bên người —– đây rõ ràng là đã thích đến hành động cử chỉ đều để ý. Thế sao lại còn giam lỏng hoàng hậu ở Chiêu Dương điện, cũng không có đặt chân đến một lần chứ?

Mặc Lan cùng Mặc Trúc bưng bữa tối tiến vào, tuy rằng biết tiểu thư không ngủ, nhưng vẫn bước đi rất khẽ. Chỉ thấy điểm tâm bày ra từ sáng vẫn không động đũa. Tiểu thư nằm nghiêng trên cẩm tháp, mắt nhắm lại, tựa hồ đang ngủ. Bên ngoài bóng đêm đã bao trùm bốn phía, Mặc Lan nhẹ nhàng thay nến trên giá cắm. Ánh sáng chiếu rọi xua tan đi u tối trong phòng, khói nhẹ lượn lờ phảng qua.

Mặc Trúc bưng chén đĩa, nhẹ giọng năn nỉ nói: “Tiểu thư, ít nhiều người cũng ăn một chút đi.” Tiểu thư đã nhiều ngày cơ hồ không có nếm qua gì cả. Chỉ thấy Nguyễn Vô Song ngay cả động cũng không động. Mặc Lan cũng đã đi tới, khuyên nhủ: “Tiểu thư, thái tử chỉ là chuyển qua ở tại Trường Tín điện mà thôi. Hơn nữa Trường Tín điện cách nơi này rất gần, mỗi ngày nô tỳ đều qua đó thỉnh an. Hàng ngày tiểu thư vẫn có thể qua đó thăm thái tử mà.” Lời tuy nhiên nói như thế, nhưng nàng vẫn như bị người ta cắt từng khúc ruột —–

Mặc Lan thấp giọng nói: “Tiểu thư, Trường Tín điện rất gần nơi này. Nếu tiểu thư nghĩ muốn đi thăm thái tử, cùng chơi với thái tử, vẫn có cách có thể —–” Nguyễn Vô Song giật mình mở mắt, nhìn Mặc Lan, chờ nàng nói tiếp.”Nô tỳ đã hỏi thăm, tổng quản phụ trách trông coi Trường Tín điện là Lâm tiểu thư. Khi thái hậu nương nương còn, vị Lâm tiểu thư này là thị nữ ở Từ Trữ điện, khẳng định Mộc cô cô rất quen thuộc —- để cho Mộc cô cô đi dàn xếp một chút, có lẽ đây là cách hay—–”

Từ sau khi thái hậu quy tiên Mộc Thanh đã được Nguyễn Vô Song triệu về Chiêu Dương điện, trên danh nghĩa là phụ trách dạy dỗ bọn thị nữ cách nấu ăn hàng ngày, nhưng trên thực tế từ sau khi Thái hậu qua đời dường như Mộc Thanh trở thành người khác hẳn, cả ngày tụng kinh niệm Phật. Nguyễn Vô Song cũng hơn nửa coi bà là trưởng bối, ban đầu nghĩ muốn đưa bà rời cung, nhưng Mộc Thanh không đồng ý. Nói đã ở trong cung hơn phân nửa đời người, đi ra ngoài cũng không biết làm gì, tình nguyện chết già trong cung. Nguyễn Vô Song cũng chiều theo ý nguyện

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT