watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7612 Lượt

Lý Hạo Triết hỏi: “Hoàng Thượng, người có phân phó gì?” Bách Lý Hạo Triết nói: “Đem toàn bộ châu báu hôm trước Ngô Việt Vương dâng tặng mang lên đây!” Nội thị rất nhanh đã trở về, tay bưng khay đứng ở một bên. Bách Lý Hạo Triết nói: “Trẫm ban cho hai nàng mỗi người một bộ trang sức! Tự mình chọn đi!” Đường Xảo Yên cùng Liễu Lam vui mừng ra mặt, vội quỳ xuống tạ ơn. Qủa là cực ân sủng nha, từ trước đến nay chỉ có hoàng hậu cùng ái phi cực sủng của Hoàng Thượng mới được ban thưởng như vậy.

Bách Lý Hạo Triết quay đầu, ánh mắt sâu thẳm không rõ ý tứ nhìn Nguyễn Vô Song, miễn cưỡng nói: “Hoàng hậu sẽ không để ý chứ?” Nguyễn Vô Song cười nhạt, cụp mi mắt, nói: “Nô tỳ không dám. Đường phi cùng Liễu phi xuất sắc như vậy, nô tỳ còn cảm thấy Hoàng Thượng keo kiệt khi chỉ ban thưởng một bộ châu báu đó!” Bách Lý Hạo Triết “À” một tiếng, giống như có chút hứng thú, cụp mắt suy nghĩ liếc nhìn nàng. Chỉ thấy được cánh mi thanh tú cụp xuống nhìn không được ý tứ gì trên mặt. Vuốt cằm, cười nói: “Vậy ý tứ của hoàng hậu là thế nào?”

Nguyễn Vô Song nhẹ giọng nói: “Theo ý nô tỳ thì để cho Đường phi và Liễu phi chọn hai bộ phần còn lại hoàng thượng ban đều cho bốn muội muội đi!” Bách Lý Hạo triết nhìn chằm chằm nàng vài lần, bỗng nhiên bật cười, quay đầu nói: “Qủa là chủ ý tốt. Như vậy Đường phi và Liễu phi chọn trước đi!” Nhan phi cùng Doãn phi cũng nhất loạt quỳ xuống tạ ơn: “Tạ ơn Hoàng Thượng, tạ ơn Hoàng hậu nương nương!”

Sau khi ban thưởng, rượu và thức ăn cũng dùng quá một nửa. Nghi lễ chọn đồ vật đoán tương lai mới bắt đầu. Nội thị lần lượt dâng lên những món đồ đặt vào chiếc khăn màu vàng đặt trên bàn giữa đại điện, mang lên vương hợi toán, thương hiệt giản, tài mãn tinh, hồng nhai nhạc, thực thần hạp, mũ tướng quân, xuyến linh, y duẫn hoạch, lỗ ban đấu, vòng nhạc, con quay, lệnh bài, màu nước, trống bỏi cùng với —- cùng với một cái ngọc tỷ!

Nguyễn Vô Song nhìn liếc qua rồi khẽ nhíu nhíu mày, dân chúng bình thường chỉ có dùng quan ấn, hoàng gia luôn luôn có Long ấn. Đối với đứa con cái nhà thường dân nếu bắt được quan ấn thì nói là “Có tướng làm quan”. Mà con cháu hoàng gia thì biểu thị cho việc có cơ hội ngồi lên ngai vàng. Nhưng là chưa từng nghe nói sẽ có ngọc tỷ.

Nội thị ôm Bách Lý Thừa Hiên, đặt nó ở một góc rất xa giữa bàn, vị trí này cách ngọc tỷ là xa nhất, cách bởi rất nhiều thứ gì đó. Xem ra là đang thử nghiệm Tử Tín, trong lòng hiểu được đây nhất định là do Bách Lý Hạo Triết an bài.

Toàn đại điện trở lên yên lặng, tất cả mọi người đều khẩn trương chờ mong kết quả. Chỉ thấy đứa nhỏ chậm rãi bò tới, chưa kịp ngẩng đầu nhìn mọi người đã cười khanh khách vui vẻ. Đầu tiên là đi đến bên cạnh thương hiệt giản gần nó nhất, dùng tay nhỏ bé vần qua vần lại, hình như cảm thấy không thích lắm, lại bắt đầu bò đi. Thương hiệt giản chính là sách thẻ tre. Thương hiệt giản theo truyền thuyết là cuốn sách đầu tiên được viết, do một nho sĩ uyên thâm sáng tạo ra Hán tự. Cho nên bắt được thương nhiệt giản theo cách nói của dân gian tương lai nhất định học thức uyên thâm, có thể đỗ Trạng Nguyên.

Sau đó đi đến bên cạnh vòng nhạc, tay nhỏ xúc xắc vài cái. Nghe được tiếng vang từ vòng nhạc phát ra, cảm thấy rất thú vị, nhưng cũng không cầm lấy, dùng tay đẩy đẩy đi. Mặc Trúc ở một bên đã bắt đầu sốt ruột, lòng bàn tay cơ hồ đã ướt đẫm mồ hôi : Thái tử tốt của tôi, ngàn vạn lần đừng có cầm lấy vòng nhạc a. Tương truyền Tôn Tư Mạc dùng vòng nhạc cứu một con hổ chúa mà không bị ăn thịt, cho nên sau đó lang y đều dùng nó làm bùa hộ mệnh cho bản thân. Chỉ thấy đứa nhỏ chơi một hồi, lại bò tới bên cạnh mũ giáp của tướng quân, vuốt chùm lông trên đỉnh mũ, vuốt rồi thả, thả rồi vuốt cũng không có làm gì khác.

Đột nhiên thấy mắt bé con sáng ngời lên, bò một mạch đến bên cạnh ngọc tỷ, dùng hai tay nhỏ bé xoay trái xoay phải, một hồi lâu, cuối cùng mới ôm lấy, nhưng bởi vì quá nặng, căn bản không thể nhấc lên được. Nhưng một mực không chịu dời đi, quay đầu lại hướng phía Bách Lý Hạo Triết, cười khanh khách không ngừng, miệng còn mơ hồ nói không rõ nói: “Muốn —— muốn -” . Kỳ thật tiếng nói rất nhẹ, nhưng bởi vì trong điện không một tiếng động nào, cho nên ai nấy đều nghe được vô cùng rõ ràng.

Bách Lý Hạo Triết gật gật đầu, hướng nàng cười nói: “Không hổ là hoàng nhi của trẫm, tương lai nhất định kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước.” Lòng Nguyễn Vô Song chấn động mạnh, sắc mặt vẫn cố gắng duy trì như thường. Nàng khẽ cụp mắt không dám đối diện với ánh mắt hắn.

Thời điểm Mặc Lan thị hầu nàng thay quần áo, vui rạo rực nói: “Tiểu thư, thái tử thật là có bản lĩnh, lại bắt được ngọc tỷ!” Nguyễn Vô Song khẽ cười cười, kỳ thật đây chẳng qua chỉ là một trò chơi mà thôi, cũng không nên coi là sự thật. Tử Tín nhỏ như vậy làm gì biết cái gì đâu. Cũng chỉ là đúng dịp thì nó chọn bừa thôi. Nhớ đến trước kia đại ca bắt được con quay, hiện giờ lại chưởng quản binh quyền.

“Đùa vui tý thôi!” Nguyễn Vô Song nói. Nhìn thấy một đống lớn lễ vật lại nói: “Là vị nương nương nào tặng thế?” Mặc Lan chải tóc cho nàng, một bên đáp: “Bạch ngọc búp bê tế sư tử là Nhan phi tặng. Phượng hoàng mã não là Doãn phi tặng. Đôi ngọc như ý là Liễu phi tặng. ường phi tặng rùa bạch ngọc ———” đều là vài thứ trò chơi của trẻ con.

Mặc Lan chợt nghĩ đến một việc, nói: “Tiểu thư, hôm nay Đường phi nương nương đàn quả là êm tai, nô tỳ thấy Hoàng Thượng đều liên tục gật đầu khen hay nha!” Nguyễn Vô Song thản nhiên nói: “Thế sao?” Mặc Lan nói: “Tiểu thư, người đừng trách nô tỳ lắm chuyện. Tiểu thư nhìn xem mấy vị nương nương ở trước mặt hoàng thượng chủ động biết bao nhiêu nha, đánh đàn có đánh đàn, múa có múa. Còn người thì sao? Từ khi thành thân đến bây giờ, nô tỳ thấy ở trước mặt hoàng thượng tiểu thư đàn cũng chưa từng đàn một lần, đừng nói gì đến múa. Nô tỳ cũng không phải không hiểu, tài cầm kỳ của tiểu thư so với Đường phi còn hơn một bậc nha! Ngài như vậy làm sao có thể hấp dẫn Hoàng Thượng chứ, phải tìm cách nào làm cho Hoàng Thượng ở lại Chiêu Dương điện đây?”

Nàng ảm đạm cười, nói: “Ta chỉ đàn cho chính mình nghe. Lấy đâu ra tài nghệ?” Từ trước đến nay khi phiền lòng nàng mới lấy đàn ra đàn đến khi tĩnh tâm. Mặc Lan lấy vòng mã não qua, đưa cho nàng, lẩm bẩm: “Tốt thì không sánh bằng người ta, nhưng kém cũng trên tài kẻ khác. Người nhìn tửu lượng mấy vị nương nương đi?” Nguyễn Vô Song cười ra vẻ giận nói: “Nha đầu nhà ngươi, còn nói nữa ta sẽ không tha cho ngươi!” Bốn vị phi tử quả nhiên là người khéo léo. Bộ dáng lại quốc sắc thiên hương, phong thái lầu các. Nàng có thể không lo lắng thay cho tiểu thư sao?

Thị nữ canh giữ ở cửa vội vàng chạy tới, khom người hành lễ nói: “Hoàng hậu nương nương, Thạch tổng quản phái Tiểu Lộc Tử lại đây nói, Hoàng Thượng đang trên đường tới.” Mặc Lan cười nói: “Hôm nay thật là song hỷ lâm môn nha!” Vui cười cùng thị nữ ra cửa đợi hầu hạ.

Từ sau khi Tử Tín tròn một tuổi, hắn tới rất thường xuyên, cũng rất có quy luật mấy ngày đến một lần. Không quá tốt nhưng cũng không phải chuyện xấu. Nhìn qua bản ghi chép lâm hạnh, hắn cũng có đi đến những cung khác. Chuyện này nàng đã quen cho nên cũng chỉ thế mà thôi. Ngày qua ngày, năm nối tiếp năm, thẳng đến già là tốt rồi. Bác chính là như vậy mà sống qua ngày. Nàng xưa nay thích thanh tịnh, ngay cả chuyện thỉnh an mỗi ngày của bốn vị phi tần cũng miễn cho. Mỗi ngày đều phải rập khuôn nói chuyện với các nàng ta, thật là mệt người, nàng thà rằng cùng Tử Tín chơi đùa còn hơn.

Mặc Lan sai người triệt hạ điểm tâm, lo lắng nói: “Tiểu thư, hôm nay thế nào không động một miếng a? Cả ngày trời, một chút đồ ăn cũng không động đũa là sao!” Hôm nay tiểu thư là lạ. Nàng thả một quân đen xuống bàn cờ, quay đầu nói: “Ta không đói bụng.” Khi nói chuyện, tay áo không cẩn thận quyét qua quân cờ, một bàn cờ đã đổ ập xuống sàn. Nàng chậm rãi đứng lên, ôm ngực. Mặc Lan vội đã đi tới, giúp đỡ nàng, sốt ruột nói: “Làm sao vậy?”

Nguyễn Vô Song lắc lắc đầu, cũng không biết là làm sao, hôm nay từ lúc tỉnh dậy lòng đã lo lắng bất an, đánh đàn thì đứt giây, ngay cả uống trà cũng bị nước tràn ra tay. Thị nữ ngoài cửa lại di vào, hành lễ nói: “Hoàng Thượng cho mời Hoàng hậu nương nương tiến đến Thừa Kiền điện!” Nàng có chút kinh ngạc, nàng từ trước đến nay rất ít đặt chân đến nơi đó. Lại đừng nói đến canh giờ này. Từ trước đên nay lúc này là thời điểm hắn phê duyệt tấu chương.

Tiến vào bên trong ngự thư phòng của hắn, nàng chỉ cảm thấy có chút không thích hợp, sao thư phòng lớn như vậy lại chỉ có một nội thị hầu hạ. Rất yên lặng, yên lặng đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe rõ. Có một người đang quỳ trên mặt đất, đầu cúi xuống rất thấp, nhìn như là phạm tội rất nặng. Nàng nhìn lướt qua, chậm rãi đi lên phía trước, khom mình hành lễ: “Nô tỳ thỉnh an Hoàng Thượng!” Một hồi lâu sau, mới nghe được thanh âm của Bách Lý Hạo Triết, cực lãnh đạm nói: “Hãy bình thân!”

Nàng ngẩng đầu hỏi: “Không biết Hoàng Thượng gọi nô tỳ đến là có chuyện gì?” Bách Lý Hạo Triết tránh tầm mắt của nàng, trên mặt không có

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT